Bạn Trai Phản Bội, Cô Ôn Quay Về Độc Thân
Chương 333: “Bao trọn cửa hàng”
Vừa th Thẩm Mộng Du, nụ cười trên mặt Giản Tát lập tức biến mất, giọng cô nàng cũng trở nên sắc bén:
“Cô gọi ‘Đồng Đồng’ cũng xứng chắc? Giữ chút khoảng cách được kh!”
Thẩm Mộng Du vốn là bạn cùng phòng đại học của Ôn Dĩ Đồng, quan hệ từng thân thiết.
Nhưng bạn thân cũng lúc “ghen ngầm” Giản Tát kh ưa Thẩm Mộng Du, luôn cảm th chỉ mới là “chị em tốt nhất thế giới” của Ôn Dĩ Đồng. Vì vậy mỗi lần gặp Thẩm Mộng Du là hai y như mèo với chó.
Thẩm Mộng Du nghe xong lập tức phản kích, kh hề yếu thế:
“Giản Tát, cô hơi quá đáng kh? Đồng Đồng còn chưa nói gì, cô bực cái gì? Kh tiền khám bệnh tâm lý à, bao phí khám cho.”
Cãi nhau thì Giản Tát kh đối thủ của Thẩm Mộng Du cô nàng hoạt ngôn hơn nhiều. Nhưng Giản Tát lại cứ thích lao vào chiến, chưa bao giờ chịu nhường.
“Thôi nào, thôi nào, đừng cãi nữa,” Ôn Dĩ Đồng bất lực đứng giữa can ngăn, “mọi đều là bạn mà.”
“Ai thèm làm bạn với cô ta!”
“Ai thèm làm bạn với cô ta!”
Hai đồng th, sau đó lại lườm nhau tóe lửa.
Chỉ vì họ mà Ôn Dĩ Đồng mới hiểu sâu sắc câu nói: “Một núi kh thể hai hổ.”
Thẩm Mộng Du Ôn Dĩ Đồng mặc chiếc váy lấp lánh, khen thật lòng:
“Đồng Đồng, bộ này đẹp quá, giống như nàng tiên cá vậy!”
Giản Tát lập tức hừ lạnh: “Tất nhiên , ai chọn giúp chứ?”
Thẩm Mộng Du trừng mắt liếc cô nàng một cái, quay lại hỏi Ôn Dĩ Đồng:
“ cũng dự tiệc tối nay à?”
Ôn Dĩ Đồng linh cảm mạnh mẽ, nhướng mày:
“Chẳng lẽ… cũng à? Vũ hội hóa trang trên du thuyền?”
Từ biểu cảm bất ngờ của Thẩm Mộng Du, cô lập tức hiểu ra quả nhiên là cùng một nơi.
Sau khi ba chọn xong lễ phục, trang ểm chỉnh tề chuẩn bị rời thì mới bước vào tiệm.
Cả ba đồng loạt sang Giang Dự Hoành và Đồng Tâm Nhi.
Ngay khoảnh khắc th Ôn Dĩ Đồng, ánh mắt Giang Dự Hoành lập tức d.a.o động. ta thậm chí bu tay Đồng Tâm Nhi, dáng vẻ giống hệt một kẻ đang “bị bắt quả tang làm chuyện xấu”.
Giản Tát hừ lạnh, nhỏ giọng:
“Xui xẻo thật, đạp cứt . Đồng Đồng, thôi!”
Ôn Dĩ Đồng cố nhịn cười, cùng Giản Tát và Thẩm Mộng Du rời .
Trong suốt lúc cô bước ra, ánh mắt Giang Dự Hoành vẫn dính chặt l bóng lưng cô, đến khi cô xa vẫn ngoái lại đầy luyến tiếc.
Đồng Tâm Nhi đứng bên cạnh, tức đến nghiến răng.
Cô ta tốn bao nhiêu c sức nhờ mẹ Giang thuyết phục để hôm nay Giang Dự Hoành đưa chọn lễ phục vậy mà vừa ra khỏi nhà đã đụng Ôn Dĩ Đồng!
