Bạn Trai Đến Cầu Hôn Thì Phát Hiện Tôi Là Thiên Kim Giả
Chương 3:
Lúc này, lại nhớ đến cái hay của Trần Tịnh.
Trước đây để l lòng , ngày nào cũng cắm mặt ở phòng gym ba, bốn tiếng.
Còn chủ động với lắm.
Trong bóng tối, Tiêu Trì Phong đưa tay ra, đặt lên bụng … chẳng làm gì nữa.
Chỉ khiến bụng nhột tê rần.
bắt đầu mất kiên nhẫn.
Nhớ lại cơ bụng lấp ló ban chiều, càng bức bối hơn.
Thế là lật , đè lên ta.
Cào cấu, cắn xé, kh gì kh làm.
Sau vài vòng tấn c, cuối cùng cũng châm được lửa trên .
nhẹ nhàng cắn lên bả vai , để lại dấu vết thuộc về riêng .
Tiêu Trì Phong bất đắc dĩ thở dài:
"Em là con gái, lại thể như vậy…"
cười lạnh.
Thất tình lục dục, ai chẳng ?
đâu làm gì trái với đạo lý làm .
Thỏa mãn căn bệnh khát yêu của bản thân, gì sai?
Dù là vừa đã muốn, hay hiệu ứng vì chân thành mà rung động…
Dù hiện tại, vẫn hài lòng với .
"Mau lên ."
"Sợ à? Trần Tịnh đâu yếu như ."
"Đừng để em cảm th ba mươi triệu này tiêu phí kh đáng nhé?"
Câu nói khiêu khích khiến kh khí trong phòng nóng bừng.
cuối cùng cũng kh nhịn được nữa.
Giây tiếp theo… Hoa đào nở đầy phòng.
Sáng sớm hôm sau, cửa gỗ bị đập ầm ầm.
"Thằng họ Tiêu kia, mẹ nó, tối qua đây bị làm phiền cả đêm! Mày quản lại con đàn bà mày mang về , đừng để nó…"
uể oải mở cửa, đối diện với ánh mắt Trần Tịnh.
Cũng lập tức chặn ngang câu chửi sắp tuôn ra của .
Biểu cảm trên mặt chuyển từ kinh ngạc sang tức giận.
Đến khi th mặc sơ mi rộng thùng thình, lộ rõ vết đỏ trên cổ, hoàn toàn vỡ trận:
"Con đ* này! Khó trách hôm trước kh bắt được mày, thì ra là leo lên giường thằng này!"
xoa thắt lưng, ngáp một cái.
Giả vờ ngạc nhiên:
"Bắt? Ai bắt ? Chết , nh trình báo với cảnh sát!"
Trần Tịnh tránh né ánh mắt , lảng sang chuyện khác, nhưng sau đó lại lao tới túm l tay , kéo ra ngoài:
"Mày dám cắm sừng tao? Tao với mày bên nhau cả năm trời! Một năm đó!"
"Kh bồi thường tổn thất tinh thần, tao sẽ phơi hết chuyện mày làm cho thiên hạ biết, để mày kh còn mặt mũi gặp ai!"
Khó trách lúc đầu chỉ nổi giận m giây, lập tức thay bằng vẻ hí hửng như năm chắc lắm.
Thì ra… đang chờ mắc bẫy.
Chiêu hùng cứu mỹ nhân thất bại, giờ quay ra dọa dẫm.
lại lần nữa thầm cảm ơn vì đã kh cưới .
Nếu kh, với mức độ từng thích … chỉ cần xách hai thùng mì gạo trứng rau đến cầu hôn, chắc cũng đã quỳ xuống xin mẹ cho cưới.
May thay, đã lộ mặt thật trước khi bước vào lễ đường.
Một lực mạnh bất ngờ kéo tới.
ngẩng đầu.
Tiêu Trì Phong hạ mắt, khẽ vuốt vết đỏ trên cổ tay bằng ngón út, kh nói một lời.
