Bạn Thanh Mai Trúc Mã Và Anh Trai Quyết Tâm Học Cao Đẳng Vì Hoa Khôi Của Trường
Chương 4
“Hôm nay mới bước chân khỏi cổng công ty giờ làm việc, liền lập tức bắt gặp ngay hình bóng Lục Cẩn Thâm đang chờ sẵn ở đó.”
6
Lục Cẩn Thâm khẽ hất cằm về phía chiếc xe một cái, hiệu bảo bước lên xe.
thở hắt một thật dài, thản nhiên mở cửa bước lên xe .
Lục Cẩn Thâm nhấn ga phóng xe , mãi cho đến khi chạy đến ngay đoạn đường nội bộ dẫn nhà chúng , mới chịu đạp phanh dừng .
“Bố với bố cô đem chuyện hôn ước hai đứa bàn bạc với đấy, họ tính ngay khi hai đứa nghiệp đại học một cái sẽ lập tức tổ chức đám cưới luôn, cái chuyện trong lòng cô đang nghĩ cái gì thế hả?"
“..."
còn kịp mở miệng trả lời, Lục Cẩn Thâm liền thô bạo lên tiếng cắt ngang, cho lấy một cơ hội để :
“ thật cho cô luôn nhé Hạ Hạ, hiện tại con gái yêu thương sâu đậm , tuyệt đối sẽ bao giờ chấp nhận chuyện ở bên cạnh cô .
Cô khôn hồn thì tự rõ ràng với bố cô , cứ bảo cô thích , kết hôn với ."
bỗng nhiên bật thành tiếng đầy vẻ tự mãn:
“ thừa cô làm thể thích cho , thế Hạ Hạ , chuyện tình cảm đời cái thứ cách nào gượng ép cưỡng cầu , đối với cô một chút cảm giác nào cả, cô chắc cũng sẽ đến mức mặt dày mà bám riết lấy buông đấy chứ, ?"
khẽ nở một nụ lạnh lùng, mỉa mai đáp :
“ nghĩ nhiều quá đấy.
điều nếu như bản kết hôn với đến như , thì tự mà mở miệng chuyện với bố , đây rảnh để làm con chim đầu đàn hứng đạn hộ ."
Dứt lời, dứt khoát mở cửa bước xuống xe.
Lục Cẩn Thâm thấy cũng lập tức mở cửa bước xuống, ở phía bên xe mà hét lớn về phía :
“ tự thì tự , tóm sẽ bao giờ cưới cô , ch/ết cũng !"
Bước chân khẽ khựng một nhịp.
【Cái thằng thần kinh phân liệt ?
nữ phụ từ đầu đến giờ thèm kết hôn với câu nào cơ chứ?】
【 cái loại đàn ông tự tin thái quá đến mức tự luyến.】
【Bro ơi ước gì thể san bớt cho một chút cái sự tự tin vô căn cứ thì mấy nhỉ.】
hít một thật sâu để đè nén ngọn lửa tức giận đang nhen nhóm trong lòng xuống, thèm đáp lấy một lời, lẳng lặng thẳng nhà.
Tần Cảnh Sâm cái điệu bộ , Lục Cẩn Thâm cũng cái điệu bộ , từ đầu đến cuối cố gắng hết sức để nhúng tay mấy cái chuyện ruồi bu bọn họ , mà hai cái thằng cứ hết đến khác tìm đến tận nơi để buông lời đe dọa, nh.ụ.c m.ạ , trong mắt bọn họ một chút gì gọi sự tôn trọng tối thiểu dành cho cả.
Nếu như , thì càng liều mạng bò lên cao, đem bộ quyền lực công ty nắm thật chặt trong lòng bàn tay mới , để xem xem về còn đứa nào dám cả gan bắ/t n/ạt nữa .
Buổi tối hôm đó bố làm về, thấy liền lập tức trút giận, mắng mỏ một trận lôi đình.
“Tần Ý Hạ con xem xem bản con cái đồ vô tích sự cơ chứ, con với Cẩn Thâm thanh mai trúc mã lớn lên cùng , mà cuối cùng để cho đứa khác nó chen chân hớt tay mất, còn đang trông chờ việc con thể kết hôn liên nhân với Lục gia cơ đấy!
Bây giờ thì , đích Cẩn Thâm nó mới lên tiếng thẳng kìa, nó bảo nó thà cưới ai chứ quyết bao giờ lấy con."
bỗng phắt dậy:
“ thật sự như thế ạ?"
Cái thằng Lục Cẩn Thâm ch/ết tiệt , dám ngang nhiên buông lời nh.ụ.c m.ạ đến mức , ...
