Bạn Trai Phản Bội, Cô Ôn Quay Về Độc Thân
Chương 638: “Anh ấy biết rồi?”
Cửa kính xe hạ xuống, lộ ra gương mặt lạnh lùng góc cạnh của Hách Vũ Thành. thẳng về phía trước, kh liếc cô l một cái, giọng nói bình thản:
“Lên xe.”
Ôn Dĩ Đồng khựng bước. gương mặt kh chút biểu cảm kia, trong lòng cô dâng lên một luồng nghẹn đắng.
Hai ngày kh thèm quan tâm, giờ lại dùng cái giọng ra lệnh này bảo cô lên xe?
Cô siết chặt quai túi, đứng im, giọng cũng mang theo sự xa cách:
“ chuyện gì ? Nếu kh thì tự lái xe về.”
Hách Vũ Thành cuối cùng cũng quay đầu cô. Chỉ hai ngày kh gặp mà cô gầy tr th, dưới mắt còn quầng thâm mờ mờ.
Ánh mắt sâu hun hút của khóa chặt cô, ẩn chứa cảm xúc phức tạp.
“Chúng ta nói chuyện.”
“Về Hách Minh Huyền… và cả vụ tấn c mạng, đe dọa hôm đó.”
Tim Ôn Dĩ Đồng khựng lại.
biết ?
Cô vẫn tưởng sẽ chẳng bao giờ biết về cuộc gọi đe dọa từ tổ chức đó hôm .
Ánh mắt của lúc này kh còn lạnh lùng như ngày đó nữa mà sâu lắng, nặng trĩu hơn nhiều.
Do dự vài giây, cuối cùng cô cũng mở cửa xe, ngồi vào ghế phụ.
Chiếc xe lặng lẽ hòa vào dòng xe cộ. Bên trong xe yên ắng đến mức thể nghe rõ tiếng tim đập.
Cuối cùng, chính Hách Vũ Thành phá vỡ bầu kh khí ngột ngạt đó.
Giọng trầm thấp, nhưng chậm rãi và ôn hòa hơn nhiều:
“Sáng hôm đó là mất kiểm soát cảm xúc. Xin lỗi.”
Ôn Dĩ Đồng kh ngờ sẽ chủ động nói lời xin lỗi. Cô sững lại, quay mặt ra ngoài cửa sổ, giọng nhỏ nhẹ nhưng ngập ngừng:
“ kh cần xin lỗi.”
Thực ra hôm đó cũng chẳng làm gì sai chỉ nói một câu thôi mà.
khẽ thở dài:
“ th đứng gần em như vậy, còn cầm hoa… …”
ngừng lại một chút, như khó khăn để thừa nhận,
“Là phản ứng quá mức. Kh nên bỏ mà kh nghe em giải thích.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Trái tim Ôn Dĩ Đồng khẽ mềm , nhưng cô vẫn kh quay lại .
“Trần Vũ đã ều tra ra tấn c em hôm đó.”
Hách Vũ Thành chuyển chủ đề, giọng trầm xuống:
“Là hai tên lưu m từng do Hách Tôn Tường nuôi dưỡng. Sau khi vào tù, chúng bị Hách Minh Huyền ngầm tiếp quản.”
Ôn Dĩ Đồng quay ngoắt đầu, kinh ngạc :
“Là Hách Minh Huyền sai khiến? Nhưng tại lại…”
Hách Vũ Thành bật cười lạnh, ánh mắt tối lại:
“ muốn vừa dựng một màn hùng cứu mỹ nhân l lòng em, vừa phá vỡ lòng tin giữa chúng ta. Loại thủ đoạn này luôn giỏi.”
Ôn Dĩ Đồng hít sâu, cô từng mơ hồ nghĩ đến khả năng này, nhưng khi bị đùa cợt phủ nhận, cô lại mềm lòng.
“Vậy… còn cuộc gọi đe dọa đó…”
“Cũng là .”
Giọng Hách Vũ Thành kiên định:
“Cơ sở dữ liệu kia vốn là một cái bẫy. đã sắp đặt từ trước, chỉ đợi em kích hoạt. Máy tính của em đã bị cài trojan từ xa, thể theo dõi mọi thao tác. Cuộc gọi đe dọa cũng truy ngược được liên quan đến một tài khoản bí mật ở nước ngoài của .”
Thì ra tất cả thật sự đều là trò của Hách Minh Huyền!
Trực giác của cô… kh sai.
Lưng Ôn Dĩ Đồng túa mồ hôi lạnh, l mày nhíu chặt:
“Rốt cuộc muốn gì?”
Là vì muốn trả thù cho Hách Tôn Tường? Nhưng từng nói chẳng hề quan tâm cha đó cơ mà.
Ánh mắt Hách Vũ Thành sâu thẳm:
“ muốn lôi kéo em, lợi dụng trong tay em để chống lại thậm chí là cả tập đoàn Hách thị. cũng muốn em. Hứng thú với em của … kh giả.”
Ôn Dĩ Đồng nghe vậy mà th ghê tởm cả .
Cô và Hách Minh Huyền gần như chẳng m liên hệ, vậy mà lại vì m chuyện vặn vẹo này mà “hứng thú” với cô… Thật nực cười!
Giọng mang theo sự tự trách sâu sắc:
“Xin lỗi, Đồng Đồng… Là lỗi của đã kh bảo vệ tốt cho em, để cơ hội hết lần này đến lần khác. Cũng vì gần đây lo cho sức khỏe của nội và áp lực c ty nên đã lơ là với em.”
khẽ đưa tay ra, cẩn thận đặt lên mu bàn tay cô đang đặt trên đùi.
Bàn tay ấm áp, khô ráo như ngày nào.
Cơ thể Ôn Dĩ Đồng hơi cứng lại nhưng lần này, cô kh tránh ra nữa.
Chưa có bình luận nào cho chương này.