Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Bạn Trai Phản Bội! Cô Ôn Trở Thành Độc Thân (Ôn Dĩ Đồng - Hách Vũ Thành)

Chương 1208: Anh trai thứ hai của Ôn Dĩ Đồng

Chương trước Chương sau

Ngô Thiên Trạch hoàn toàn kh biết việc Ôn Dĩ Đồng tìm căn cứ của A Lỗ, cứ ngỡ cô chỉ ra ngoài cho khuây khỏa tâm hồn. Thế nhưng hiện tại, dáng của cô lại khập khiễng th rõ.

Ôn Dĩ Đồng chớp chớp mắt, hối lỗi: " cả, xin lỗi . Em đã đến căn cứ của A Lỗ một chuyến nên mới bị thương."

Ngô Thiên Trạch cô với vẻ kh thể tin nổi: "Cái gì?! Em nói em đã đâu cơ?"

" cả, kh em cố ý giấu đâu, chỉ là chuyện này quyết định đột ngột quá nên em kh kịp báo với . Em kh mà, chỉ là vết thương nhỏ thôi."

Vết thương ở vai cô được quấn băng gạc và che c bởi lớp áo, nên Ngô Thiên Trạch vẫn chưa phát hiện ra. cô với vẻ đầy sợ hãi: "Em thật là quậy quá mức , dù thế nào cũng báo cho một tiếng chứ!"

Ôn Dĩ Đồng nắm l tay làm nũng: "Được mà, em xin lỗi, lần sau em kh dám nữa đâu!"

Ngô Thiên Trạch bất lực lườm cô một cái: "Em còn muốn lần sau?"

Ôn Dĩ Đồng lập tức rụt vai lại: "Dạ kh lần sau ạ!"

Ngay lúc này, ở lối lên xuống cầu thang tầng hai xuất hiện một bóng . Ôn Dĩ Đồng nghe th tiếng động liền về phía đó.

Một đàn mặc áo dệt kim màu đen đang từ trên lầu xuống. Trong khoảnh khắc, Ôn Dĩ Đồng suýt chút nữa đã ngỡ nhầm.

đàn trước mắt chừng ba mươi lăm tuổi, khí chất nho nhã, trên sống mũi đeo một cặp kính gọng vàng tinh xảo. Nhưng ều khiến Ôn Dĩ Đồng kinh ngạc nhất chính là đường nét giữa l mày của ta sự tương đồng đến kinh ngạc với Ngô Thiên Trạch.

" cả, đây là..." Ôn Dĩ Đồng nghi hoặc hỏi.

Ngô Thiên Trạch còn chưa kịp lên tiếng, đàn lạ mặt kia đã thẳng về phía Ôn Dĩ Đồng. Ánh mắt ta ôn hòa lên gương mặt cô, mang theo một vẻ phức tạp mà Ôn Dĩ Đồng chưa thể hiểu hết.

Một hồi lâu sau, ta mới đưa tay về phía Ôn Dĩ Đồng, giọng nói trầm ổn:

"Ngô Nhạn Nam. Tiểu , cuối cùng cũng gặp được em . trai thứ hai của em."

hai?

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Ôn Dĩ Đồng ngẩn ta, nhất thời chưa kịp phản ứng. Cô luôn nghĩ rằng chỉ một trai là Ngô Thiên Trạch.

Ngô Thiên Trạch lúc này mới lên tiếng giải thích: "Nhạn Nam làm nghiên cứu y học ở nước ngoài, d tính kh tiện c khai rộng rãi, thế nên Ngô gia b lâu nay luôn tuyên bố với bên ngoài là chỉ một đứa con trai."

Nghe đến đây, Ôn Dĩ Đồng kh biết phản ứng thế nào. Ngô Nhạn Nam khẽ nở một nụ cười nhạt:

" biết chuyện này đối với em hơi đột ngột. qu năm ở hải ngoại, hiếm khi về nước. Lần này trở về, một mặt là muốn gặp em, mặt khác là..."

dừng lại một chút, l từ trong túi ra một chiếc hộp kim loại nhỏ màu bạc: "Là để tặng cái này cho em."

Ánh mắt Ôn Dĩ Đồng dán chặt vào chiếc hộp kim loại, tuy chưa biết bên trong là gì nhưng nhịp tim cô kh tự chủ được mà đập nh hơn.

Giọng nói của Ngô Nhạn Nam trầm xuống hơn đôi chút: "Đây là t.h.u.ố.c giải cho Hách Vũ Thành. Trước đó cả đã gửi mẫu m.á.u của Hách Vũ Thành cho , cái này là do đặc chế riêng cho ta."

Hơi thở của Ôn Dĩ Đồng như ngừng lại ngay giây phút đó. Ngón tay cô run rẩy, cẩn thận đón l chiếc hộp và mở ra. Bên trong là ba ống dung dịch uống màu x nhạt được xếp ngay ngắn.

"Cái này... thật sự hiệu quả ?"

Kh Ôn Dĩ Đồng kh tin Ngô Nhạn Nam, chỉ là cô biết những thí nghiệm của A Lỗ đã gây ra tổn thương lớn thế nào cho Hách Vũ Thành. Cô kh dám hy vọng quá nhiều để thất vọng.

Ngô Nhạn Nam gật đầu: " thể đảm bảo với em, thứ này lẽ kh tác dụng với khác, nhưng với Hách Vũ Thành thì chắc c sẽ hiệu quả. Tuy nhiên, đây kh là t.h.u.ố.c giải tác dụng tức thì. Những ký ức đó đã đọng lại trong não bộ ta quá lâu, cần một chu kỳ trị liệu ít nhất là ba tháng."

Mỗi tháng uống một ống t.h.u.ố.c giải, tổng cộng là ba ống. Nói cách khác, đây là một quá trình tiến triển dần dần.

Ôn Dĩ Đồng siết chặt chiếc hộp kim loại, các khớp ngón tay trắng bệch vì dùng lực. Cô kh thể tin được lại thực sự cầm được t.h.u.ố.c giải trong tay. Cô cứ ngỡ Hách Vũ Thành sẽ chịu ảnh hưởng của những ký ức giả đó suốt cả cuộc đời này.

Biểu cảm của Ngô Nhạn Nam trở nên dịu dàng hơn: "Xin lỗi vì đã để em chờ lâu như vậy. Việc nghiên cứu trong phòng thí nghiệm thực sự cần thời gian, đây đã là tốc độ nh nhất ."

Vành mắt Ôn Dĩ Đồng bỗng chốc nóng lên: "Cảm ơn ..."

Ngô Nhạn Nam cô, đưa tay xoa nhẹ lên đầu cô như một lời an ủi: "Dĩ Đồng, cùng ra vườn dạo một chút nhé?"

Lần đầu tiên gặp hai, Ôn Dĩ Đồng biết chắc c ều muốn nói riêng với , thế nên cô gật đầu và cùng bước ra khu vườn của Ngô gia.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...