Hiện tại chỉ thể tạm thời nhẫn nhục chịu đựng, chỉ thể tỏ tức giận một chút cho lệ mà thôi.
Tính toán thời gian một chút, kết quả điểm kỳ thi đại học cũng sắp sửa công bố .
Chỉ cần chính thức trở thành thủ khoa đại học, bố chắc chắn sẽ đổi thái độ, bằng một con mắt khác xưa.
7
cái ngày công bố điểm thi đại học, bố hiếm khi vội vàng sửa soạn quần áo để đến công ty từ sớm.
“Cảnh Sâm , mau nhanh chân đây tra điểm con, mau lên."
Tần Cảnh Sâm nở một nụ vô cùng thản nhiên, ung dung bước đến màn hình máy tính, gõ dãy thẻ dự thi ô tìm kiếm.
Môn thi đầu tiên Ngữ Văn, con tròn trĩnh hiện lên một cách chói mắt lập tức kích thích mạnh mẽ hệ thần kinh bố .
“ điểm?
Cái chuyện làm thể xảy chứ?
Chắc chắn hệ thống sự nhầm lẫn gì ở đây !"
Tiếp tục kéo màn hình xuống phía để xem tiếp.
Xem thêm: Người Ấy Đã Về, Còn Tôi Đã Có Chồng, Anh Phát Điên Gì (Thời Noãn-Giang Dật Thần) (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Tổng điểm chung cuộc Tần Cảnh Sâm chỉ vỏn vẹn bốn trăm điểm.
“ !
Cái điểm tuyệt đối vấn đề !
Thằng Cảnh Sâm ngày thường thi thử điểm lúc nào chẳng ở mức bảy trăm điểm, làm thể chỉ thi bốn trăm điểm như thế chứ?"
vươn tay túm chặt lấy cánh tay Tần Cảnh Sâm định kéo tuột ngoài cửa:
“, chúng mau đến Cục Giáo d.ụ.c để khiếu nại!"
Tần Cảnh Sâm dùng lực giữ chặt :
“ ơi, cần tốn công đến đó làm gì ạ, con quả thực chỉ thi bốn trăm điểm thôi mà.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/ban-thanh-mai-truc-ma-va--trai-quyet-tam-hoc-cao-dang-vi-hoa-khoi-cua-truong/chuong-4.html.]
Môn thi Ngữ Văn đầu tiên con bước chân phòng thi."
“Con cái gì cơ?"
Bố thấy thế liền lập tức lao thẳng tới, “Đầu óc con làm thế hả?
Tại môn Ngữ Văn thi?"
tức đến mức dậm chân bành bạnh xuống nền nhà:
“Ngày thường con chỉ thua kém Lục Cẩn Thâm vài điểm lẻ, bây giờ thì , bỏ xa đến tận hơn ba trăm điểm, Lục gia kiểu gì chẳng một phen thối mũi mặt cái nhà !"
Tần Cảnh Sâm khẽ bật nhẹ nhàng:
“Bố cứ yên tâm ạ, Lục Cẩn Thâm môn thi đầu tiên cũng thèm thi ."
“ thật con?"
Con trai ruột thi điểm thấp tuy rằng vô cùng đáng sợ, thế con trai nhà nếu như thi điểm cao chót vót thì càng cái thứ khiến cho đau lòng, nhức óc hơn gấp bội.
thấy Tần Cảnh Sâm khẳng định như , bố liền lập tức vội vội vàng vàng chạy sang Lục gia, để tận mắt xác nhận xem Lục Cẩn Thâm cũng thi trượt chổng vó .
thấy cũng lẳng lặng cất bước theo .
Bố Lục Cẩn Thâm ngày hôm nay cũng tâm trạng nào để đến công ty làm việc.
điều Lục Cẩn Thâm lúc đang mặt ở nhà.
Hai họ đang phiên gọi điện thoại liên tục để thúc giục về nhà.
nhanh đó, Lục Cẩn Thâm thong thả bước chân cửa:
“Con chẳng về đây ?
cái chuyện gì mà bố cứ cuống cuồng gọi điện thúc giục kinh thế?"
“Con mau nhanh chân đây tra điểm thi ."
sốt ruột thúc giục.
Khóe môi Lục Cẩn Thâm khẽ nhếch lên một độ cong vô cùng mãn nguyện, ung dung bước đến máy tính, đường đường chính chính gõ báo danh .
Bố bên cạnh thấy môn thi đầu tiên Lục Cẩn Thâm cũng hiện lên con tròn trĩnh, trong lòng mới thở phào nhẹ nhõm một đại khí.
