Bạn Trai Phản Bội! Cô Ôn Trở Thành Độc Thân (Ôn Dĩ Đồng - Hách Vũ Thành)
Chương 1189: Hôn mê nhập viện
Đại não Ôn Dĩ Đồng lúc này hoàn toàn trống rỗng. Đến khi cô phản ứng lại được thì Hách Vũ Thành đã đè chặt gã đàn xuống đất, dùng đầu gối khống chế lưng khiến kh thể động đậy.
"Báo cảnh sát!" Hách Vũ Thành Ôn Dĩ Đồng, giọng nói mang theo sự gấp gáp.
Ôn Dĩ Đồng như bừng tỉnh khỏi cơn mơ, run rẩy bấm số gọi cảnh sát địa phương. Ngoại ngữ của cô thực ra tốt, nhưng do quá hoảng sợ nên giải thích một hồi lâu đối phương mới hiểu được vị trí và những gì cô vừa trải qua.
Trên đoạn đường vắng vẻ lúc này bắt đầu vài qua. Th Hách Vũ Thành đang khống chế gã đàn , họ lập tức hiểu ra chuyện gì đang xảy ra. M vây lại, giúp Hách Vũ Thành giữ chặt kẻ đang ra sức giãy giụa dưới đất.
qua đường Hách Vũ Thành, lo lắng nói: "Cần giúp đỡ kh? Đầu đang chảy m.á.u kìa!"
Ôn Dĩ Đồng lao đến bên cạnh Hách Vũ Thành. dòng m.á.u tươi tuôn ra từ trán nhuộm đỏ nửa bên mặt , cô run rẩy cởi chiếc áo khoác mỏng trên ra, định giúp cầm máu. Nhưng Hách Vũ Thành giơ tay ngăn cô lại, giọng nói dịu dàng đến cực ểm: " kh , em kh bị thương chứ? Vừa sợ lắm kh?"
Ôn Dĩ Đồng c.ắ.n chặt môi dưới, lắc đầu. lướt nh ánh mắt khắp cô, xác nhận cô bình an vô sự mới thở phào nhẹ nhõm. Ngay sau đó, cơ thể lại lảo đảo, suýt chút nữa là ngã quỵ. Ôn Dĩ Đồng nh tay lẹ mắt đỡ l , cảm nhận được cơ thể đang run rẩy nhẹ.
" gắng gượng thêm chút nữa, cảnh sát và xe cứu thương sắp đến !" Lúc báo án cô đã nói rõ bị thương và đang chảy máu, cảnh sát địa phương chắc c sẽ cử nhân viên y tế cùng.
Hách Vũ Thành tựa vào vai cô, giọng nói yếu ớt: "Chỉ là vết thương nhỏ thôi, chỉ cần em kh là tốt ."
Hốc mắt Ôn Dĩ Đồng chợt nóng lên. Cô kh ngờ sau khi bảo rời vào ban ngày, vẫn luôn âm thầm theo bảo vệ . Đáng lẽ cô tức giận, nhưng lúc này lại chẳng thể giận nổi. Nếu kh , lẽ cô đã gặp chuyện chẳng lành .
Nghĩ đến đây, cô vừa lo lắng vừa bất lực nói: "Chẳng em đã bảo ? còn ở lại làm gì?"
Hách Vũ Thành định nói gì đó, nhưng đôi môi mấp máy một chút, cuối cùng vẫn kh kịp giải thích l một lời đã lịm , hoàn toàn mất ý thức.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
"Hách Vũ Thành! tỉnh lại , đừng làm em sợ!" Ôn Dĩ Đồng hoảng loạn vỗ nhẹ vào mặt , nhưng vẫn kh phản ứng gì. Cô sợ hãi những xung qu, nhất thời kh biết làm .
Phía xa vang lên tiếng còi xe cảnh sát và xe cứu thương. Ôn Dĩ Đồng ôm l Hách Vũ Thành đang hôn mê, vội vàng để nhân viên y tế đưa lên xe cấp cứu. Cô thậm chí còn chưa kịp đến đồn cảnh sát l lời khai đã vội vã theo đến bệnh viện. Trên đường , cô nắm chặt l tay , thầm cầu nguyện trong lòng mong bình an vô sự.
...
Trong phòng cấp cứu, mùi t.h.u.ố.c sát trùng nồng nặc trong kh khí. Ôn Dĩ Đồng ngồi trên băng ghế dài ngoài phòng cấp cứu, hai tay đan chặt vào nhau đến mức các đốt ngón tay trắng bệch. Trên quần áo cô vẫn còn dính m.á.u của Hách Vũ Thành, đã khô lại thành màu đỏ sẫm. Bàn tay cô cũng đầy vết máu, tr vô cùng đáng sợ.
Cô kh dám rời nửa bước, dù y tá đã vài lần đến khuyên cô rửa sạch vết m.á.u nhưng cô đều lắc đầu. Bất đắc dĩ, y tá đành đưa cho cô vài tờ khăn gi ướt sát khuẩn để cô lau tạm. Đúng lúc này, ện thoại trong túi xách của cô vang lên. Cô cầm lên xem, là Giản Táp gọi tới. Chắc hẳn cô và Thẩm Thi Nghi đã phát hiện cô kh ở trong phòng nên mới gọi ện tìm.
Để họ kh lo lắng, Ôn Dĩ Đồng nhấn nút nghe. Đầu dây bên kia lập tức truyền đến giọng hỏi han đầy lo lắng của Giản Táp: "Đồng Đồng, đâu thế? kh ở trong phòng?"
Ôn Dĩ Đồng kể lại ngắn gọn chuyện vừa xảy ra: "Tớ đang ở bệnh viện, Hách Vũ Thành vẫn đang trong phòng cấp cứu."
Hai họ nghe xong đều sửng sốt, lập tức nói: " gửi địa chỉ cho bọn tớ, bọn tớ qua ngay!" Ở nơi đất khách quê mà xảy ra chuyện nghiêm trọng thế này, họ chắc c mặt.
Ôn Dĩ Đồng hiểu sự lo lắng của bạn nên đã gửi địa chỉ. Nửa tiếng sau, Giản Táp và Thẩm Thi Nghi vẫn còn mặc đồ ngủ, hớt hải chạy ra từ thang máy. Giản Táp th Ôn Dĩ Đồng ngồi trên ghế dài liền lao đến, quan sát cô từ đầu đến chân: "Đồng Đồng, kh chứ?" th vết m.á.u trên cô, Giản Táp sợ đến mức mặt cắt kh còn giọt máu.
Ôn Dĩ Đồng lắc đầu, giọng hơi khàn: "Tớ kh , Hách Vũ Thành đã đỡ giúp tớ một gậy, bây giờ bị thương ở đầu, vẫn đang cấp cứu." đã vào trong hơn một tiếng đồng hồ mà vẫn chưa ra.
Thẩm Thi Nghi nắm l bàn tay lạnh ngắt của cô: "Đồng Đồng, đừng cuống, sẽ kh đâu, bọn tớ luôn ở bên cạnh !"
Ôn Dĩ Đồng chằm chằm vào cánh cửa phòng cấp cứu đang đóng chặt, ánh mắt đầy vẻ lo âu. Giản Táp cũng ngồi xuống bên kia, nhíu mày hỏi: " tự nhiên lại tấn c ? Kẻ đó đâu , đã bắt được chưa?"
Chưa có bình luận nào cho chương này.