Bạn Trai Phản Bội, Cô Ôn Quay Về Độc Thân
Chương 566: “Lấy được manh mối”
Ánh mắt Hách Vũ Thành đột ngột lạnh , trong đôi mắt Chu Hạo thoáng hiện bóng tối u ám.
“ biết quen Hách Minh Huyền. Nhưng tốt nhất đừng nói nhiều lời thừa.”
Giọng của Hách Vũ Thành mang theo một luồng khí lạnh.
Chu Hạo như nhận ra lỡ lời, ánh mắt thoáng d.a.o động lại tỏ vẻ bất cần, nhún vai.
“ Đừng gắn với Hách Minh Huyền. với đâu thân thiết gì. Chuyện bẩn thỉu của nhà , trong giới cũng biết, chỉ là kh ai dám nói thôi.”
Trước đây khi còn ăn chơi lêu lổng ở nước ngoài, Chu Hạo từng gặp Hách Minh Huyền vài lần trong các buổi tiệc. Trong mắt , Hách Minh Huyền là kiểu chơi bời tới bến, tâm cơ cũng chẳng ít hoàn toàn kh kiểu muốn dính dáng.
Chu Hạo nhếch môi cười khẩy, thu ện thoại bỏ túi.
“ Dù tao cũng nói , địa chỉ cũng đưa . là đại nhân vật, chuyện đã hứa thì đừng quên. Còn chuyện Hách Minh Huyền tìm tính sổ hay kh thì kệ , tiền , trốn về quê ôn thi lại, chưa chắc tìm ra . đây.”
bóng lưng Chu Hạo vội vã rời , sắc mặt Hách Vũ Thành trở nên u ám nặng nề.
Hách Minh Huyền…
Con trai duy nhất của Hách Tôn Tường chú ruột từng nắm giữ một phần tài nguyên ngầm của Hách gia. Gã này từ nhỏ đã sống ở nước ngoài, ăn chơi sa đọa, gần đây lại dấu hiệu quay về.
Kh ngờ và Chu Hạo từng tiếp xúc.
Từ giọng ệu của Chu Hạo mà nghe, giữa hai vẻ còn từng mâu thuẫn.
Hách Vũ Thành nheo mắt lại. Hách Tôn Tường gọi con trai về nước lúc này… tuyệt đối kh ngẫu nhiên.
Tên biểu đệ này trở về, e rằng sẽ kéo theo một cơn sóng ngầm đẫm máu.
Hách Vũ Thành quay đầu Trần Vũ, trầm giọng nói:
“ Đi thôi, về c ty.”
Trần Vũ lái xe đưa trở lại trụ sở Hách thị. Vừa về đến nơi, ện thoại của Hách Vũ Thành đột nhiên reo dồn dập.
liếc màn hình, đôi mày chau chặt lại.
vừa nhấc máy, giọng quản gia cung kính truyền tới:
“ Thiếu gia, lão gia mời ngài tối nay về đại trạch một chuyến. Thiếu gia Minh Huyền… đã trở về chiều nay.”
Quả nhiên.
Ánh mắt Hách Vũ Thành trầm xuống, lạnh lùng đáp:
“ Biết .”
Tối xuống, ánh đèn trong đại trạch Hách gia sáng rực rỡ.
Hách Vũ Thành bước xuống xe, sải bước vào sảnh.
Dưới ánh đèn pha lê rực rỡ trong phòng ăn, một bàn đã ngồi đầy đủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ban-trai-phan-boi-co-on-quay-ve-doc-than/chuong-566-lay-duoc-m-moi.html.]
Bên cạnh Hách Tôn Tường là Hách Minh Huyền vắt chéo chân, hờ hững lắc ly rượu vang, bộ dạng ng nghênh như chẳng để ai vào mắt.
mặc một bộ vest nhung đỏ rực, bên trong là áo sơ mi đen viền ren, tay áo xắn cao để lộ hình xăm mờ mờ trên cánh tay.
Mái tóc được chải chuốt bóng loáng ra sau, ngũ quan vài nét giống Hách Vũ Thành, nhưng mang vẻ u ám, tà khí hơn.
Đôi mắt đào hoa khẽ nhướn, ánh đầy giễu cợt.
Khóe môi nhếch lên, lười biếng liếc Hách Vũ Thành đang bước vào.
“ Ồ, chẳng là vị ‘long thần xuất quỷ’ bận rộn nhất họ Hách ? Cuối cùng cũng chịu về à?”
Giọng cố tình kéo dài, chứa đầy châm chọc và khiêu khích.
Hách Vũ Thành mặt kh cảm xúc, bình tĩnh ngồi xuống bàn, ánh mắt lạnh lùng quét qua Hách Minh Huyền, giọng nhạt:
“ C ty chút việc.”
Câu này rõ ràng kh giải thích cho Minh Huyền, mà là nói với những còn lại trên bàn.
Nhưng Minh Huyền lập tức bắt lời, giọng nhạo báng:
“ Biểu ca bận bịu thật đ. Kh giống …”
Hách Vũ Thành liếc , giọng sắc lạnh:
“ Tất nhiên kh bằng , ăn chơi sung sướng ở nước ngoài.”
“ Ăn chơi?”
Minh Huyền nhướn mày, lắc ly rượu vang trong tay, cười khẩy:
“ Biểu ca nói cứ như chỉ biết chơi kh vậy. chẳng đang đáp lời kêu gọi của gia tộc mà quay về đây ? Nhưng so với biểu ca sinh ra đã là kẻ lao lực, vẫn thích hưởng thụ cuộc sống hơn.”
Lời nói tràn đầy mỉa mai, châm chọc kh hề che giấu.
“ Minh Huyền! con nói chuyện với biểu ca như vậy?”
Hách Tôn Tường đặt d.a.o nĩa xuống, ra vẻ nghiêm khắc trách con trai, nhưng giọng ệu lại kh hề sức răn đe, ngược lại còn ẩn chứa sự nu chiều và đắc ý.
Ông ta quay sang Hách Vũ Thành, cười giả lả:
“ Vũ Thành, đừng để bụng. Thằng nhỏ này ở nước ngoài quen , chẳng quy củ gì. Lần này về, mong cháu thể chỉ dạy nó nhiều hơn.”
Lời nói như bọc đường, nhưng bên trong là lưỡi dao. Ý tứ quá rõ ràng muốn đưa Minh Huyền vào Hách thị.
Hách Vũ Thành bình thản lau tay bằng khăn ăn, động tác tao nhã, giọng ềm đạm:
“ Chú nói quá . Minh Huyền chí hướng riêng, ép buộc cũng vô ích. Hơn nữa…”
Ánh mắt sắc bén thẳng vào ánh mắt dò xét của Hách Tôn Tường:
“ Hách thị hiện tại vận hành tốt, các vị trí đều đảm nhiệm, tạm thời kh chỗ trống.”
nói nhẹ nhàng, nhưng từng chữ đều như một bức tường c trực tiếp chặn đứng mưu tính muốn an bài vào c ty của Hách Tôn Tường.
Chưa có bình luận nào cho chương này.