Bạn Trai Phản Bội, Cô Ôn Quay Về Độc Thân
Chương 187: “Cô muốn thế nào mới chịu rút đơn kiện?”
Bên kia, viên cảnh sát ngồi trực nghe th câu nói của Tô Bối Nhĩ thì khẽ đảo mắt, lẩm bẩm kh vui.
“Cô lại định gọi cho ai nữa? Đã nói , cô kh ra ngoài được đâu.”
“Lần này là lần cuối cùng!!”
Tô Bối Nhĩ kh số ện thoại của Ôn Dĩ Đồng, vì thế cô ta gọi thẳng đến viện nghiên cứu.
Bên này, Ôn Dĩ Đồng đang ở trong phòng thí nghiệm kiểm tra mẫu, thì cửa bị gõ. Lâm Hạo Vũ đẩy cửa bước vào, nói:
“Dĩ Đồng, lãnh đạo gọi cô.”
Trong mắt Ôn Dĩ Đồng thoáng qua một tia nghi hoặc, nhưng vẫn bước đến văn phòng.
Giang Minh ngồi trên ghế, mở lời:
“Vừa viện nghiên cứu nhận được một cuộc ện thoại, gọi đích d muốn gặp cô. Là Tô Bối Nhĩ. Chắc là gọi từ đồn cảnh sát lẽ cô ta kh nhớ số của cô, nên mới gọi đến viện. Cô ta nói bí mật muốn nói với cô.”
Ôn Dĩ Đồng hơi sững .
Cô kh ngờ Tô Bối Nhĩ sẽ tìm đến .
Bây giờ nếu cô ta vẫn đang ở đồn cảnh sát, lẽ ra cô ta gọi đầu tiên là mẹ hoặc Giang Dự Hành mới đúng.
Trừ khi… một tia sáng lóe lên trong mắt Ôn Dĩ Đồng.
Tô Bối Nhĩ tìm cô, chắc c là đã bị dồn vào đường cùng.
Giang Minh th sự thay đổi cảm xúc trong mắt cô, khẽ thở dài:
“Dĩ Đồng, chuyện giữa cô và Tô Bối Nhĩ đều biết. Nếu cô kh muốn gặp, chúng sẽ coi như chưa nhận được cuộc gọi này.”
Ôn Dĩ Đồng trầm ngâm một lúc:
“Lãnh đạo, muốn gặp cô ta.”
“Cô thật sự muốn ?” Giang Minh chút ngạc nhiên.
Ôn Dĩ Đồng khẽ cười:
“ biết. Nhưng nếu cô ta muốn gặp , chắc c ều muốn nói. cũng muốn xem thử cô ta thể nói ra cái gì. Lãnh đạo yên tâm, biết chừng mực.”
Th cô đã quyết định, Giang Minh cũng kh ngăn cản nữa.
“Vậy viện nghiên cứu cho cô nghỉ nửa ngày. Cứ .”
“Cảm ơn lãnh đạo.”
Tại đồn cảnh sát.
Ôn Dĩ Đồng mặc áo sơ mi trắng cùng quần jean đơn giản, mái tóc đen dài buộc thấp sau gáy, làn da trắng, dáng vẻ trí thức và gọn gàng.
Khi cô bước vào phòng gặp, th Ôn Dĩ Đồng vẫn th lịch như vậy, trong lòng Tô Bối Nhĩ như một ngọn lửa bùng lên cháy rát cả .
Cô ta bây giờ tóc tai bù xù, m ngày chưa tắm, nhếch nhác t.h.ả.m hại. Trong khi đó Ôn Dĩ Đồng lại ung dung sạch sẽ, tao nhã.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ban-trai-phan-boi-co-on-quay-ve-doc-than/chuong-187co-muon-the-nao-moi-chiu-rut-don-kien.html.]
Quá bất c.
“Cô đắc ý lắm kh?” giọng Tô Bối Nhĩ khàn khàn.
Ôn Dĩ Đồng bình tĩnh đáp:
“Nếu cô gọi tới chỉ để nói m lời vô nghĩa này, vậy thì kh thời gian rảnh để lãng phí với cô.”
Một câu nói như đ.â.m trúng ểm yếu của Tô Bối Nhĩ, khiến cô ta ngay lập tức nghẹn lời.
“Cô muốn thế nào mới chịu rút đơn kiện, thả ra? Cô nói , ều kiện gì cũng thể đáp ứng!”
Tô Bối Nhĩ ngẩng cao đầu cho dù là đang cầu xin, thái độ của cô ta vẫn giống như đang mặc cả.
Chính vì sự kiêu ngạo đó mà Ôn Dĩ Đồng chỉ cảm th buồn cười.
“Cô còn gì để trao đổi với ? thả cô ra thì được lợi gì?”
“Chỉ cần cô thả ra, sẽ nói cho cô tất cả bí mật của Giang Dự Hành!”
Ánh mắt Ôn Dĩ Đồng thoáng d.a.o động, cô kín đáo bật chế độ ghi âm trong ện thoại đặt dưới bàn, sau đó chậm rãi hỏi:
“Bí mật gì của Giang Dự Hành?”
“Giang Dự Hành đã từng g.i.ế.c … mà là một phụ nữ!”
Nghe vậy, tim Ôn Dĩ Đồng khẽ siết lại.
Cô híp mắt đối phương:
“Cô chắc chứ? Nếu cô nói bí mật này ra, kh sợ trực tiếp c khai nó ra ngoài, khiến ta mất hết d tiếng ? Cô kh từng yêu ta ?”
Tô Bối Nhĩ bật cười châm biếm:
“Yêu à? Cô xem, ở đây thế này, thèm để ý đến kh? kh vì , trời tru đất diệt. kh còn lựa chọn nào khác. ở bên lâu như vậy, biết nhiều bí mật của .”
Ôn Dĩ Đồng nhún vai:
“Xin lỗi, kh hề hứng thú với bí mật của Giang Dự Hành. Nếu đó là quân bài duy nhất của cô thì e là cuộc thương lượng này kh giá trị.”
Tô Bối Nhĩ há hốc miệng, vẻ mặt đầy kinh ngạc.
Cô ta kh thể tin Ôn Dĩ Đồng lại thật sự chẳng quan tâm gì đến Giang Dự Hành.
Cô ta cho rằng Ôn Dĩ Đồng đã từng là vợ của nhiều năm chắc c vẫn còn tình cảm.
Nhưng sự thật lại lạnh lùng như một gáo nước tạt vào mặt cô ta.
“Nếu cô kh gì khác để nói, vậy đây.”
Th Ôn Dĩ Đồng đứng dậy, Tô Bối Nhĩ hoảng hốt.
Cô ta đã tìm mọi cách liên lạc Ôn Dĩ Đồng là hy vọng cuối cùng. Nếu ngay cả cô cũng bỏ mặc thì cô ta thật sự xong .
“Đợi đã! Chờ một chút! Cô nói … rốt cuộc cô muốn thế nào mới chịu rút đơn kiện!”
Chưa có bình luận nào cho chương này.