Bản Lĩnh
Chương 5:
bóng lưng Chu Oánh chạy ra ngoài, trong lòng cực kỳ sảng khoái!
Sớm đã nên như vậy !
Giải thích cái gì chứ!
sớm đã nên đổ hết nồi nước bẩn lên đầu cô ta!
Để cô ta cũng nếm thử mùi vị khi bị khác liên tục đem ra làm trò đùa ác ý!
đặt chiếc bình giữ nhiệt mới tinh lên bàn, Trần Trác lập tức huých vào Chu Kỳ: "Vợ mày lại muốn hôn gián tiếp với mày kìa."
nghe th nhưng kh lên tiếng, trong lòng thầm nghĩ, mau lại đây uống , chính là chuẩn bị cho mày đ.
lẽ vì lần trước đập bình nước, lại mắng thẳng mặt Chu Kỳ là nghèo.
Ngày thứ nhất, Chu Kỳ kh đến gây sự.
Ngày thứ hai, cũng kh gây sự.
vẫn như cũ đặt bình nước trên bàn, đến giờ ra chơi thì lánh chỗ khác.
Cho đến ngày thứ ba.
Cô giáo Ngữ văn đang đứng trên bục giảng giảng đề, cô đang toàn tâm toàn ý tập trung, thì trong lớp bỗng nhiên vang lên hai tiếng rắm nổ vang!
Tiếng rắm này vừa to vừa giòn, còn kèm theo một mùi thối kh thể diễn tả nổi.
Cả lớp đều bịt mũi, theo tiếng động về hướng và Chu Kỳ, ngay cả cô giáo Ngữ văn cũng nhíu mày sang.
Chu Kỳ cũng giả vờ ngó xung qu, ánh mắt dán chặt vào lưng .
Nhưng mọi vẫn Chu Kỳ, chỉ ta là đang gồng chịu đựng đau đớn, còn ôm l bụng, kh thì còn ai vào đây nữa?
Chu Kỳ ngượng đến đờ ra, trong bụng đang cuộn trào như sóng cuộn biển gầm, dốc hết sức bình sinh để kẹp chặt cửa sau.
Trần Trác bên cạnh vỗ một phát rõ mạnh vào lưng , cười lớn: "Chính là mày còn ai nữa!"
Chu Kỳ nổ tung, đột nhiên đứng bật dậy mắng lớn: "Mày bị bệnh kh hả!"
Khi đứng dậy thì đạp ống quần, quần bị kéo xuống mất một nửa.
Trần Trác bản tính thích gây chuyện, lại vỗ thêm một phát vào m.ô.n.g !
Sắc mặt Chu Kỳ biến đổi.
Mọi đều nghe th một tiếng "bộp"!
Phân lỏng kèm theo nước văng tung tóe ra ngoài!
Trần Trác bị b.ắ.n thẳng vào mặt!
Cửa sau của Chu Kỳ như cái đập xả lũ, phì phì phun ra kh ngừng!
L làm trung tâm, bán kính xung qu đều bị vạ lây!
Trần Trác gào thét nhảy dựng ra xa.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Lớp học như nổ tung, các bạn học chạy tán loạn, đến cả cô giáo Ngữ văn cũng trợn mắt há mồm!
Cảnh tượng này cực kỳ đặc sắc!
đứng trong góc Chu Kỳ mặt đầy chật vật túm quần, ôm m.ô.n.g kh muốn phun phân ra nữa, kh nhịn được mà bật cười thành tiếng!
Đáng đời ha ha!
Quá hả dạ!!
Chu Kỳ quẫn bách đến mức kh còn lỗ nẻ nào mà chui, ngẩng đầu th nụ cười của , bỗng nhiên ngộ ra, chỉ tay vào hét lớn với giáo viên: "Cô ơi! Là nó bỏ t.h.u.ố.c nhuận tràng cho em!"
Cô giáo Ngữ văn lập tức về phía , trong mắt đầy vẻ giận dữ: "Hạ Hân, em bỏ t.h.u.ố.c vào nước của bạn à!"
thẳng vào mắt cô, hỏi ngược lại.
"Thưa cô, cô bằng chứng gì kh."
Cô giáo Ngữ văn biến sắc, nhớ lại lúc trước cô cũng chất vấn như vậy.
lại quay sang Chu Kỳ, chất vấn: "Làm bỏ t.h.u.ố.c nhuận tràng cho mày được?"
Chu Kỳ lập tức ấp úng.
Dù việc uống trộm nước trong bình của cũng kh chuyện quang minh chính đại gì, kh tiện nói với giáo viên.
Cô giáo Ngữ văn cũng ra , ghét bỏ hét lớn: "Còn kh mau ra ngoài! Lớp học bị em làm bẩn hết !"
Chu Kỳ mặt đỏ gay, lại lúng túng chạy .
Trần Trác mặt đầy phân, chạy còn nh hơn cả .
Trong lớp thối đến mức sắp c.h.ế.t , mọi đều lánh ra ngoài hết.
Cô giáo Ngữ văn âm trầm liếc một cái: "Hạ Hân, em dọn dẹp !"
trả lời thẳng thừng: "Em kh dọn."
Cô giáo Ngữ văn kh ngờ lại dám phản kháng cô, nổi trận lôi đình: "Em dám kh nghe lời giáo viên !"
Tim run lên một nhịp, nhưng ngay sau đó liền trấn tĩnh lại.
Bà nội đã cho hiểu ra một ều.
Chỉ cần kh quan tâm đến quy tắc, thì uy quyền của cô ta chỉ là con hổ gi.
trực tiếp chất vấn: "Chỗ Chu Kỳ làm bẩn dựa vào cái gì mà bắt em lau?! Hơn nữa hôm nay cũng kh ca trực của em."
Cô giáo Ngữ văn bị chặn họng đến mức kh nói được gì, hung hăng lườm một cái, gọi học sinh trực nhật hôm nay đến thu dọn bãi chiến trường.
Cô ta đứng trên bục giảng kh ngừng mắng kh tôn trọng thầy cô, kh tình bạn bè, ích kỷ vụ lợi.
Những lời này đều coi như gió thoảng bên tai.
So với việc lau phân.
Thì thà cứ ích kỷ vụ lợi vậy.
Chưa có bình luận nào cho chương này.