Bạn Trai Công Khai Hôn Nữ Cộng Sự
Chương 6
Cách vài ngày, xuất hiện lầu trường bắn.
Lúc tan ca, liếc mắt thấy .
mặc chiếc sơ mi trắng từng thấy, tay ôm một bó hoa hồng lớn. Tóc tai chải chuốt chỉnh tề, giống hệt dáng vẻ khi chúng mới yêu .
đến gặp bạn gái mới yêu. đến cầu xin một bạn gái cũ lừa dối bảy năm đầu.
giả vờ thấy, thẳng về phía .
vội vàng đuổi theo, sốt ruột gọi:
“Ngưng Ngưng, em đợi . lời với em.”
chạy nhanh đến mặt , chặn đường .
, ánh mắt bình thản gợn sóng.
“ chuyện gì?”
Bó hoa hồng trong tay nâng lên một nửa, nên đưa cho thu về.
“ em vẫn đang giận. Hôm nay đến để chính thức xin em.”
chút biểu cảm:
“ nhận lời xin . Bây giờ ? thấy .”
Cố Thanh Dã từng thấy như , nhất thời luống cuống.
“Rốt cuộc làm gì thì em mới chịu tha thứ cho ?”
Giọng lạnh băng:
“Dù làm gì, cũng sẽ tha thứ cho .”
xong, nhanh chân về phía .
đuổi theo nữa.
thể cảm nhận , ánh mắt vẫn ghim chặt lưng .
Tối hôm đó khi ăn cơm xong, kéo ban công.
Đừng bỏ lỡ: Sau Khi Bị Ép Gả, Tôi Bị Cha Chú Rể Để Ý, truyện cực cập nhật chương mới.
lầu, Cố Thanh Dã vẫn ở đó, trong tay vẫn ôm bó hoa hồng .
“Từ lúc con về chiều nay, nó lầu đến giờ. Bây giờ mới giữ con .”
:
“ cần để ý đến . nghỉ sớm .”
Khi phòng, bà hỏi :
“Con thật sự mềm lòng chút nào ?”
lắc đầu.
Mềm lòng gì chứ?
nhớ cái tát giáng lên mặt , nhớ dáng vẻ hết đến khác bảo vệ Giang Vãn, nhớ những lời tổn thương từng , nhớ bảy năm qua, mỗi một thờ ơ “đợi ”.
Thứ gọi mềm lòng, mài sạch trong từng chờ đợi và thất vọng .
Kết quả điều tra bên phía cảnh sát cũng . bạo lực mạng, chính do Giang Vãn cố ý thuê , cắt ghép đăng lên mạng.
Thật vốn nên nghĩ đến từ lâu. Hôm đó nhiều qua đường như , cô ngã lúc đến thế. Video lan truyền ngoài, khéo chỉ đoạn hất cô .
Tội phỉ báng, tội gây rối trật tự công cộng. Giang Vãn tạm giữ theo quy định pháp luật. Cảnh sát thông báo ngày mai qua phối hợp các thủ tục tiếp theo.
Chương 9
đến bên cửa sổ, xuống . Cố Thanh Dã vẫn ghế dài lầu, cánh hoa hồng rơi đầy đất.
Chuyện , ?
Giang Vãn ác độc đến mức đó, khiến bạo lực mạng, cả thế giới chửi rủa ?
Nếu , lựa chọn im lặng, cùng Giang Vãn đẩy xuống vực sâu.
Nếu , bao nhiêu năm qua, ngay cả cộng sự ngày đêm ở bên cạnh kiểu gì cũng rõ, còn tư cách gì yêu ?
Dù khả năng nào, cũng đều khiến cảm thấy ghê tởm vô cùng.
Ngày hôm , từ đồn cảnh sát bước , ngẩng đầu thấy Cố Thanh Dã.
Giọng khàn đặc, đáy mắt đầy tơ máu.
“ đơn vị khai trừ . Quân tịch cũng còn nữa.”
, giọng bình thản:
“Liên quan gì đến ?”
đỏ mắt :
“ và Giang Vãn đều gặp báo ứng . Chẳng lẽ em vẫn chịu buông xuống ?”
