Bạn Học, Dám Yêu Không
Chương 7
Giữa mùa đông rét mướt, kẹp chặt trong đám đông, trán Tây Hoan Hoan rịn mồ hôi.
khí khó chịu, lẫn mùi mồ hôi nhè nhẹ.
Hoan Hoan nhíu mày, c.ắ.n răng nhấc bổng chiếc vali, cùng cái ba-lô lưng ném lên băng chuyền máy soi.
“Nhanh chân lên!”
Nhân viên an ninh quát to, dòng ùn ùn cổng kiểm soát, chính cũng đau đầu.
Hoan Hoan dám lơ đãng, vội vàng bên trong, đeo ba-lô. định sang kéo vali xuống, thì một bàn tay vươn tới cô.
Những đốt ngón tay thon dài, rõ nét, .
Chủ nhân bàn tay nâng hộ chiếc vali cô.
Đến khi chiếc vali đẩy sát về phía mặt, Hoan Hoan mới dám ngẩng đầu lên .
Diệp Nhung.
Cô ngờ tay giúp .
Nội tâm Hoan Hoan chợt xao động.
con trai mặtchính cô thích suốt một học kỳ.
Trong học kỳ , từ thầm thích đến tỏ tình, từ tỏ tình đến bỏ cuộc, từ bỏ cuộc đến thể quên,
tất cả kéo dài 145 ngày.
Cô cũng hiểu vì chấp niệm với Diệp Nhung đến thế.
Bình thường chẳng mấy khi chuyện, câu trao đổi quá mười câu.
Đột nhiên, Hoan Hoan thấy buồn
sự cố chấp và ngây ngô chính .
Thế ngay lúc , đang mặt, còn giúp cô.
Hoan Hoan hít sâu, đối diện Diệp Nhung, cô còn nhút nhát như , mà bình tĩnh, điềm đạm:
> “Cảm ơn .”
Giọng điệu , như đang với một xa lạ.
Ánh mắt Diệp Nhung khựng . gì.
Hoan Hoan đưa tay :
> “Đưa tớ nhé.”
Cô dứt lời, bàn tay đặt lên cán kéo chiếc vali.
Diệp Nhung ngập ngừng vài giây, buông tay.
Vốn dĩ ít , với ai cũng .
lúc , đối diện Hoan Hoan, càng như mất tiếng, mở lời thế nào.
> “Nếu việc gì nữa, tớ mua vé đây.”
Hoan Hoan liếc sảnh bán vé.
Diệp Nhung khẽ gật, theo cô một hàng xếp mua vé.
nguyên chỗ cũ, Diệp Nhung cứ thấy bứt rứtvừa như một kẻ câm lặng, chẳng câu nào với cô, trong lòng khó chịu.
bèn rút điện thoại, gõ tin nhắn.
…
Xe khách lao cao tốc. Hoan Hoan ghế gần 20 phút, lúc điện thoại rung nhẹ.
Cô đang ngắm cảnh ngoài cửa sổ, âm báo kéo về thực tại; nghĩ chắc tin rác thông báo ứng dụng.
Bình thản mở màn hình, thấy tin nhắn , cô cũng mấy bận tâm.
Đến khi thấy gửiDiệp Nhung…
> “Lên xe ?”
Bốn chữ, xem như một lời hỏi han?
Hoan Hoan đáp một chữ:
> “Ừm.”
Một chữ như chặn hết câu chuyện.
Phía Diệp Nhung gì tiếp.
Lặng thinh.
Nhớ đến dáng vẻ kiệm lời đó, Hoan Hoan thấy kỳ lạrõ ràng học bá, thích guitar – dân ca.
Đêm văn nghệ Quốc khánh, tự nhiên?
Vì ít đến ?
Chào hỏi bạn bè cũng trôi chảy?
Mở miệng khó thế ?
Rốt cuộc dựa tin nhắn…
Hoan Hoan nghĩ mãi thông. Diệp Nhung quá nhiều điều khiến cô thấu.
Đang nghĩ dở, điện thoại ping.
Vẫn Diệp Nhung:
> “Bữa ăn khuya tối thứ Bảy tuần ngon ?”
Hoan Hoan sững .
Chẳng lẽ đêm đó Diệp Nhung thấy cô và Nguyễn Kiệt ăn khuya?
một tuần trôi qua, giờ mới nhắc tớilà hết chuyện nên bịa đề tài, ý khác?
Quả thật, tâm tư Diệp Nhung khó đoán.
Hoan Hoan nhắn:
> “Ngon. Bánh gạo xào .”
Diệp Nhung trả lời ngay bằng một dãy dấu ba chấm.