Tổng điểm Lục Cẩn Thâm cũng nhanh chóng hiện , năm trăm hai mươi điểm.
Bố Lục Cẩn Thâm khi thấy kết quả thì phản ứng cũng y hệt như bố , đều một mực đòi kéo đến Cục Giáo d.ụ.c vì cho rằng hệ thống chấm điểm xảy , con trai thiên tài bọn họ tuyệt đối thể nào chỉ thi cái mức điểm lẹt đẹt như thế .
Lục Cẩn Thâm thản nhiên phịch xuống chiếc ghế sofa giữa phòng, điệu bộ vẫn giữ nguyên vẻ tiêu sái, tự đắc như ngày thường:
Đừng bỏ lỡ: Thập Niên 70: Xuyên Thành Vợ Trước Độc Ác Của Đại Lão, Được Cả Nhà Cưng Chiều, truyện cực cập nhật chương mới.
“Bố cần mất công đến Cục Giáo d.ụ.c làm gì , điểm chính xác đấy."
“Cẩn Thâm, con đang làm cái trò gì thế hả?
Con làm thể chỉ thi bằng điểm chứ."
Lục Cẩn Thâm khẽ nhếch một bên khóe miệng lên đầy vẻ bí hiểm:
“Con thi bao nhiêu điểm thì nó sẽ bấy nhiêu điểm thôi, trò kiểm soát điểm đối với con mà quá đơn giản.
“ thật cho bố luôn nhé, con cố tình thi năm trăm hai mươi điểm đấy, 520, nghĩa Yêu Em, đây chính món quà mà con dùng để tỏ tình với bạn gái ."
Lục Cẩn Thâm xong câu đó, bỗng chốc loạng choạng ngã quỵ xuống.
8
“Dì Hiền!"
nhanh tay lẹ mắt lập tức lao đến đỡ lấy hình dì Hiền, giúp dì vững vàng ghế sofa.
Sắc mặt dì Hiền lúc trông như thể trời đất mới sụp đổ đến nơi, dì vươn tay sức đ.á.n.h thụi thụi Lục Cẩn Thâm:
“Cái thằng đầu óc ngu , con cái con mụ đàn ông nào làm cho mê đến mất hết cả lý trí hả?
Con vốn dĩ cái hạt giống Thanh Bắc đoàn trường, trong cái vòng tròn giới thượng lưu ai mà chuyện đó chứ?
Bây giờ thì , nếu như để cho ngoài con chỉ thi năm trăm hai mươi điểm, cái nhà họ Lục kiểu gì chẳng thối mũi mặt!"
【Cái tình tiết phóng đại quá mức nhỉ?】
【Tiểu thuyết thôi mà, tiểu thuyết thiết lập bối cảnh cốt truyện nó như thế, cái thành tích học tập luôn cái thứ quan trọng nhất.】
【 truyện giải trí thôi thì bớt bớt soi mấy cái chi tiết nhỏ nhặt ha ha!】
liếc mắt qua màn hình bình luận một cái, đưa mắt quan sát phản ứng dì Hiền và chú Lục, khẽ mím chặt môi để ngăn bản bật thành tiếng.
Cái phản ứng quả thực phần thái quá thật, thực tế thì với tiềm lực tài chính gia đình họ, họ thể trực tiếp làm thủ tục tống cổ Lục Cẩn Thâm nước ngoài để theo học tại một ngôi trường đại học danh tiếng hàng đầu thế giới cơ mà.
Thế đây tuyệt đối sẽ bao giờ rỗi mà lên tiếng nhắc nhở bọn họ chuyện đó .
sang biểu cảm khuôn mặt bố .
Hai họ lúc tâm trạng xem chừng trở nên thoải mái, dễ chịu hơn nhiều .
“Lão Lục, lão Triệu , cái thằng nghịch t.ử nhà chúng làm bài cũng chẳng cái thể thống gì cả, chỉ thi bốn trăm điểm thôi, hai cứ nghĩ thoáng một chút ."
Dù thì cái chuyện Tần Cảnh Sâm thi điểm thấp tệ hại như sớm muộn gì cũng sẽ đồn thổi ngoài, bố làm như chính đang chọn cách một bước để chiếm lấy thế chủ động.
“ chút nào, hai cái đứa đứa nhỏ rốt cuộc đang dở cái trò gì thế ?
tự dưng ..."
“Bố ơi," Tần Cảnh Sâm từ bên ngoài bước cửa, phía còn thêm sự xuất hiện vài ba đàn ông xa lạ, “Chú Lục, dì Hiền, đây Cục Giáo d.ụ.c ạ."
Chưa có bình luận nào cho chương này.