Ban Nàng Ngàn Thu
Chương 5:
Hiện giờ còn chưa là Nhiếp chính vương, cũng chưa quyền k thiên hạ, sinh t.ử của chỉ trong một ý niệm của đế vương.
Ta chắp tay hướng về phía hoàng đế: “Hoàng thượng, huyết mạch hoàng gia kh thể xem thường, huống hồ Ngũ hoàng t.ử còn là một trong những được chọn làm trữ quân. Thần nữ tuy kh chức kh quyền, nhưng cũng là con dân Đại Càn, khẩn cầu hoàng thượng tra xét rõ ràng, để bảo toàn huyết mạch thuần chính!”
Đến bước này, đế vương đã kh còn đường lui.
Ngài liếc quý phi, ánh mắt như một c.h.ế.t, liền hạ lệnh:
“ đâu! Đưa Ngũ hoàng t.ử tới! Ngoài ra, truyền Viện phán Thái y viện!”
Quý phi thân thể mềm nhũn, nước mắt lưng tròng về phía Tạ Thịnh.
Hồng Trần Vô Định
Tạ Thịnh tránh ánh mắt nàng, vẫn còn cố giãy giụa lần cuối, nhưng sau lưng đã thấm đầy mồ hôi.
nh, Ngũ hoàng t.ử được đưa tới, đứa trẻ được nuôi béo tròn, đôi tay nhỏ toàn thịt, nhưng liếc mắt liền th ngón út và ngón áp út dài gần bằng nhau.
Đế vương xem xong, lại ra hiệu cho Viện phán: “Nhỏ m.á.u nhận thân.”
Trước khi thử m.á.u, Viện phán đặc biệt giải thích: “Hoàng thượng, nhỏ m.á.u nhận thân vốn kh đáng tin. Nhưng thần một loại t.h.u.ố.c, thể khiến m.á.u của cùng huyết mạch hòa vào nhau.”
Lời vừa dứt, chút ngoan cố cuối cùng của Tạ Thịnh cũng sụp đổ.
Thị vệ ngự tiền giữ c.h.ặ.t vai , rạch đầu ngón tay , lại bắt Ngũ hoàng t.ử, rạch đầu ngón tay, nhỏ xuống giọt m.á.u.
Chỉ th hai giọt m.á.u trong bát như bị hấp dẫn, nh dung hòa thành một.
Sắc mặt đế vương âm trầm, một cước đạp thẳng vào n.g.ự.c quý phi: “Tiện nhân! Đứa tạp chủng này căn bản kh sinh non! Khi đó trẫm cũng đã th kỳ lạ, vì đứa trẻ sáu tháng lại lớn hơn cả trẻ đủ tháng! Hóa ra là nghiệt chủng ngươi m.a.n.g t.h.a.i từ trước khi nhập cung!”
Ta nhân cơ hội thêm dầu vào lửa, “Nếu hoàng thượng tra sâu hơn, ắt sẽ phát hiện, bà đỡ, cung nữ, ngự y năm đó đều đã kh còn trên đời. Những này kh ai ngoại lệ, đều c.h.ế.t bất đắc kỳ t.ử. Trên đời kh chuyện trùng hợp như vậy, khả năng duy nhất chính là bị diệt khẩu.”
Trong mắt đế vương lóe lên sát ý.
Quý phi sợ đến mức hộc m.á.u, về phía Tạ Thịnh: “Thịnh ca ca, cứu ta!”
Tạ Thịnh nhắm mắt, ngẩng đầu trời, lẩm bẩm: “Xong … xong … lần này tất cả đều xong …”
Mở mắt ra lần nữa, dập đầu mạnh trước đế vương: “Hoàng thượng, thần chỉ là nhất thời hồ đồ! Là Liễu Yên Nhi… là nàng ta trước khi nhập cung dụ dỗ thần! Là nàng ta tự nguyện hiến thân cho thần!”
Liễu Yên Nhi sững sờ, như kh nhận ra : “Vì ? Thịnh ca ca… vì ngươi lại nói như vậy? Rõ ràng là ngươi nói kh quên được ta, kh cam lòng để ta nhập cung! Đêm đó là ngươi quấn l ta kh bu!”
Tạ Thịnh quát: “Ngươi nói bậy! Đừng hòng hủy hoại th d của ta!”
