Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Bạn Trai Phản Bội, Cô Ôn Quay Về Độc Thân

Chương 482: Vì một phần thưởng toàn cần mà rối rắm

Chương trước Chương sau

Ôn Dĩ Đồng ngồi ngay ngắn trong phòng ăn, thong thả thưởng thức bữa sáng mà Lăng Thành Huân mang đến.

Hương vị ngon kiểu ngon giản dị, giống như những món ăn mẹ nấu ở nhà.

Một bữa sáng ấm bụng kết thúc, cô cảm th vô cùng hài lòng.

Lăng Thành Huân đặt tách cà phê xuống, mở lời:

“Cô Ôn, chuyến này đến Vân Thành ngoài dự sinh nhật bạn còn việc khác. C ty vừa nhập một lô thiết bị mới, đã để lại một máy cho viện nghiên cứu ở đây. Chưa kiểm tra chất lượng lần nào, nếu cô rảnh, thể cùng qua xem.”

Với cô, đây đúng là sở trường. Thiết bị mới lại càng kích thích sự tò mò của cô.

“Khi nào ? Bây giờ luôn chứ?”

Chỉ cần nhắc tới c việc, Ôn Dĩ Đồng lập tức sáng bừng khí thế.

Lăng Thành Huân khẽ cong môi chưa từng th ai yêu nghề như cô. Cô đúng là kiểu biến sở thích thành c việc. Trong thế giới này, m ai làm được ều đó.

Hai cùng nhau ra khỏi nhà. Khi đứng chờ thang máy, phía sau vang lên tiếng mở cửa “cạch” một cái.

Vài giây sau, Hách Vũ Thành mặc vest chỉnh tề bước ra.

Tối qua kh uống nhiều, nhưng vì thái độ lạnh nhạt của cô mà cả đêm trằn trọc kh ngủ được. Sáng nay cuộc họp ở trụ sở Hách thị, nên dậy sớm. Vừa còn nghe rõ tiếng cửa nhà cô mở.

kh ngờ… đứng bên cạnh cô lại là Lăng Thành Huân.

Rõ ràng, này nói được làm được thật sự muốn c bằng cạnh tr với .

Lăng Thành Huân như quên mất cuộc nói chuyện căng thẳng tối qua, mỉm cười chào trước:

cũng ra ngoài? Tới Hách thị à?”

“Ừ.”

Hách Vũ Thành đáp ngắn, giọng khàn thấp, nếu kh để ý kỹ sẽ chẳng nghe ra.

Thang máy kêu “ting” một tiếng. Cả ba lần lượt bước vào.

Khi thang máy trượt xuống, Lăng Thành Huân thản nhiên nghiêng đầu nói:

nhớ cô Ôn là nhân viên của Tinh Vân. Hôm nay mượn cô một ngày, chắc Hách tổng kh ý kiến chứ?”

rõ ràng cố tình nói thế.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ban-trai-phan-boi-co-on-quay-ve-doc-than/chuong-482-vi-mot-phan-thuong-toan-can-ma-roi-ram.html.]

Sắc mặt Hách Vũ Thành lập tức sầm lại.

“Ôn Dĩ Đồng, cô xin nghỉ à? Vậy tháng này chuyên cần của cô coi như mất.”

kh muốn để cô nhưng lại chẳng thể nói thẳng lý do thật. Đành dùng kiểu qu co này để níu kéo.

, giọng ềm nhiên:

giúp Lăng một chút, sẽ kh mất nhiều thời gian. Nếu Hách tổng thật sự để ý, trừ chuyên cần cũng kh .”

Cô đã xác định kh làm thì chẳng còn chuyên cần gì để giữ. Chuyện nhỏ thôi.

Hách Vũ Thành th đòn “chuyên cần” chẳng tác dụng, đành đổi cách khác:

“Dự án bên viện nghiên cứu đang tới hạn, cô nên tập trung đẩy tiến độ nh hơn.”

biết mà. Hách tổng kh cần lo.”

Cô đáp lại bình tĩnh, tự tin, “Thí nghiệm sẽ hoàn thành đúng tiến độ.”

Hôm nay vốn là thứ Bảy ngày nghỉ, cô kh lịch làm việc ở viện nghiên cứu. Hơn nữa, trong cuộc họp lần trước, còn khen nhóm cô là nhóm tiến độ tốt nhất.

Đã vậy, nghỉ một ngày đâu? Cô đâu kiểu tự đè ra để tăng ca.

Thang máy dừng ở tầng trệt.

Hách Vũ Thành chẳng nghĩ ra lý do gì để giữ cô nữa, chỉ thể đứng cô lên xe của Lăng Thành Huân.

Chiếc xe màu đen lướt qua mặt . Ngay sau đó, móc ện thoại ra, gọi một cuộc:

“Điều tra giúp xem xe của Lăng Thành Huân đang đâu.”

Đầu dây bên kia Trần Vũ hơi ngẩn ra:

“Hách tổng, ngài kh trực tiếp hỏi Lăng? Hai đâu xa lạ.”

Hách Vũ Thành siết nhẹ ấn đường, kiềm chế cảm xúc:

bảo ều tra, thì cứ làm .”

Trần Vũ kh dám nói thêm nữa.

Vài phút sau, địa ểm đã được gửi tới ện thoại của Hách Vũ Thành.

lập tức lên xe, nhấn ga, hướng thẳng về nơi đó.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...