Bạn Thân Trộm Hồ Sơ Đại Học Của Tôi, Tám Năm Sau Tôi Khiến Cô Ta Thân Bại Danh Liệt
Chương 4
đó tiếp tục bày vẻ thương xót quen thuộc.
“Ngốc quá.”
“Đừng nghĩ lung tung nữa.”
“Mất việc thì thôi mất việc, dọn qua nhà ở một thời gian .”
“Để Lục Xuyên giúp tìm công việc nhẹ nhàng hơn.”
Cô bắt đầu dùng dáng vẻ một vị cứu tinh để sắp xếp cuộc đời .
Giống như ban phát ân huệ.
“ cần .”
lập tức lắc đầu.
“Bây giờ … gặp Lục Xuyên.”
Khi nhắc đến tên , giọng cố tình lộ một chút tự ti và né tránh.
Quả nhiên.
Đáy mắt Thẩm Nguyệt lập tức hiện lên tia thỏa mãn kín đáo.
Cô thích cảm giác chiến thắng .
“ .”
Cô lấy một tấm thẻ từ trong ví, nhét tay .
“ cầm .”
“Mật khẩu vẫn sinh nhật .”
“ từ chối , nếu giận thật đó.”
giả vờ từ chối vài .
Cuối cùng vẫn “bất đắc dĩ” nhận lấy.
Tiền mục đích .
Thứ …
phản ứng cô .
Sự hoảng loạn khi nhắc đến hồ sơ.
Sự chột vô thức.
Và cảm giác kiểm soát đầy tự phụ cô .
Còn …
Đoạn ghi âm đang yên trong điện thoại .
Dù Thẩm Nguyệt trực tiếp thừa nhận điều gì.
chỉ cần đủ nhạy bén đoạn đối thoại …
Nhất định sẽ phát hiện điểm bất thường.
Rời khỏi quán cà phê, về nhà ngay.
bắt xe tới trường cấp ba cũ.
Tám năm trôi qua, trường sửa sang nhiều.
dãy phòng học cũ vẫn còn đó.
Hành lang quen thuộc.
Sân bóng quen thuộc.
Ngay cả cây ngô đồng ngoài cổng trường cũng chặt .
lâu văn phòng giáo viên.
đó gõ cửa.
mở cửa thầy Trương giáo viên chủ nhiệm năm đó .
Thầy già hơn nhiều.
Tóc bạc gần nửa đầu.
thấy , thầy sững sờ hồi lâu mới nhận .
“…Chu Lê?”
Trong ánh mắt tiếc nuối.
đau lòng.
Cũng áy náy thể che giấu.
Đừng bỏ lỡ: Bãi Lạn Từ Hôn! Đuổi Tới Ta Mở Lễ Truy Điệu Cho Ngươi, truyện cực cập nhật chương mới.
“Thầy.”
siết chặt tay.
“Hôm nay em tới… hỏi thầy một chuyện.”
Thầy Trương rót cho cốc nước ấm, khẽ thở dài.
“Em hỏi chuyện hồ sơ năm đó ?”
gật đầu.
“Năm đó… nhà trường điều tra gì ạ?”
“ điều tra chứ.”
Giọng thầy đầy bất lực.
“Em học sinh xuất sắc nhất mà thầy từng dạy.”
“ khi hồ sơ em mất, nhà trường lập tức báo cảnh sát, cũng hỏi tất cả những từng tiếp xúc với hồ sơ.”
“ thời điểm đó quá hỗn loạn.”
“Học sinh đông, phụ cũng nhiều, căn bản tìm manh mối.”
Thầy dừng vài giây.
Trong mắt thoáng hiện vẻ day dứt.
“Nhiều năm nay… thầy vẫn luôn cảm thấy với em.”
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/ban-than-trom-ho-so-dai-hoc-cua-toi-tam-nam--toi-khien-co--than-bai-danh-liet/chuong-4.html.]
“Nếu xảy chuyện đó…”
“Thầy.”
nhẹ giọng cắt ngang.
“Em trách thầy.”
thẳng ông.
“Hôm nay em tới đây chỉ hỏi…”
“Năm đó, thầy từng cảm thấy ai đó đáng nghi ?”
Xem thêm: Cưới Chớp Nhoáng Tần Gia, Tôi Thành Đoàn Sủng Trong Hào Môn (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Thầy Trương nhíu mày, im lặng hồi lâu như đang cố nhớ điều gì.
“Đáng nghi…”
Thầy Trương im lặng lâu.
Ngón tay già nua vô thức gõ nhẹ lên mặt bàn, như đang cố lục những mảnh ký ức phủ bụi suốt tám năm.
Cuối cùng, ông khẽ lắc đầu.
“Hồi đó… ai cũng cho rằng chỉ t.a.i n.ạ.n thôi.”
“ mà…”
Ông đột nhiên khựng .
Ánh mắt như nhớ điều gì đó cực kỳ quan trọng.
“Thầy nhớ… hôm khi xác nhận hồ sơ em thật sự mất, Thẩm Nguyệt từng tới tìm thầy.”
Tim lập tức siết chặt.
“Cô tới làm gì ạ?”
Thầy Trương nhíu mày, chậm rãi hồi tưởng.
“Nó hỏi thầy… nếu hồ sơ em tìm nữa…”
“Thì suất Đại học Thủ đô chuyển xuống cho thứ hai .”
khí trong phòng gần như đông cứng.
siết chặt cốc nước đến mức đầu ngón tay trắng bệch.
Giọng thầy Trương trở nên kỳ lạ hơn.
“Hồi đó thầy chỉ nghĩ con bé tò mò thôi.”
“ bây giờ nghĩ …”
“Nó bình tĩnh quá mức.”
Ông , từng chữ đều chậm.
“Nó còn một câu.”
“‘Nếu chuyển xuống… chẳng sẽ tới lượt em ?’”
Máu trong gần như đóng băng ngay khoảnh khắc .
Thầy Trương tiếp tục:
“Lúc đó thầy còn sửa với nó rằng dù thứ hai, điểm nó cũng đủ Đại học C .”
“Nó xong thì khựng vài giây.”
“ đó mới lỡ lời.”
còn thấy gì nữa.
Tai ù .
mắt chỉ còn khuôn mặt Thẩm Nguyệt.
705 điểm.
Hạng hai tỉnh.
Chỉ thấp hơn ba điểm.
điểm đủ để Đại học C ngôi trường nhất trong tỉnh.
bao cả đời cũng với tới .
cô cam lòng.
Cô làm thứ hai.
Cô bước Đại học Thủ đô.
trở thành “duy nhất”.
Mà năm đó…
tỉnh chỉ một suất.
Chỉ thủ khoa mới nhận.
Cho nên cô chọn cách đơn giản nhất.
vượt qua .
Mà … hủy luôn .
Một cơn lạnh buốt chạy dọc sống lưng.
Tám năm , khi còn đau đớn tự trách bất cẩn làm mất hồ sơ…
Thẩm Nguyệt trong bóng tối, bình tĩnh chờ vị trí trống .
Ác ý khiến đầu tiên thật sự cảm thấy sợ hãi.
Điện thoại lúc rung lên.
tin nhắn WeChat Thẩm Nguyệt.
“Lê Lê, về tới nhà ?”
“Đừng nghĩ nhiều nhé, chuyện còn .”
Ngay đó một tấm ảnh.
Ảnh selfie cô chụp trong quán cà phê lúc nãy.
Góc chụp cực kỳ khéo léo.
Khuôn mặt cô xinh dịu dàng ở chính giữa khung hình.
Chưa có bình luận nào cho chương này.