Hoan Hoan hiểu gì.
Tưởng sẽ còn nhắn thêm, ai ngờ mấy ngày Diệp Nhung im bặt.
Hoan Hoan vui mừng hão, xem cũng chẳng mấy hứng thú với cô.
Trong khi đó, Nguyễn Kiệt dù mặt dày vẫn nhắn nhiều tin tỏ tình, đều Hoan Hoan thẳng hoặc bóng gió từ chối.
Lâu dần, điều, để cho cô đôi tai yên tĩnh.
Mỗi Hoan Hoan bớt nghĩ về Diệp Nhung, bất chợt xuất hiện
như đêm Giao thừa, khắp nơi pháo hoa rực trời, Diệp Nhung gửi cho cô tin nhắn chúc Tết.
Hoan Hoan thật sự hiểu nổi Diệp Nhung.
Vì lịch sự, cô cũng đáp : chúc năm mới vui vẻ.
Hai qua vài câu vu vơ,
cả một kỳ nghỉ đông, họ chỉ liên lạc bằng tin nhắn như .
Cứ tưởng cách kéo gần đôi chút,
ai ngờ đến lúc mở học, Hoan Hoan gặp Diệp Nhung ở cửa lớp,
chẳng buồn chào, y như học kỳ .
Hoan Hoan thấy như gặp ma.
Tựa hồ nhắn tin với cô suốt cả kỳ nghỉ Diệp Nhung, mà một ai khác.
Vốn dĩ cô tràn đầy chờ mong cho học kỳ mới,
chỉ cần bộ dạng Diệp Nhung,
tâm trạng cô tụt dốc phanh.
Điều khiến Tây Hoan Hoan bực bội hơn cả, về đến ký túc xá, cô thấy tin nhắn mới từ Diệp Nhung.
Đừng bỏ lỡ: Đã Ngủ Riêng Rồi Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? Thương Liệt Duệ & Ôn Nhiễm, truyện cực cập nhật chương mới.
> “Học kỳ mới, cố lên nhé.”
“Cố lên?”
Chỉ thôi ?
còn câu nào khác ?
Cái tên Diệp Nhung rốt cuộc tự kỷ thiếu hụt ngôn ngữ ?
Hoan Hoan cảm giác như đang trò chuyện với một khúc gỗ, tức thì mất hứng hẳn.
---
Ngược , Nguyễn Kiệt ở học kỳ vẫn thường xuyên chủ động gần cô, mở đầu rõ lập trường
> “Chúng làm bạn bình thường thôi.”
Thế , Nguyễn Kiệt, Hoan Hoan và Lý Viên thường xuyên rủ ăn khuya ở căn-tin.
Nguyễn Kiệt trai cao ráo, sáng sủa, nụ rạng rỡ, đương nhiên nhiều bạn nữ chú ý.
Khi vài cô gái trong lớp phát hiện ánh mắt Hoan Hoan khác lạ,
tin đồn “hai đang mập mờ” lập tức lan khắp lớp.
Cùng học một lớp, tin đồn về Hoan Hoan tất nhiên cũng lọt tai Diệp Nhung.
Hoan Hoan rõ lời đồn, cô buồn thanh minh
> “ chính chẳng sợ bóng nghiêng.”
Dù Nguyễn Kiệt thật sự chỉ coi cô bạn,
nên cô để tâm.
chuyện thì khác Diệp Nhung chẳng hạn.
Một buổi tối, gửi tin nhắn:
> “ thích Nguyễn Kiệt ?”
, câu hỏi thẳng thắn, đụng đến chuyện tình cảm.
Hoan Hoan trả lời ngắn gọn:
> “.”
thấy hai chữ , Diệp Nhung thở phào, dường như vẫn tin .
Suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng nhắn:
> “Thế còn tớ?”
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/ban-hoc-dam-yeu-khong/7.html.]
---
“Thế còn tớ?”
Ba chữ ngắn ngủi khiến Hoan Hoan sững sờ.
> Trời ơi, khúc gỗ … cuối cùng cũng mở miệng ?!
Tim cô đập loạn, nhịp nhanh đến mức như vọt khỏi lồng ngực.
Một niềm hân hoan len lỏi trong lòng, cô mong đợi điều gì đó.
Thế khi gõ tin nhắn, niềm vui biến thành câu chữ khô khan:
> “ hỏi gì cơ?”
---
Diệp Nhung dường như nghĩ rằng Hoan Hoan quên mất chuyện từng tỏ tình với ,
hoặc cho rằng cô hết thích .
Trong phút lo bối rối, gõ nhanh lên màn hình:
> “… vẫn còn thích tớ ?”
