Bạn Trai Phản Bội! Cô Ôn Trở Thành Độc Thân (Ôn Dĩ Đồng - Hách Vũ Thành)
Chương 1119: Không phải kiểu người anh thích
theo Hà Thịnh Nguyên tới nhà hàng, kh còn để tâm đến chuyện vừa gặp Bạch Vi ban nãy nữa.
Trong bữa trưa, thái độ của Hà Thịnh Nguyên rõ ràng trở nên nhiệt tình hơn hẳn.
M lần ta đều bóng gió hỏi quan hệ giữa Hách Vũ Thành và Bạch Vi, nhưng Hách Vũ Thành giả như kh hiểu, chỉ tập trung bàn chuyện c việc với ta.
Sau bữa ăn, Hà Thịnh Nguyên đích thân tiễn Hách Vũ Thành ra trước thang máy.
Trong lúc chờ thang, kh biết từ đâu Bạch Vi lại xuất hiện, trên tay cầm hai cốc cà phê.
Cô ngoan ngoãn đưa cà phê lên:
“Tiên sinh, bàn xong việc ? Uống cà phê nhé?”
Hách Vũ Thành kh nói gì, nhưng vẫn hờ hững nhận l cốc cà phê. Khi đầu ngón tay chạm vào thành cốc, ngón tay của Bạch Vi vô tình lướt qua mu bàn tay .
Đầu ngón tay cô hơi lạnh, xúc cảm mềm nhẹ, vừa nhận ra tiếp xúc liền nh chóng rụt lại.
Cửa thang máy mở ra, bước vào. Khi quay lại, th Bạch Vi đứng bên cạnh Hà Thịnh Nguyên, mỉm cười vẫy tay với .
Cửa thang máy chậm rãi khép lại, ngăn cách gương mặt đó.
Xuống đến tầng trệt, Hách Vũ Thành ném cốc cà phê chưa uống ngụm nào vào thùng rác, dùng khăn gi lau ngón tay .
Bước ra khỏi tòa nhà tập đoàn Thịnh Nguyên, ện thoại rung lên một cái, là tin n của Ôn Dĩ Đồng gửi tới:
【 vẫn ở c ty à? Khi nào về?】
Hách Vũ Thành chằm chằm dòng tin n đó, các ngón tay siết chặt, khớp xương trắng bệch.
Sự bứt rứt do chứng rối loạn lưỡng cực lại bắt đầu dâng lên. Vào khoảnh khắc này, chợt nhận ra sợ gặp cô, càng sợ bản thân sẽ mất kiểm soát.
Cuối cùng, xóa tin n, giả vờ như chưa từng th, bỏ ện thoại lại vào túi.
Cùng lúc đó, Ôn Dĩ Đồng đang ngồi trong phòng làm việc, trước mặt là một xấp tài liệu mở ra.
Tư Thiếu Nghiêm ngồi đối diện, biểu cảm trên mặt vẫn khá bình thản.
“Bạch Vi, sinh viên năm tư Học viện Kinh tế Đại học A, 22 tuổi, bố mẹ đều là giáo viên bình thường, con một.”
Tư Thiếu Nghiêm chỉ vào một trang tài liệu, Ôn Dĩ Đồng nói:
“ qua thì cô bé này xuất thân sạch sẽ, Vũ Thành quen cô ta bằng cách nào?”
Ôn Dĩ Đồng mím môi:
“Hôm qua lúc bệnh viện kiểm tra thì tình cờ gặp.”
Tư Thiếu Nghiêm chút bất ngờ, bởi trong ấn tượng của , Hách Vũ Thành kh kiểu chỉ cần ra ngoài một chuyến là thể dính dáng tới phụ nữ khác.
“Em lo cô ta là của A Lỗ, nhưng hiện tại xem ra thì kh , chỉ là một sinh viên đại học bình thường thôi.”
Nghe câu này, ngay cả Ôn Dĩ Đồng cũng kh biết tâm trạng rốt cuộc là thế nào.
Là nhẹ nhõm… hay lại càng lo lắng hơn?
