Bạn Thân Là Ánh Trăng Sáng Hàng Đầu
Chương 5:
Tiệc mừng c sắp kết thúc. và Ban Ân đến ven đường, mỉm cười áy náy với : "Xin lỗi, vừa đã để chứng kiến một màn kịch lố bịch, Trình Tưởng ta..."
"Đây là lần thứ hai cô nói lời xin lỗi với ." Ban Ân cười ngắt lời , đôi mắt x bạc hà đẹp đẽ lấp lánh dưới ánh đèn vàng vọt: “Thật ra cô kh cần như vậy, một quý cô quyến rũ vốn dĩ sẽ luôn được nhiều theo đuổi. Vậy nên, cô thể cho phép trở thành một trong số những đó, đưa cô về nhà được kh?"
Với nhan sắc như vậy, cứ thế chằm chằm vào , hơi ngây ngô, lại chút đẹp trai. Kh hiểu , lại nghĩ đến một loài chó con – Bernese Mountain. Thật sự quá mức đáng yêu khiến kh thể thốt ra một từ "kh", và tất nhiên cũng chẳng muốn nói kh. Món ngon tự dâng đến tận cửa, ngu mà từ chối?
Nhưng Ban Ân dường như còn lịch thiệp hơn nghĩ, nói đưa về nhà thì quả thật chỉ đơn giản là đưa về nhà. Tuy nhiên, sau này còn nhiều thời gian để ở bên nhau, lúc này cũng chẳng cần vội vã làm chi.
Chào tạm biệt Ban Ân, lần mò theo cầu thang đến cửa căn hộ. Khi mở cửa trong bóng tối thì bất ngờ th một bóng trước mắt nhờ ánh trăng ngoài cửa sổ. ta dựa vào tường, chậm rãi ngẩng đầu về phía , nghiến răng nghiến lợi nói: "Tri Tri, đúng là đã đánh giá thấp em . th vẻ mặt lại thế này? kh ở đây thì em định dẫn đàn đó về nhà kh?"
kiềm chế cơn bốc hỏa muốn tát ta một bạt tai. Khốn thật, suýt nữa quên mất ta chìa khóa nhà , mai đổi ngay mới được: “Vẻ mặt của là do dọa sợ đ, còn nữa, đến đây làm gì? Trình Tưởng, nhớ chúng ta đã chia tay ." nhíu mày đáp lời ta.
ta nghe xong như thuốc nổ bị châm ngòi, sải bước đến trước mặt : "Hay lắm, em được lắm! Lâm Phương Tri, đừng để th em hối hận! Em nghĩ cái đồ ngoại quốc giả vờ lịch thiệp bên ngoài đó là thứ tốt lành gì , chắc c là đang đùa giỡn với em thôi..."
Khác với sự kích động của ta, chỉ hờ hững "ừ, ừ" gật đầu: " biết ."
Vốn dĩ cũng kh định để ta làm bạn trai, chơi bời một chút là được … trả lời đối phó như vậy khiến Trình Tưởng nghẹn lời trong giây lát: "Em đừng hiểu lầm đến khuyên em kh vì quan tâm đến em đâu, em cũng biết Thịnh Hạ ở đây thì làm thể để mắt đến em được..."
"Ừ ừ, biết mà." lại gật đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ban-than-la--trang-sang-hang-dau/chuong-5.html.]
Chuyện này đâu lần đầu mới biết, nhưng mặt Trình Tưởng liền sa sầm, ta tức đến độ gân x nổi lên trên cổ, gầm nhẹ nói: "Lâm Phương Tri, em là máy à? Em cảm xúc kh vậy?" Nói xong, ta sập cửa bỏ mang theo một làn gió.
vuốt lại mái tóc mái bị gió làm rối, thật ra muốn nói những lạnh nhạt như chúng là vậy đ. Huống chi đối với ta, vốn dĩ chẳng m cảm xúc.
Sau ngày hôm đó, Trình Tưởng như bị trúng tà. Việc theo đuổi Thịnh Hạ càng thêm hăng hái, phô trương rầm rộ đến mức ai ai cũng biết. Chuyện b.ắ.n pháo hoa, tặng hoa hồng chỉ là chuyện vặt. Thậm chí vì muốn l lòng Thịnh Hạ, ta bắt đầu đấu giá với các nhà ều hành nhà hát nước ngoài. biết ta muốn giữ Thịnh Hạ ở lại trong nước.
Cuộc đấu giá này từng trở thành tâm ểm tr giành đưa tin của giới truyền th, d tiếng của Thịnh Hạ cũng theo đó mà tăng vọt. Xét về mặt này, ta cũng ích nhưng Thịnh Hạ thì ngày càng kh chịu nổi.
Một lần, cùng Thịnh Hạ đến nhà hát biểu diễn. Hai bên cổng chính đột nhiên đồng loạt xuất hiện năm chiếc Rolls-Royce. Tấm thảm đỏ dài thượt từ cửa "xoẹt" một cái đã trải đến tận chân chúng . Ngay sau đó, một bản nhạc saxophone khoa trương vang lên, chúng còn chưa kịp phản ứng thì cửa xe hai bên đã mở ra. Tám vệ sĩ mặc đồ đen ôm giỏ hoa bước ra, đứng trước xe bắt đầu rắc cánh hoa. Cánh hoa hồng từ trên trời rơi xuống đầy đầu Thịnh Hạ.
Mí mắt kh ngừng giật mạnh. Sau đó, th Trình Tưởng trong bộ vest từ cửa nhà hát bước ra, tay ôm một bó hoa hồng lớn dọc thảm đỏ về phía chúng . Khung cảnh này lập tức khiến vô số qua đường ngoái và quay phim.
Thịnh Hạ nắm cánh tay chặt hơn, chân cũng từng chút một lùi về phía sau , cảm giác như sắp ngất đến nơi. vỗ vỗ tay Thịnh Hạ, muốn an ủi cô nhưng bị cô túm chặt, Thịnh Hạ run rẩy nói với vẻ mặt khóc kh ra nước mắt: "Thôi , Trình Tưởng hình như hoàn toàn chìm đắm trong “nghệ thuật” của chính ta, chẳng còn biết trời đất là gì nữa."
cảnh tượng vừa hào nhoáng vừa quê mùa lại còn huyên náo trước mắt, nhất thời cũng im lặng. Trình Tưởng hoàn toàn kh hay biết gì, vẫn oai phong lẫm liệt đến trước mặt Thịnh Hạ, nhét hoa vào lòng cô : "Chúc em diễn xuất thuận lợi, Hạ Hạ."
Thịnh Hạ nhận hoa, cười còn khó coi hơn khóc nhưng vẫn giữ thể diện mà đáp lại một câu "cảm ơn". Nghe th từ này, Trình Tưởng càng đắc ý hơn, ta còn khẽ quay đầu liếc một cái. Cũng kh biết là ảo giác hay kh, nhưng lúc đưa hoa cho Thịnh Hạ Trình Tưởng cũng cố ý lườm như vậy. Làm đây, kh muốn quen biết ta chút nào cả.
Thật mất mặt làm . Về nhà con trai, về nhà , hiện tại nhiệm vụ lớn nhất của ta, chính là gỡ cài đặt Tiểu thuyết Cà Chua.
Chưa có bình luận nào cho chương này.