Chỉ đứng đó, dựa vào cánh cửa sắt cũ kỹ, mà khí thế đã đủ khiến Trần Tịnh lắp bắp kh nói nên lời.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Lúc nãy vừa tắm.
Hình như nghe th tiếng cãi nhau nên cuống quýt quấn khăn chạy ra.
Trên n.g.ự.c đầy vết cào.
nuốt một ngụm nước bọt.
Kh cần nói Trần Tịnh đã nghe rõ đêm qua chúng làm gì.
So với , Tiêu Trì Phong thỏa mãn nhiều hơn ta lắm.
Nhớ lại đêm qua, vành tai bất giác đỏ lên.
May mà tóc xõa che được phần nào.
ngược tay đan chặt l tay Tiêu Trì Phong, ánh mắt kiên định về phía Trần Tịnh.
Trong ánh mắt giận dữ của , nói:
" nghĩ hình như quên mất thì , chúng ta đã chia tay từ lâu ."
"Còn cái gọi là tổn thất tinh thần …"
"Xin lỗi nhé, đã tặng toàn bộ số tiền cho bạn trai Tiêu Trì Phong của ."
Chữ “tặng toàn bộ” nhấn thật nặng.
đàn nghèo kiết xác trước mặt, lần nữa sụp đổ.
Trần Tịnh giận quá, đ.ấ.m mạnh một cú vào cánh cửa.
mặt kh cảm xúc:
"Muốn đ.ấ.m thì đ.ấ.m thêm vài cái nha."
Còn lùi hẳn nửa bước, làm động tác mời vào:
"Dù cũng vừa chuyển khoản đặt cọc . Mua một căn hộ hạng sang ở Cao Ngọc Các, ba mặt hướng hồ. Tuy chỉ hơn hai trăm mét vu…"
ngả nhẹ vào cánh tay Tiêu Trì Phong như chim nhỏ nép vào yêu:
"…nhưng cũng đủ cho hai ta ‘vận động’ ."
Trần Tịnh tức đến bật cười, vung tay định kéo lại.
Một thân hình cao lớn đã c trước mặt .
Từ hôm qua, lúc ta mượn tiền, đã ra Tiêu Trì Phong là kiểu đàn dáng cao to, dễ khiến khác nể sợ.
Nhưng thật ra chỉ là một kỹ sư khô khan kh giỏi ăn nói.
Chỉ biết âm thầm dùng hành động để bảo vệ .
ều, Trần Tịnh bây giờ đã nổi ên thật .
"Rốt cuộc mày l đâu ra nhiều tiền thế hả!"
Giữa lúc đôi bên giằng co.
Từ ngoài cổng khu tập thể vang lên giọng lễ phép:
"Xin hỏi cô Cố Tình ở nhà kh ạ?"
Là quần áo và phụ kiện đặt cho Tiêu Trì Phong từ đêm qua.
Đôi mắt đen sâu kia khẽ .
nở nụ cười rạng rỡ với .
Giờ đã là của , thì tuyệt đối kh thể để ăn mặc quá tầm thường.
Tiêu Trì Phong vẫn còn ngại lắm.
Vừa liếc liền cụp mắt ngay.
Chán ghê.
Túi xách với logo hàng hiệu to oạch nối đuôi nhau được đưa vào nhà của Tiêu Trì Phong.
Trần Tịnh tức đến nghiến răng ken két.
"À, suýt nữa quên mất."
như chợt nhớ ra, quay vào phòng khách lục lọi một hồi, l ra một chiếc đồng hồ trị giá bảy con số, đeo lên tay Tiêu Trì Phong trước mặt Trần Tịnh.
Vừa đeo vừa lẩm bẩm:
"Ban đầu định tặng cho ai đó vào ngày ta đến cầu hôn cơ."
"Thôi giờ đeo tạm , kh thích thì vứt cũng được."
"Cố Tình! Cả năm yêu nhau, cô đã từng chi cho từng đó tiền chưa hả?!"
cười tươi như hoa Trần Tịnh:
Chưa có bình luận nào cho chương này.