“Ngưng Ngưng, nếu em đồng ý, chúng thể đổi sang một thành phố khác sinh sống. Đến nơi ai quen chúng .”
“Bảy năm , thật sự dần dần thích em. sớm yêu em .”
“Mỗi về căn nhà trống rỗng , dường như chỗ nào cũng bóng dáng em.”
mất kiên nhẫn cắt ngang lời .
“ chỉ cảm thấy còn bảo mẫu miễn phí như nữa, cuộc sống tiếp tục nên khó chịu thôi, ?”
“Lúc tay đánh , lúc bắt đợi, lúc bạo lực mạng, đình chỉ công tác, lúc trong phòng cấp cứu sống chết rõ, lương tâm ở ?”
“Cố Thanh Dã, tránh xa . Đừng đến quấy rầy cuộc sống nữa.”
cúi đầu, im lặng lâu lâu, mới nghẹn ngào một câu:
“, đừng mà.”
lười để ý đến nữa, bắt một chiếc taxi trực tiếp rời .
Cảnh vật ngoài cửa sổ ngừng lướt qua. Trái tim cuối cùng cũng yên .
Điện thoại rung lên. tin nhắn Cố Thanh Dã gửi đến. trả lời, mà kéo bộ phương thức liên lạc danh sách đen xóa sạch.
Từ “đợi ” trong lịch sử trò chuyện và xuất hiện hơn ba trăm .
đợi nữa. Cũng sẽ bao giờ đợi nữa.
Nửa tháng , chủ động nộp đơn lên đơn vị, xin điều chuyển đến đồn biên phòng.
ủng hộ , cùng đến vùng biên.
Ngày rời , Cố Thanh Dã tin từ , chạy đến sân bay chặn .
“Em định ? Tại với ?”
“Ngưng Ngưng, em đừng . em . .”
“ sẵn lòng đưa tất cả thứ cho em. Nhà, tiền tiết kiệm, tất cả đều cho em.”
lấy thẻ ngân hàng và giấy tờ nhà , nhét tay .
nhận. Chỉ , nhàn nhạt một câu:
“Cố Thanh Dã, muộn quá .”
kéo tay , trực tiếp qua cửa kiểm tra an ninh.
thành phố quen thuộc chân càng lúc càng nhỏ , tựa vai , khẽ :
“Cuộc sống sẽ ngày càng hơn thôi.”
vỗ vai , :
“ , sẽ ngày càng hơn.”
Đặt chân đến vùng biên, khí nơi trong, trời xanh. Gió nơi cửa khẩu thổi tới mang theo lạnh sắc bén.
Đồn biên phòng đơn vị ở đây lớn, khối lượng công việc và áp lực cũng nhẹ hơn nhiều.
thuê một căn hộ hai phòng ngủ gần đồn. Ban công hướng nam thể thấy đường biên giới trải dài vô tận.
thích ban công . Ngày nào bà cũng ở đó phơi nắng, về phương xa.
Những ngày tháng cứ bình lặng trôi qua như , cho đến khi vụ án Giang Vãn tòa.
đến hiện trường. Chỉ xem thấy dáng vẻ tiều tụy cô bản tin.
Đừng bỏ lỡ: Cưới Chớp Nhoáng Tần Gia, Tôi Thành Đoàn Sủng Trong Hào Môn (Vân Tô-Tần Tư Yến), truyện cực cập nhật chương mới.
Giang Vãn cắt tóc ngắn, già chỉ năm tuổi. chứng cứ thép, cô thể chối cãi, cuối cùng tuyên phạt một năm sáu tháng tù giam.
, ba Giang Vãn tìm đến Cố Thanh Dã, đánh mắng , nếu một chân đạp hai thuyền, con gái họ sẽ đến bước đường hôm nay.
Những chuyện đều còn liên quan gì đến nữa.
Chương 10
kể chuyện với .
Chiếc muỗng trong tay khựng một chút, bà tiếp tục khuấy nồi canh.
Bà gì, thấy khóe môi bà hiện lên một nụ nhẹ nhõm.
“Rửa tay ăn cơm . Hôm nay hầm canh sườn bắp con thích.”
