Bạn Thân Trộm Hồ Sơ Đại Học Của Tôi, Tám Năm Sau Tôi Khiến Cô Ta Thân Bại Danh Liệt
Chương 7
Tối thứ bảy, đến nhà hàng từ sớm.
mặc sơ mi trắng đơn giản, trang điểm nhẹ, mái tóc buộc gọn phía .
Cả trông thanh sạch, bình yên.
khác với dáng vẻ tiều tụy, nhếch nhác mà Thẩm Nguyệt từng cố tình đăng lên vòng bạn bè.
Bạn học cũ lượt bước phòng riêng.
thấy , ai nấy đều sững vài giây, đó lập tức nhiệt tình tiến tới chào hỏi.
“Trời đất, thủ khoa cuối cùng cũng chịu xuất hiện !”
“Tớ còn tưởng cả đời chẳng gặp bọn nữa cơ.”
mỉm đáp từng .
Chỉ nhẹ nhàng rằng đây bản mãi thể buông bỏ, bây giờ nghĩ thông , bắt đầu cuộc sống mới.
xong đều vui vẻ cho .
khí trong phòng nhanh chóng trở nên náo nhiệt.
Một lúc , cửa phòng mở .
Thẩm Nguyệt khoác tay Lục Xuyên bước .
Trong khoảnh khắc , cả căn phòng bỗng im lặng đến kỳ lạ.
Cô vẫn xinh rực rỡ như .
Chiếc váy hàng hiệu ôm sát cơ thể, đôi hoa tai kim cương lấp lánh ánh đèn, từ đầu đến chân đều toát lên vẻ xa hoa một cuộc sống nuông chiều.
Xem thêm: Nữ Chính, Nàng Chớ Có Nhảy! (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Còn Lục Xuyên bên cạnh…
Vẫn cao ráo, tuấn như năm nào.
Chỉ gương mặt giờ đây tái nhợt đến đáng sợ.
Ánh mắt trống rỗng, mệt mỏi.
Giống như một con rối rút mất linh hồn.
Khoảnh khắc thấy , đồng t.ử khẽ co .
Đáy mắt cuộn lên thứ cảm xúc mãnh liệt gần như thể che giấu.
Thẩm Nguyệt nhận điều đó.
Cô lập tức kéo tay , vô cùng thiết.
“Lê Lê, hôm nay quá mất. mà, nền tảng thủ khoa năm đó vốn .”
Lời dứt…
khí quanh bàn lập tức trở nên gượng gạo.
Ai cũng .
thật sự thủ khoa năm đó chính .
hiện tại…
Trong mắt , chỉ kẻ phận nghiền nát đến tan tành.
khẽ , tiếp lời Thẩm Nguyệt.
Mà sang Lục Xuyên.
“Lâu gặp.”
Giọng bình thản đến mức xa lạ.
Lục Xuyên siết chặt bàn tay bên , yết hầu khẽ chuyển động.
“…Lâu gặp.”
Giọng khàn đặc như cát cứa qua cổ họng.
Bữa tiệc nhanh chóng bắt đầu.
trò chuyện về công việc, gia đình, con cái.
như dự đoán, Thẩm Nguyệt vẫn trung tâm cả bàn tiệc.
Cô cực kỳ khéo léo dẫn dắt câu chuyện, thỉnh thoảng còn cố ý nhắc tới “vinh quang năm xưa” .
“Hồi đó Lê Lê giỏi lắm, thủ khoa tỉnh cơ mà. Nếu gặp chuyện ngoài ý , bây giờ chắc viện nghiên cứu nhất Đại học Thủ đô .”
“Lê Lê, chuyện công việc đừng lo quá. Để Lục Xuyên giúp xem thử nhé, quen nhiều lắm.”
chỉ im lặng mỉm .
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/ban-than-trom-ho-so-dai-hoc-cua-toi-tam-nam--toi-khien-co--than-bai-danh-liet/chuong-7.html.]
phản bác.
Cũng chẳng đáp lời.
Giống như đang xem một màn độc diễn vụng về đến buồn .
Ba vòng rượu trôi qua.
khí bàn càng lúc càng sôi nổi.
lúc , một nam sinh ngà ngà say bỗng đặt mạnh ly rượu xuống bàn, lè nhè lên tiếng:
“Thẩm Nguyệt… thật chuyện hỏi từ lâu .”
Cả bàn dần yên lặng.
thẳng cô .
“Năm đó hồ sơ Chu Lê mất, thành tích hủy. thứ hai nên mới thế Đại học Thủ đô…”
“Bao nhiêu năm nay…”
“Trong lòng thật sự từng thấy áy náy chút nào ?”
Ầm
khí trong phòng riêng như đông cứng .
Tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía Thẩm Nguyệt.
Sắc mặt cô lập tức trắng bệch.
Mà bên cạnh cô , bàn tay đang cầm ly rượu Lục Xuyên siết mạnh đến mức các khớp ngón tay phát tiếng răng rắc lạnh .
chậm rãi cúi đầu.
Dùng đũa gắp một hạt đậu phộng bỏ miệng.
Vị giòn tan lan nơi đầu lưỡi.
khẽ cong môi.
Vở kịch nhất đêm nay…
Cuối cùng cũng chính thức bắt đầu.
Lời nam sinh dứt, cả căn phòng như ném xuống một quả b.o.m chìm.
Mặt hồ yên ả duy trì suốt tám năm…
Cuối cùng cũng nổ tung.
Những hoài nghi từng cố tình né tránh, những lời đồn ai cũng ai dám , giờ phút đều lôi thẳng lên mặt bàn.
“ … hồi đó chuyện ầm ĩ lắm mà.”
“Tớ nhớ rõ, bảng vàng ghi tên Chu Lê nhất. chẳng hiểu báo chí đồng loạt đưa tin về Thẩm Nguyệt.”
“Lúc tớ còn thấy kỳ quái…”
Xem thêm: Thập Lục Nương (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Tiếng bàn tán khe khẽ vang lên khắp phòng.
Từng câu từng chữ giống như kim nhọn đ.â.m thẳng lên Thẩm Nguyệt.
Bàn tay cô cầm ly rượu run dữ dội.
Rượu đỏ sóng sánh tràn khỏi thành ly, chảy xuống mu bàn tay trắng nõn.
bên cạnh cô , Lục Xuyên từ đầu đến cuối vẫn nhúc nhích.
Sắc mặt âm trầm đến đáng sợ.
Giống như một ngọn núi lửa đang ép nén đến cực hạn, chỉ chờ khoảnh khắc bùng nổ.
Thẩm Nguyệt.
Cũng hề mở miệng đỡ cho cô dù chỉ một câu.
Chính sự im lặng …
khiến Thẩm Nguyệt hoảng loạn hơn bất kỳ lời chất vấn nào.
Cô miễn cưỡng chống tay dậy.
Khóe môi cố kéo thành một nụ méo mó còn khó coi hơn .
“ … đừng hiểu lầm như .”
“Khoản tiền thưởng năm đó, thật định đưa hết cho Lê Lê … chịu nhận.”
xong, cô lập tức sang .
Trong ánh mắt van nài, uy hiếp.
“Lê Lê… gì chứ? như ?”
Ngay lập tức, bộ ánh mắt trong phòng đều dồn lên .
Chưa có bình luận nào cho chương này.