“Giang tiên sinh, nếu kh chọn nh thì sắp muộn .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ban-trai-phan-boi-co-on-quay-ve-doc-than/chuong-333-bao-tron-cua-hang.html.]
Còn chưa kịp soi gương, Hách Vũ Thành cùng Bạch Vân Vân cũng bước vào tiệm.
Ngay khi ánh mắt hai đàn Hách Vũ Thành và Giang Dự Hoành giao nhau, sự khinh miệt trong ánh của Vũ Thành gần như viết thẳng lên mặt.
chẳng buồn nói nhiều, chỉ lạnh nhạt rút thẻ kim cương đưa cho nhân viên:
“Bao trọn. kh muốn mua đồ cùng kh xứng đẳng cấp.”
Trong tiệm lúc này chỉ còn hai đàn ai là “ kh xứng” thì ai cũng hiểu rõ.
Nhân viên hơi sững nhưng nh chóng phản ứng, cúi đáp:
“Vâng, Hách tiên sinh. sẽ lập tức xử lý.”
Chẳng bao lâu sau, khi Giang Dự Hoành đang thử đồ, nhân viên bước đến xin lỗi:
“ xin lỗi ngài, hôm nay cửa hàng đóng cửa sớm.”
Giang Dự Hoành cau mày: “ lại thế? Cửa hàng này đâu chỉ , cũng thể trả tiền mà.”
Nhân viên lúng túng:
“Xin lỗi ngài, Hách tiên sinh đã bao trọn cửa hàng. Hôm nay ngoài ngài ra, chúng kh tiếp bất kỳ vị khách nào khác.”
Giang Dự Hoành và Đồng Tâm Nhi đều ngây ra.
Lần đầu tiên Đồng Tâm Nhi nghe th bao trọn cửa hàng chỉ để… mua lễ phục.
Dù trong lòng kh cam tâm, hai cũng chỉ thể tức tối rời . Ai bảo ta kh giàu bằng Hách Vũ Thành chứ?
Tối hôm đó
Ôn Dĩ Đồng, Giản Tát và Thẩm Mộng Du cùng lên du thuyền. Còn một tiếng nữa tàu mới rời bến.
Con tàu xa hoa này thậm chí to hơn cả Titanic, tổng cộng 5 tầng, đủ mọi tiện nghi giống một trung tâm thương mại di động trên biển.
Giản Tát và Thẩm Mộng Du còn cố ý đặt phòng ở hai bên phòng Ôn Dĩ Đồng, khiến cô cảm giác như hai “hộ pháp” bảo vệ trái .
Khi tàu khởi động, ánh đèn từ bờ bên kia phản chiếu lên mặt biển đen nhánh. Toàn bộ du thuyền rực rỡ như một tòa lâu đài nổi trên nước.
Buổi tiệc chính thức bắt đầu, mọi tụ tập trên boong tàu. Để mở rộng quan hệ và tìm cơ hội hợp tác, Ôn Dĩ Đồng cũng nhập cuộc.
Gió biển buổi tối lạnh buốt, cô rụt cổ, vô thức xuống mặt biển sâu hun hút tối om, lạnh cả sống lưng.
Giản Tát khoác tay cô, trêu:
“Kh biết bơi thì đừng nữa, đừng tự dọa .”
Ôn Dĩ Đồng bật cười, nghe lời sâu vào boong tàu.
Boong tàu đã chật kín , ly rượu va vào nhau leng keng, tiếng cười nói rộn rã.
Ôn Dĩ Đồng nâng ly champagne, đảo mắt một vòng nh chóng tìm được một đối tác tiềm năng. Cô nhấc váy nhẹ nhàng bước tới:
“Chào ngài Wangdu, là Doãn Đồng, Tổng giám đốc Tinh Vân Group. thể xin ngài vài phút được kh?”
Ánh đèn trên tàu rọi vào gương mặt cô, khiến làn da cô sáng rực, khí chất quyến rũ kh thể rời mắt.
Đối phương là một quý lịch thiệp, tất nhiên kh từ chối:
“Tất nhiên , thưa quý cô xinh đẹp. Tối nay nhiều thời gian.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.