Bạn Trai Phản Bội, Cô Ôn Quay Về Độc Thân
Chương 397: Anh ta đâu phải ba cô
Ôn Dĩ Đồng cảm th hơi đau đầu:
“Bởi vì hai các gần như gửi tin n hẹn ăn cùng lúc, còn gọi ện cách nhau kh đến một phút, lại ai cũng kh cho từ chối… nên ba đứa chỉ thể ăn chung thôi. Ăn món Nga được kh? một nhà hàng mới mở, combo trên mạng siêu rẻ luôn!”
Giản Tát và Thẩm Mộng Du nghe xong đều im lặng vài giây.
“Kh nói gì thì coi như đồng ý nhé. Tọa độ gửi trong nhóm, lát nữa gặp!”
Nói xong, Ôn Dĩ Đồng lập tức cúp máy cô chỉ sợ hai này lại bắt đầu đấu khẩu.
Sau khi gửi định vị, cô lái xe thẳng đến con phố nhà hàng đó.
Khoảng vài phút sau, Giản Tát và Thẩm Mộng Du lần lượt đến nơi.
Tuy bề ngoài cả hai vẫn giữ nguyên bộ dạng “nước với lửa”, nhưng vì nể mặt Ôn Dĩ Đồng nên kh ai gây chiến ngay từ đầu.
Sau khi gọi món xong, Giản Tát liếc th nụ cười nhàn nhạt bên khóe môi Ôn Dĩ Đồng, liền nhướn mày trêu:
“Đồng Đồng, nay tâm trạng tốt ghê ha?”
Ôn Dĩ Đồng cũng kh phủ nhận:
“Ừ, ban quản lý khu nhà chỗ giờ trách nhiệm hẳn ra, thể dọn về đó ở .”
Giản Tát và Thẩm Mộng Du gần như đồng th:
“Vậy là kh ở ký túc nghiên cứu nữa hả?”
Hai cùng nói một lúc, âm lượng cũng vì thế mà lớn hơn hẳn.
Ôn Dĩ Đồng hơi rụt vai, ra hiệu cho cả hai nhỏ tiếng lại:
“Căn nhà đó là mới mua, nội thất đầy đủ, còn chưa kịp ở m hôm đã chuyển ra. So với ký túc thì nhà rõ ràng dễ chịu hơn nhiều.”
Chỉ nghĩ đến cái nệm ện trong phòng ngủ chính là cô đã muốn về nằm .
Giản Tát vốn định hỏi: “Thế còn Hách Vũ Thành thì ?”
Cuối cùng vẫn nhịn kh được mà buột miệng:
“Vậy còn Hách Vũ Thành thì ? mặc kệ ta hả?”
Động tác lau d.a.o nĩa của Ôn Dĩ Đồng khựng lại, cô ngẩng đầu Giản Tát:
“Chuyện chuyển nhà thì liên quan gì đến ta?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ban-trai-phan-boi-co-on-quay-ve-doc-than/chuong-397--ta-dau-phai-ba-co.html.]
ta đâu ba cô.
Chẳng lẽ chuyển nhà cũng báo cáo ?
Dù lời nói thì lạnh nhạt, nhưng Giản Tát và Thẩm Mộng Du đều ra được Hách Vũ Thành tình cảm với cô.
Mà việc cô đột ngột dọn như vậy… bên kia kiểu gì cũng emo (trầm cảm nhẹ) .
Giản Tát lại hỏi tiếp:
“Thế đã nói cho ta biết chuyển chưa?”
Thẩm Mộng Du nh miệng hơn, nói trước Ôn Dĩ Đồng:
“Thực ra tụi này kh ý gì khác đâu. Dù hai cũng là kiểu hàng xóm đối diện, lại thêm quan hệ cấp trên – cấp dưới, báo một tiếng cũng là phép lịch sự thôi.”
Ôn Dĩ Đồng chớp chớp mắt, cảm th… lời họ nói hình như cũng kh sai.
Cô l ện thoại ra, định n cho Hách Vũ Thành một câu đơn giản rằng từ nay cô sẽ kh ở ký túc nữa.
Thế nhưng trước khi cô bấm vào khung chat, màn hình đã bật sáng cuộc gọi thoại từ bà Lưu.
Ôn Dĩ Đồng hơi ngẩn ra, sau đó nhấn nút nghe:
“Alô, bác Lưu, chuyện gì vậy ạ?”
Giọng bà Lưu vang lên ấm áp, chút ngại ngùng:
“Cô Ôn này, xin lỗi vì làm phiền cô giờ này. muốn hỏi… nếu nấu món gà xào ớt cay thì mua những nguyên liệu gì ạ? Tối nay chủ gọi sang nấu cơm.”
“Gà xào ớt cay?”
Ôn Dĩ Đồng lập tức nhớ ra trước đó Hách Vũ Thành bị thương, bác sĩ dặn kh nên ăn cay.
Cô nhẹ giọng khuyên:
“Bác Lưu ơi, vết thương của chắc còn chưa lành hẳn, ăn cay nhiều kh tốt đâu. Nếu muốn ăn gà, bác thể làm món gà hấp hành dầu, dùng nồi cơm ện là được, đơn giản mà ngon. Cháu gửi c thức qua ện thoại cho bác nhé.”
Bên kia lập tức rối rít cảm ơn:
“Cảm ơn cô Ôn, cảm ơn cô nhiều lắm.”
Một lát sau, bà Lưu lại dè dặt hỏi thêm:
“Cô Ôn à… hay tối nay sang nhà cô nấu luôn nhé? Giống như lần trước vậy, nấu xong đem qua cho chủ. kh thích mùi dầu mỡ trong nhà mà.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.