---
hỏi thẳng như thế, Hoan Hoan c.h.ế.t lặng.
Nếu Diệp Nhung dám hỏi, chứng tỏ trong lòng để ý đến câu trả lời.
Chẳng lẽ … tin đồn với Nguyễn Kiệt khiến ghen?
Rốt cuộc Diệp Nhung điều gì từ cô?
Hoan Hoan gõ :
> “Tớ cứ tưởng quên tin nhắn tỏ tình hồi đó chứ.”
Dù gì chuyện cũng hơn nửa năm,
cô thật lòng nghĩ quên từ lâu.
Bên màn hình, Diệp Nhung căng như dây đàn,
cảm giác như đang đợi phán quyết tòa.
khi thấy dòng tin Hoan Hoan gửi,
trong lòng càng rối bời đó câu trả lời.
gõ thêm nữa, ngắn gọn:
> “Trả lời câu .”
---
Hoan Hoan dòng chữ , ngẩn thật lâu.
Cô chờ câu hỏi lâu ,
lẽ từ giây phút đầu tiên bắt đầu thích ,
chờ đến cả một thế kỷ.
Cô dối,
chỉ thành thật với lòng .
> “Tất nhiên còn.”
Hai chữ , khiến bên màn hình rơi im lặng.
Hoan Hoan Diệp Nhung sẽ phản ứng ,
cô chẳng chờ lâu tin nhắn mới tới:
> “ bài hát nào ? Tớ thể thu gửi cho .”
---
Trong vô tin nhắn từng qua giữa họ,
chỉ tin khiến Hoan Hoan thật sự mỉm .
“thích”,
hứa hẹn điều gì,
qua cách …
chẳng cũng một lời hồi đáp dịu dàng ?
Gửi cho cô một bài hát.
Trong đầu Hoan Hoan lập tức hiện lên hình ảnh Diệp Nhung trong đêm văn nghệ Quốc khánh,
khi gảy guitar và hát bản dân ca .
> “… ‘Đổng tiểu thư’ nhé.”
Bên hỏi :
> “ bài ?”
“Chẳng tớ hát ?”
Hoan Hoan gõ nhanh:
> “Khi đó tớ kịp ghi .”
> “.”
---
Một ngày , hai thêm QQ,
Xem thêm: Người Vợ Đoản Mệnh Của Phản Diện Trong Thập Niên (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
và Hoan Hoan nhận file ghi âm Diệp Nhung bản “Đổng tiểu thư”.
Cô đeo tai , lặng im từng nốt.
Giọng hát , quen thuộc đến lay động tận tim,
vẫn giọng hát khiến cô rung động ngay từ đầu.
thể phủ nhận,
> Diệp Nhung hát .
---
Từ đó, mối quan hệ họ tiến thêm một bước nhỏ.
Mỗi tối giờ tự học, hai trò chuyện qua QQ,
chỉ những câu chuyện đơn giản, trong sáng, chẳng đụng đến “tình yêu”.
Thế , với Hoan Hoan, như đủ
mỗi thấy tin nhắn , cô đều cảm thấy vui.
---
> “ công viên gần trường hoa đào nở rộ,
cuối tuần cùng xem ?”
Hoan Hoan chủ động mời.
với một mỗi gặp cứng họng như Diệp Nhung,
liệu cô thành công ?
> “Thứ Bảy tớ ở ký túc luyện đàn.”
Tin nhắn trả lời Diệp Nhung một lời từ chối.
Hoan Hoan , khả năng cao,
khi thấy tin nhắn , vẫn chùng lòng.
Cô đáp .
Trái , Diệp Nhung gửi thêm một câu:
> “Khi nào đàn xong, tớ sẽ thu gửi .”
Câu ít cũng an ủi đôi chút.
---
Thế Hoan Hoan dần nhận
Diệp Nhung luôn cố tình tránh gặp mặt cô.
Cả hai, dù cùng lớp, gần như đối thoại trực tiếp.
Thậm chí, khi chào hỏi trong lớp, cũng lặng thinh.
Giống như hai chỉ tồn tại mạng,
ban ngày bạn học xa lạ,
ban đêm nhắn tin mật
một mối quan hệ nửa vời,
chẳng khác gì một “tình yêu trong bóng tối.”
---
gọi thế…
cũng buồn thật.
Vì Diệp Nhung từng ngỏ lời,
càng từng gọi cô “bạn gái”.
Tây Hoan Hoan bắt đầu tự hỏi bản
> “ cứ bám lấy thứ tên ,
rốt cuộc để làm gì?”
Và cuối cùng,
cô gõ một câu hỏi mà chính cũng thấy run:
> “… thích tớ ?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.