Liễu Yên Nhi nghẹn giọng: “Thịnh ca ca, là ngươi nói muốn để con của chúng ta ngồi lên ngôi thái t.ử, giờ chẳng lẽ ngươi hối hận? Nhưng tất cả đều do một tay ngươi sắp đặt, ngươi kh thể đổ hết tội lên đầu ta!”
Ngũ hoàng t.ử khóc lớn, nước mắt đầy mặt.
Đế vương chê ồn, từ tay thị vệ đoạt l trường kiếm, tự tay kết liễu nỗi nhục này.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ban-nang-ngan-thu/chuong-5.html.]
Liễu Yên Nhi vừa khóc vừa cười: “Ha ha ha! Con của bản cung sẽ là thái t.ử… sau này cũng sẽ là cửu ngũ chí tôn! Thịnh ca ca đã hứa với bản cung, nhất định sẽ để bản cung trở thành nữ nhân tôn quý nhất thiên hạ!”
Đế vương hạ lệnh: “ đâu, tước bỏ phong hiệu quý phi của Liễu thị, giam vào lãnh cung! Còn Tạ Thịnh… ngũ mã ph thây!”
Tạ Thịnh mặt như tro tàn.
Ngay khi ta tưởng mọi chuyện đã định, Tạ Thịnh bỗng thổi một tiếng còi.
Những kẻ nội ứng mai phục trong cung đồng loạt cầm kiếm x tới.
đã ch.ó cùng rứt giậu, đem toàn bộ ám tuyến của Tạ gia trong cung đều ều động ra.
10
Tạ Thịnh g.i.ế.c mở đường m.á.u, thoát khỏi hoàng cung.
trốn .
Đế vương lúc này mới nhận ra, hoàng cung của từ lâu đã bị thế gia cài cắm .
Hơn nữa, vì lòng nghi kỵ nổi lên, lại cho lần lượt thử m.á.u các vị hoàng t.ử.
Kết quả, vậy mà chỉ một vị tiểu c chúa là huyết mạch của ngài.
Đế vương giận dữ đến trúng phong, tính mạng nguy kịch, chỉ còn nhờ c sâm giữ lại hơi thở cuối cùng.
Triều đình chấn động, các thế gia rục rịch, ai cũng muốn nâng đỡ một hoàng đế bù dễ sai khiến.
Lâm gia cũng kh ngoại lệ.
Ta đề nghị với tổ phụ, “Tiểu c chúa là huyết mạch ruột thịt của hoàng thượng, mẫu thân lại xuất thân cung nữ, kh mẫu tộc chống lưng. Chỉ cần Lâm gia nâng đỡ tiểu c chúa đăng cơ, giang sơn Đại Càn sau này sẽ là do Lâm gia định đoạt.”
Tổ phụ trầm ngâm hồi lâu: “Nhưng tiểu c chúa rốt cuộc vẫn là nữ t.ử.”
Điều ta muốn, chính là nữ t.ử lên ngôi.
Nếu tiểu c chúa thể đăng cơ, tước vị nữ hầu mà ta muốn, còn xa ?
Ta nói: “Tổ phụ, vạn sự đều tiền lệ, tiểu c chúa vì kh thể trở thành tiền lệ của nữ đế? So với việc chọn trong hoàng tộc, chi bằng chọn tiểu c chúa kh ai để ý. Nàng dễ khống chế nhất.”
Để thuyết phục tổ phụ, ta nhắc đến Hoắc gia: “Tổ phụ, ta sẽ sớm cùng Hoắc Thiếu Du thành thân. Quan hệ th gia giữa Lâm, Hoắc hai nhà càng thêm vững chắc. Văn võ liên thủ, nhất định thể đưa tiểu c chúa lên ngôi.”
“Tổ phụ, đây là cơ hội lớn để Lâm gia quật khởi, trăm năm khó gặp. Nếu bỏ lỡ, sẽ kh còn nữa.”
Cuối cùng tổ phụ bị ta thuyết phục.
Trong thời gian đế vương hôn mê, tổ phụ dốc toàn lực của cả gia tộc, tôn tiểu c chúa làm Hoàng thái nữ.
Đồng thời, Tạ gia tuyên bố với bên ngoài rằng đã đoạn tuyệt với Tạ Thịnh, xóa tên khỏi gia phả, đây là cắt đuôi cầu sinh, để một gánh tội.
Chương trước Chương sau
Chưa có bình luận nào cho chương này.