Tư Thiếu Nghiêm tựa lưng vào ghế sofa, vẻ mặt nghiêm túc của cô hỏi:
“ em lo Hách Vũ Thành trong trạng thái hiện tại sẽ để ý đến phụ nữ khác kh?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ban-trai-phan-boi-co-on-tro-th-doc-than-on-di-dong-hach-vu-th/chuong-1119-khong-phai-kieu-nguoi--thich.html.]
Ôn Dĩ Đồng khựng lại trong nháy mắt, há miệng nói:
“Em kh biết.”
Từ ảnh chụp mà , cô gái tên Bạch Vi này quả thật vài phần giống cô, đặc biệt là đôi mắt.
Tư Thiếu Nghiêm nhẹ nhàng vỗ vỗ vai cô:
“ thì th em kh cần quá lo. khi Vũ Thành chỉ muốn chọc em giận thôi. Kiểu sinh viên cái gì cũng kh hiểu như thế này, kh gu mà Vũ Thành thích.”
Cổ họng Ôn Dĩ Đồng như bị nhét một cục b, nuốt kh trôi.
Cô im lặng lâu, vẫn kh nói gì, chỉ là sắc mặt phần khó coi.
Th vậy, Tư Thiếu Nghiêm do dự một lúc vẫn nói:
“Mặc dù bây giờ thái độ của Vũ Thành với em hơi lạnh nhạt, nhưng đang xử lý nhiều chuyện, hẳn là sẽ kh gì với phụ nữ khác đâu. Ôn Dĩ Đồng, ểm này em vẫn nên tin .”
Bao nhiêu năm nay, Hách Vũ Thành vốn kh kiểu vì phụ nữ mà làm chậm trễ c việc của .
Hơn nữa, ảnh cô gái trong tài liệu, cũng kh th là xinh đẹp đến mức như tiên nữ gì cho cam.
Điểm duy nhất khiến ta chú ý, chính là đôi mắt giống Ôn Dĩ Đồng.
Nghĩ đến đây, Tư Thiếu Nghiêm lại nói:
“ khi nào vì mắt cô ta giống em, nên Vũ Thành mới thêm m lần kh?”
Ôn Dĩ Đồng sớm đã chú ý đến đôi mắt đó. Nghe nói vậy, trong lòng cô kh hề th vui, ngược lại càng thêm khó chịu.
Cô lắc đầu:
“Em kh biết.”
Bây giờ cô đã kh còn là thể đoán được tâm tư của Hách Vũ Thành nữa .
Tư Thiếu Nghiêm lại vỗ vai cô:
“Vũ Thành bây giờ kh giống trước kia, em sẽ vất vả hơn một chút, nhưng em niềm tin vào . tin rằng trong sâu thẳm, vẫn yêu em, chỉ là những ký ức kia đang qu nhiễu mà thôi.”
Nếu là trước đây, Ôn Dĩ Đồng chắc c sẽ kh chút do dự gật đầu, cảm th nói đúng.
Nhưng khoảng thời gian gần đây, cô lại càng lúc càng cảm th kh như vậy.
Cho dù A Lỗ c vào ký ức của Hách Vũ Thành những thứ sai lệch, thì thực ra vẫn còn những ký ức đúng đắn.
Chỉ là lựa chọn tin vào bên nào mà thôi.
Năm đó cô mất trí nhớ, kh chút do dự cho rằng cô phản bội , chuyện đó cô chấp nhận.
Nhưng bây giờ cô đã khôi phục ký ức, vẫn kh hoàn toàn tin rằng những ký ức của A Lỗ đều là giả đó là lựa chọn của chính .
Vì vậy, hai họ đến ngày hôm nay, đã kh còn hoàn toàn là vì A Lỗ nữa.
Cũng chính vì cô hiểu rõ ều này, nên trong lòng lại càng đau đớn hơn.
Cô buộc thừa nhận, A Lỗ thật sự đã thay đổi một phần con của Hách Vũ Thành.
Những lời này, cô kh biết nói với Tư Thiếu Nghiêm thế nào, nên chỉ thể tiếp tục im lặng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.