Bạn Trai Phản Bội, Cô Ôn Quay Về Độc Thân
Chương 457: Cuộc chạm mặt bất ngờ
Thì ra, đúng như Ôn Dĩ Đồng dự đoán, Wilson phu nhân thực làm một bản báo cáo dự án. Nhưng trong quá trình soạn thảo, bà cũng từng tham khảo nhiều tài liệu trên mạng trong đó bao gồm cả phần thiết kế do chính Ôn Dĩ Đồng nghiên cứu từ trước.
Khi bản báo cáo được gửi đến cơ quan trung gian, đối phương nói với bà rằng nội dung thể sử dụng, chỉ cần xóa bỏ vài đoạn tham khảo của khác. Wilson vốn kh hề nghi ngờ, nh đã ký hợp đồng. Từ khoảnh khắc đó, quyền sở hữu bản dự án hoàn toàn rơi vào tay tổ chức kia.
“Là tổ chức đó đã tự làm giả gi tờ chứng minh thời ểm c bố.”
Ôn Dĩ Đồng đặt tờ gi trong tay xuống, giọng nói trầm ổn mà kiên định, “ và Wilson vừa tra được trên mạng phụ trách tổ chức đó quen biết với Ngô Cẩm.”
Mọi khúc mắc… đến đây đều đã sáng tỏ.
Báo cáo vốn mới hoàn thành tháng trước bị sửa thành mốc thời gian năm năm trước. Ngô Cẩm lợi dụng kẽ hở này, mang theo bằng chứng giả để vu oan cô đạo văn. Cô ta chắc c nghĩ rằng Ôn Dĩ Đồng sẽ kh ngờ tới đường dây gian trá , càng kh nghĩ rằng cô sẽ lập tức bay sang nước ngoài.
Mà tổ chức kia… cũng chẳng dại gì làm ầm ĩ, vì đó chính là một vụ lừa đảo trá hình chỉ cần kiểm tra kỹ, sẽ lập tức bị vạch trần.
“Thật kh thể tin nổi!” Giản Tát đột nhiên bật dậy khỏi ghế, ánh mắt bừng bừng phẫn nộ. “Con mụ Ngô Cẩm đó… thật sự muốn bị ta cho ăn đòn đúng kh! Hay là thuê ai đó dạy cô ta một bài học, để cô ta biết thế nào là sợ hãi!”
Thẩm Mộng Du khẽ liếc cô bạn một cái đầy bất lực.
Lại bạo lực. Lúc nào cũng bạo lực.
Cô nhẹ giọng nói: “Tát Tát, giải quyết chuyện này dựa vào pháp lý, kh nắm đấm.”
Ánh mắt cô dời về phía Ôn Dĩ Đồng: “Đồng Đồng, Wilson đồng ý làm chứng cho kh?”
Ôn Dĩ Đồng khẽ gật đầu, trong mắt hiện lên ánh sáng nhẹ nhõm:
“. Bà nói, chuyện này vốn dĩ là một âm mưu, bà cũng kh muốn bản thân trở thành ‘đồng phạm’ bất đắc dĩ của một trò lừa đảo.”
Ngay tại thư phòng, Wilson đã tự tay viết một bức thư chứng thực, ký tên rõ ràng. Kh chỉ thế, bà còn gửi đơn khiếu nại chính thức đến tổ chức kia, yêu cầu xử lý vụ việc.
“Bà nói, đơn khiếu nại sẽ phản hồi sớm nhất là ngày mai, chuyện này kh nhỏ nên họ chắc c sẽ xử lý nghiêm.”
Nghe đến đây, cả Giản Tát và Thẩm Mộng Du đều thở phào.
Bức màn u ám kéo dài nhiều ngày qua… cuối cùng cũng một khe sáng lóe lên.
“Wilson còn hứa, chỉ cần kết quả, bà sẽ liên hệ với ngay.” Ôn Dĩ Đồng khép tập tài liệu lại, lòng dần trút bỏ gánh nặng.