Chúng yên lặng ăn cơm, lúc lúc trò chuyện vài câu. Ngày tháng bình dị mà yên .
bắt đầu từ ngày nào, nhận tin nhắn Cố Thanh Dã.
mới, nội dung thì chỉ cần một cái .
“Ngưng Ngưng, em đang ở biên giới. gặp em một .”
trả lời, trực tiếp chặn. đổi khác gửi tiếp.
chặn hơn mười , giống như đang chơi trò đập chuột.
đó chuyển phát nhanh. Từng bó hoa hồng gửi đến quầy lễ tân đồn.
thiệp chỉ ba chữ: Xin em.
chữ ký. chia hoa cho đồng nghiệp, còn tấm thiệp thì ném thẳng thùng rác.
lẽ nghĩ vẫn sẽ mềm lòng như .
, trong những ngày ở biên giới , đổi nhiều.
Mỗi ngày dậy sớm chạy dọc theo đường biên, buổi tối học thêm kỹ thuật bắn tỉa, lúc rảnh thì đến trường bắn luyện súng. nỗ lực nâng cao bản , sống càng ngày càng thông suốt, càng ngày càng xuất sắc.
nữa gặp Cố Thanh Dã trong cơn mưa đầu tiên khi thu.
cầm ô về nhà. cổng khu nhà mưa, che ô. Tóc và vai đều ướt đẫm.
Cố Thanh Dã còn chút khí phách hăng hái nữa. Gò má gầy hóp xuống, cằm đầy râu lởm chởm, trong mắt còn chút ánh sáng nào.
thấy , mắt sáng lên một thoáng nhanh tối .
“Ngưng Ngưng.”
dừng bước, cách vài mét, .
“Rốt cuộc làm gì?”
Vẻ mặt đau đớn, giọng khàn đến hình dạng.
“ hỏi nhiều , đồng nghiệp em, bạn bè em, mới tìm đến đây.”
“ còn mặt mũi nào gặp em, vẫn với em vài câu.”
:
“ .”
cúi đầu, dùng hết sức lực trong , từng chữ một:
“Xin . bảy năm khốn nạn, làm tổn thương trái tim em.”
“ làm quá nhiều chuyện với em. cầu xin em tha thứ, chỉ để em .”
“ khi em , mới em trả giá vì nhiều đến thế.”
“Tủ lạnh lúc nào cũng trống . Quân phục đổi mùa để ở cũng . Mỗi sáng tỉnh dậy, theo thói quen gọi em, mới nhớ , làm mất em .”
siết chặt cán ô. Đợi xong, bình tĩnh hỏi:
“ xong ?”
mím chặt môi, gật đầu.
“Những chuyện , làm suốt bảy năm.”
“ từng hỏi một câu, mệt .”
“Khi còn ở đó, cho rằng tất cả sự hy sinh đều lẽ đương nhiên. Bây giờ đến tìm , vì yêu , chỉ vì quen.”
“ quen với việc lo liệu thứ. quen với việc đẩy trách nhiệm cho một câu ‘đợi ’.”
“ đợi từ lâu .”
hé miệng, phát chút âm thanh nào.
Nước mưa men theo mặt nhỏ xuống, trông đáng thương đến cực điểm.
lẽ nhất định cho rằng, sẽ giống vô , mềm lòng một câu thôi bỏ qua .
, chúng chỉ cách một màn mưa, im lặng đối diện .
lâu , giọng khàn đến gần như rõ, hỏi :
“Thật sự… một chút cơ hội cũng còn ?”
trả lời.
Mà chỉ cầm ô, lướt qua vai .
“Em hận ?” đột nhiên hỏi lưng .
Bước chân dừng , chỉ nhàn nhạt đáp một câu:
“ hận nữa. Hận một , mệt lắm.”
Từ đó về , còn đến làm phiền nữa.
lâu , mới đồng đội cũ , về quê, tìm một công việc bình thường, sống khá chật vật.
Còn , giống như một con thuyền cuối cùng cũng cập bến, còn trôi dạt, cũng còn chờ đợi.
Từ nay về , mỗi ngày mai sẽ còn câu “đợi thêm chút nữa” mơ hồ và xa vời.
Mà chính , trở thành chỗ dựa vững chắc nhất đời .
Hết.
Chưa có bình luận nào cho chương này.