Bạn Trai Phản Bội, Cô Ôn Quay Về Độc Thân
Chương 559: “Cô làm sao có thể so được với cô ấy”
Giọng nói của Hách Vũ Thành vô cùng lạnh nhạt, mang theo khí chất c việc, kh l một tia ấm áp.
Thái độ lạnh lùng của như một cây kim sắc bén đ.â.m vào tim Ngô Cẩm, nhưng nghĩ đến mục đích hôm nay, cô vẫn cố gắng nặn ra một nụ cười, uốn éo bước lên vài bước:
“Vũ Thành, hôm nay em đến đây… là chuyện nghiêm túc muốn nói với .”
Nghe cô gọi thẳng tên bằng giọng ệu đầy thân mật, l mày Hách Vũ Thành càng cau chặt hơn, hoàn toàn kh tiếp lời.
Ngô Cẩm c.ắ.n nhẹ môi dưới, hít sâu một hơi l hết dũng khí mở miệng:
“ và em đều đã đến tuổi kết hôn . Nhà họ Ngô và nhà họ Hách nếu liên hôn thì chẳng khác nào mạnh – mạnh liên kết, đôi bên đều lợi. Ba mẹ em cũng đã đồng ý. Vũ Thành, chúng ta thể chọn một ngày ăn cơm với gia đình hai bên, bàn chuyện hôn lễ.”
Liên hôn?
Hách Vũ Thành nghe xong chỉ cảm th buồn cười đến mức lạnh . Giọng lạnh như băng, từng chữ như đè xuống áp lực ngàn cân:
“Cô Ngô, nghĩ cô đã hiểu nhầm .”
Ánh mắt lạnh như băng của đủ khiến ta đóng băng tại chỗ. Nụ cười còn sót lại trên môi Ngô Cẩm lập tức cứng đờ.
“Chuyện hôn nhân của , kh cần bất kỳ ai thay quyết định. Nhà họ Hách cũng kh cần cái gọi là ‘liên hôn’ để tô ểm cho th thế.”
Nét mặt lúc này âm trầm đến đáng sợ.
“ đối với cô kh bất kỳ tình cảm nào vượt qua mức đồng nghiệp. Vì vậy, mong cô Ngô và nhà họ Ngô sớm từ bỏ cái ảo tưởng vô nghĩa này.”
Lời nói của kh chừa lại cho cô một con đường lui nào, như từng cái tát giáng thẳng vào mặt Ngô Cẩm.
Sắc m.á.u trên mặt cô ta lập tức biến mất, nụ cười gượng gạo vốn cố duy trì cũng sụp đổ trong khoảnh khắc. Sự ngạc nhiên, tủi nhục và hoảng loạn đan xen hiện rõ trong đôi mắt.
Cô ta vốn tưởng rằng chỉ cần mang cái d “liên hôn” ra, Hách Vũ Thành dù kh thích cũng sẽ cân nhắc lợi ích gia tộc.
Nhưng cô ta đã lầm.
“Tại ?!”
Cô ta kh kiềm chế nổi nữa, giọng the thé, nghẹn ngào và đầy phẫn uất:
“Hách Vũ Thành! rốt cuộc ểm nào thua kém Ôn Dĩ Đồng cái con nhỏ hèn mọn đó? Về gia thế là đại tiểu thư nhà họ Ngô đường đường chính chính! Về ngoại hình chỗ nào kém hơn cô ta?!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ban-trai-phan-boi-co-on-quay-ve-doc-than/chuong-559-co-lam--co-the-so-duoc-voi-co-ay.html.]
Ngô Cẩm thực sự kh hiểu nổi. Ôn Dĩ Đồng ngoài mặt luôn phủ nhận quan hệ với Hách Vũ Thành, thậm chí còn hận cả nhà họ Hoắc vì cái c.h.ế.t của cha mẹ nuôi. Hai họ rõ ràng cách nhau một vực sâu đầy m.á.u và thù hận.
Tại , tại trong tình huống như thế… vẫn chọn Ôn Dĩ Đồng, chứ kh cô?
Nghe th cô ta nói vậy, Hách Vũ Thành lập tức lạnh giọng:
“Cô Ngô, chú ý lời nói của . Ôn Dĩ Đồng là thế nào, kh đến lượt cô đ.á.n.h giá.”
Ánh mắt Ngô Cẩm đỏ hoe, nước mắt lấp lánh nơi khóe mi. Cô đầy uất hận, run rẩy hỏi:
“… thật sự thích cô ta đến vậy ? Dù cô ta kh thích , thậm chí tránh như tránh ôn dịch, vẫn thích cô ta? Cô ta tốt ở chỗ nào chứ?!”
Giọng Hách Vũ Thành dứt khoát, từng chữ như khắc vào kh khí, mang theo sự kiên định kh thể lay chuyển:
“Cô tốt. Cô Ngô, cô kh hiểu được. Và chuyện cô thích hay kh kh thể kiểm soát, cũng kh cần cô can thiệp.”
nói rõ ràng, rành rọt, dứt khoát cắt đứt mọi khả năng mơ mộng của cô ta.
đã thích Ôn Dĩ Đồng từ lúc nào chính bản thân cũng kh rõ. Cô hận , xa lánh , cũng cam lòng.
Tất cả những ều này kh liên quan gì đến Ngô Cẩm. kh cần giải thích.
Ngô Cẩm bật khóc, giọng nghẹn lại:
“Nhưng em cũng thật lòng với mà! Hơn nữa, kết hôn với em chẳng tốt hơn ? So với Ôn Dĩ Đồng… em gì thua kém chứ?”
Sự kiên nhẫn của Hách Vũ Thành đã gần như cạn sạch.
“Chuyện tình cảm kh thể cưỡng cầu. kh tình cảm với cô, mong cô rõ thực tế. Đừng tiếp tục chấp mê bất ngộ, và càng đừng dùng cái gọi là ‘liên hôn’ để uy h.i.ế.p . Làm vậy chỉ khiến cô tự rước l nhục mà thôi.”
Lời nói cuối cùng của như một nhát d.a.o sắc lạnh, đ.â.m thẳng vào niềm kiêu hãnh vốn được nu chiều từ nhỏ của Ngô Cẩm.
Sự kiêu ngạo và lớp mặt nạ của cô ta bị xé rách từng mảnh.
Nước mắt rơi lã chã, ánh mắt cô ta chất chứa oán hận và tuyệt vọng, gào lên trong cơn uất nghẹn:
“Hách Vũ Thành, là đồ khốn nạn!”
Cô ta kh chịu nổi thêm một giây nào nữa, hung hăng lườm một cái, ôm mặt chạy ra khỏi văn phòng trong trạng thái hoàn toàn mất kiểm soát.
Chưa có bình luận nào cho chương này.