Wilson từ thư phòng bước ra, ba cô gái với ánh mắt dịu dàng:
“Các cô muốn ở lại dùng bữa tối kh? định ra siêu thị mua chút nguyên liệu.”
Ôn Dĩ Đồng cảm kích, nhưng chỉ khẽ lắc đầu:
“Thật xin lỗi, chúng về nước càng sớm càng tốt để giải quyết mọi chuyện.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ban-trai-phan-boi-co-on-quay-ve-doc-than/chuong-457-cuoc-cham-mat-bat-ngo.html.]
Wilson kh níu giữ, chỉ tiễn họ ra tận cổng. Ánh chiều tà rơi xuống vai phụ nữ tóc vàng, dịu dàng như một lời chúc phúc lặng lẽ.
Về đến khách sạn, Ôn Dĩ Đồng vừa đặt đầu xuống gối đã chìm vào giấc ngủ sâu giấc ngủ đầu tiên kh còn nặng trĩu áp lực sau bao ngày.
Lúc tỉnh lại, cô th Thẩm Mộng Du và Giản Tát đang nhíu mày màn hình ện thoại.
“Làm vậy?” Cô ngồi dậy, còn chưa kịp buộc tóc.
“Kh còn vé máy bay thẳng.” Giản Tát ỉu xìu đáp, “Chỉ còn chuyến trung chuyển, mà đợi hơn mười tiếng ở thành phố quá cảnh. Tính ra thì đến ngày kia mới về tới Vân Thành.”
Ôn Dĩ Đồng bật cười khẽ:
“Tưởng chuyện lớn gì, ngày kia thì ngày kia thôi. Chỉ cần thư chứng thực kh vấn đề gì, thì mọi thứ đều thể giải quyết.”
“ đừng nói m câu ‘flag’ kiểu đó!” Giản Tát vội huơ tay, “Nh nhổ nước miếng trừ xui !”
Ôn Dĩ Đồng phì cười, ngã ra giường, cảm giác dễ chịu đến nhẹ tênh:
“Vậy thì đặt vé . Dù cũng thời gian nghỉ ngơi, lại còn thể dạo qu thành phố trung chuyển một chút.”
Sau một giấc ngủ trên máy bay, ba đáp xuống ểm trung chuyển.
Ánh nắng rực rỡ trải khắp quảng trường sân bay.
“Hay là…” Ôn Dĩ Đồng kéo tay hai bạn, đôi mắt sáng lấp lánh, “chúng ta tham quan tòa tháp đôi nổi tiếng ở đây nhé? M lần trước đều muốn tới nhưng kh dịp.”
Giản Tát và Thẩm Mộng Du đương nhiên kh từ chối. Ba gửi hành lý vào sân bay, hứng khởi về phía khu trung tâm.
Tòa tháp đôi hùng vĩ sừng sững trước mắt, ánh nắng phản chiếu lên mặt kính tạo nên quầng sáng lấp lánh. Gió nhẹ thổi, cảm giác tự do như một khoảng trời mở ra sau những ngày nặng nề.
“Khát quá…” Ôn Dĩ Đồng lau mồ hôi trên trán, chỉ về phía tiệm nước trái cây tươi bên đường, “Hai uống gì kh? mua.”
Thẩm Mộng Du gật đầu, quay giơ ện thoại lên chụp thêm m tấm hình.
Giản Tát thì ngẩng đầu lên tòa tháp cao chót vót, ánh mắt ngập tràn tò mò.
Bất chợt một giọng nói quen thuộc vang lên sau lưng Thẩm Mộng Du, rõ ràng, mang theo chút ngạc nhiên và nụ cười nhẹ:
“Cô Thẩm, thật trùng hợp quá.”
Âm th như một luồng gió lạnh bất ngờ lướt qua giữa trời nắng khiến Thẩm Mộng Du khựng lại, chậm rãi quay đầu.
Ánh nắng đổ trên vai đàn đối diện, làm viền gương mặt trở nên sắc nét, nụ cười nơi khóe môi như vừa lịch thiệp vừa… khó đoán.
Chưa có bình luận nào cho chương này.