Bạn Trai Phản Bội, Cô Ôn Quay Về Độc Thân
Chương 304: Nhìn thấy đàn ông là muốn lao vào
Mọi trong phòng đều đã rời .
Ôn Dĩ Đồng cười khẽ, ngập ngừng, nhưng vẫn cẩn thận dìu Hách Vũ Thành đứng lên từ giường bệnh.
Đầu dựa vào vai cô, khiến cô càng thêm xấu hổ:
“ kh thể tự ngồi thẳng ?”
Hách Vũ Thành lắc đầu:
“Bị thương ở lưng, kh thể dùng lực.”
Ôn Dĩ Đồng: …
Cô chủ động tháo cúc áo cho , th cơ n.g.ự.c rắn chắc và cơ bụng nổi múi, liếc mắt một cái, hơi ngượng.
Ngay lập tức, giọng trêu chọc của vang lên:
“Em chẳng lẽ lợi dụng lúc dìu để làm chuyện kh đúng chứ?”
Ôn Dĩ Đồng giật , liếc :
“Ai mà thèm!”
Cô kh kiểu cô gái th đàn là lao vào, mô tả như vậy thật quá lố.
Hách Vũ Thành nhếch mày:
“Cơ thể kh đẹp à?”
liên tục hỏi, làm cô bực :
“Liên quan gì đến cơ thể chứ, nếu cứ hỏi nữa thì tự thay .”
Chăm sóc một bệnh nhân khó tính đã đủ mệt, còn liên tục hỏi này hỏi kia.
th cô ngượng ngùng, Hách Vũ Thành cười khẽ.
Tiếng cười lọt vào tai cô, khiến cô ngượng đến kh còn chỗ đứng.
Cô biết làm vậy là cố ý, cố tình muốn th cô xấu hổ, những lời nói đều là cố ý!
Cuối cùng dìu đứng cạnh ghế sofa, Hách Vũ Thành lại nói:
“Quần vẫn chưa cởi.”
Kh trốn được nữa, Ôn Dĩ Đồng cúi xuống tháo thắt lưng cho , nhưng mãi cũng kh tháo được.
Cô thử bên trái, bên , thậm chí cả trên dưới, vẫn kh tìm ra chốt thắt lưng.
Càng tháo kh được, cô càng bối rối.
Hách Vũ Thành đặt tay nhẹ lên thắt lưng, nhấn một cái, và chốt thắt lưng bật ra.
Ôn Dĩ Đồng cảm giác như bị “đánh lừa”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ban-trai-phan-boi-co-on-quay-ve-doc-than/chuong-304-nhin-thay-dan-ong-la-muon-lao-vao.html.]
“Hách Vũ Thành, cố ý kh?”
Cô tức đến mức kh muốn lịch sự gọi là “Hách tổng” nữa.
Nhưng lạ thay, lại thích nghe cô gọi tên kèm chút giận dỗi, cảm giác thân mật hơn hẳn so với “Hách tổng”.
“Em cũng kh hỏi , tưởng em cố tình xem cấu tạo thắt lưng của thôi.”
mỉm cười, nói nghe cứ như thật vậy.
Ôn Dĩ Đồng biết nói cũng kh thay đổi gì, bèn nhắm mắt, thò tay kéo quần tây xuống tận đáy.
“Đồ lót tự cởi .”
Cô liếc sang hướng khác.
“ đã nói tay kh động được mà.”
Ôn Dĩ Đồng tức giận, đành nhắm mắt nhẫn nhịn, tiếp tục cố gắng tháo đồ lót .
Khi chạm vào viền mềm mại, tay cô hơi run.
Cô tự nhủ trong lòng: “Kh , kh , gay mà, cứ coi như là chị em .”
Hách Vũ Thành khuôn mặt tinh tế của cô, má đỏ bừng dù mắt nhắm chặt, thở dài.
Ôn Dĩ Đồng xỏ lại quần bệnh nhân cho xong mới mở mắt.
Ai ngờ vừa mở mắt đã th phần dưới bụng lộ ra một cái gì đó.
Cô giật lùi lại một bước:
“Hách Vũ Thành, … hỏng à?!”
Lần trước cũng vậy!
Hách Vũ Thành vẻ đã quen:
“ nói , đây là phản ứng sinh lý, kh kiểm soát được.”
Ôn Dĩ Đồng đỏ mặt giận dỗi.
Lúc này, Bạch Vân Vân bước vào phòng, tay cầm cơm hộp, tr th cảnh tượng này:
“Các … đang làm gì vậy?”
Ôn Dĩ Đồng giật , ngẩng đầu th Bạch Vân Vân ở cửa.
Cả hai đều im lặng, lúc này, từ cửa phòng lại vang lên giọng nói:
“Hách tổng, cô Bạch hỏi vị trí của , dẫn cô đến…”
Tiếng Trần Vũ vang lên, th cảnh tượng trong phòng liền sững .
Ôn Dĩ Đồng đỏ mặt, hơi lúng túng:
“Vừa nãy trong phòng kh ai, chỉ còn ở lại chăm sóc. Giờ các đã đến, xin phép ra ngoài trước.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.