Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Bạn Trai Phản Bội! Cô Ôn Trở Thành Độc Thân (Ôn Dĩ Đồng - Hách Vũ Thành)

Chương 1221: Sự bù đắp của anh

Chương trước Chương sau

Trương tẩu khi th ở trong bếp cũng được một phen hú vía.

Ôn Dĩ Đồng nếm thử một miếng trứng ốp la, hương vị quen thuộc khiến hốc mắt cô hơi nóng lên. Cô nuốt xuống mới khẽ nói: " ngon."

Hách Vũ Thành mỉm cười, ngồi xuống đối diện cô. Hai im lặng dùng bữa sáng, kh hề ép buộc cô giao tiếp. Dù kh nói chuyện, nhưng Ôn Dĩ Đồng lại cảm th thư giãn lạ thường. Cô kh còn sống trong cảnh nơm nớp lo sợ khi ở bên như trước nữa.

Ăn sáng xong, Hách Vũ Thành bầu trời rạng rỡ nắng ấm ngoài cửa sổ, cẩn thận hỏi: "Hôm nay thời tiết khá tốt, em muốn ra ngoài dạo kh? Chúng ta thể đến c viên gần đây tản bộ."

Bờ vai Ôn Dĩ Đồng đang bị thương, chân cũng vết trầy xước, nên tối qua Hách Vũ Thành đã đặt sẵn một chiếc xe lăn. vừa dứt lời thì nhân viên giao hàng đã tới nơi.

Trương tẩu đẩy xe vào nhà, mắt hiện lên vẻ ngạc nhiên: "Thiếu gia, cái này là ngài mua ?"

Hách Vũ Thành gật đầu: "Dĩ Đồng, em ngồi lên thử xem thoải mái kh."

Hôm qua đã tra cứu tài liệu, nói rằng nhãn hiệu xe lăn này là thoải mái nhất, nên đã đặt mua từ nước ngoài chuyển về ngay trong đêm.

Ôn Dĩ Đồng nghẹn lời, chiếc xe lăn kia, để kh làm mất hứng, cô vẫn ngồi lên. Quả thực thoải mái. Cô cũng nên hít thở chút kh khí trong lành. Thời gian qua, cô hết ở bệnh viện dưỡng thương lại đến biệt thự tẩm bổ, bận rộn ều tra chuyện của A Lỗ, gần như chưa từng thực sự thả lỏng.

Vì thế, ánh mắt mong chờ của Hách Vũ Thành, cô gật đầu mỉm cười: "Được thôi."

Buổi sáng, Hách Vũ Thành tỉ mỉ giúp cô thay t.h.u.ố.c cho vết thương, đảm bảo việc ra ngoài sẽ kh làm vết thương nặng thêm, sau đó mới đẩy cô đến c viên gần đó.

Hôm nay Vân Thành hiếm hoi nắng, ánh mặt trời tỏa xuống Ôn Dĩ Đồng, khiến cô cảm nhận được hơi ấm đã mất từ lâu. Trong c viên kh ít già tập thể d.ụ.c buổi sáng, còn cả những bậc phụ đưa con nhỏ đến chơi. Khung cảnh hiện ra vô cùng thái bình.

Hách Vũ Thành cẩn thận đẩy xe lăn cho Ôn Dĩ Đồng, luôn cảnh giác bảo vệ cô để tránh bị khác va quẹt . Họ chậm rãi dọc theo lối nhỏ ven hồ, tận hưởng sự thư thái hiếm . Suốt hơn nửa tiếng đồng hồ, hai nói với nhau tổng cộng kh quá mười câu, chỉ đơn thuần tận hưởng khoảng thời gian tĩnh lặng quý báu này.

đẩy cô dừng lại dưới một tán cây lớn, đột ngột lên tiếng: "Dĩ Đồng, trước đây trong lòng đã từng ảo tưởng vô số lần về cảnh tượng cùng em dạo bước trong c viên, chỉ là kh ngờ... lại muộn màng đến thế."

Tim Ôn Dĩ Đồng khẽ run, cô nắm l bàn tay đang bu thõng bên sườn của .

"Chúng ta còn trẻ, vẫn còn nhiều thời gian để cùng nhau dạo c viên mà."

Cô kh muốn chìm đắm trong khoảng thời gian tồi tệ trước đó. Con luôn về phía trước.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Hách Vũ Thành cô bằng ánh mắt dịu dàng: "Dĩ Đồng, thời gian qua... em từng nghĩ đến việc từ bỏ kh? Đừng lừa , muốn nghe lời thật lòng."

Ôn Dĩ Đồng khựng lại, mặt hồ đằng xa, khẽ thở dài.

"Nói thật lòng thì, đã từng . Lúc luôn ở bên cạnh Bạch Vi, lại kh ngừng nói rằng em kh tình cảm với , em quả thực đã nghĩ hay là cứ để cho đôi bên được tự do."

Việc cô ra nước ngoài, phần nhiều cũng là để bản thân suy nghĩ kỹ xem nên tiếp tục hay kh.

Một cơn gió thổi qua, Hách Vũ Thành cởi chiếc áo khoác trên đắp lên cho cô. thuận thế quỳ một chân xuống trước mặt cô: "Dĩ Đồng, cảm ơn em. Cảm ơn em đã kh thực sự bỏ cuộc, bằng lòng cho thêm một cơ hội nữa."

Đây là cơ hội khó khăn lắm mới được. thề rằng tuyệt đối sẽ kh bao giờ làm bất cứ ều gì tổn thương cô nữa.

Ôn Dĩ Đồng gật đầu, siết chặt l bàn tay đang nắm tay .

"Vậy thì sau này đối tốt với em một chút mới thể bù đắp lại được!"

Cô nói với giọng nửa đùa nửa thật, th khóe môi hiện lên ý cười nhàn nhạt.

...

Họ dạo trong c viên suốt cả buổi sáng. Đến trưa, Hách Vũ Thành kh đưa cô về nhà mà đến một nhà hàng mới mở gần đó kh gian khá ổn. Hách Vũ Thành thân phận đặc biệt, vừa bước vào cửa đã được quản lý nhận ra, nhiệt tình sắp xếp cho họ một vị trí yên tĩnh cạnh cửa sổ.

Sau khi gọi món, Hách Vũ Thành Ôn Dĩ Đồng.

"Dĩ Đồng, ăn xong chúng ta trung tâm thương mại mua sắm một chút. Em cần bồi bổ cơ thể nhiều hơn, cũng cần mua thêm ít quần áo mới. đã hẹn chuyên gia dinh dưỡng , ngày mai cô sẽ đến biệt thự nhận việc, phụ trách ba bữa mỗi ngày của em, giúp em nh chóng ều chỉnh lại sức khỏe."

Ôn Dĩ Đồng chút kinh ngạc: " còn chọn cả chuyên gia dinh dưỡng nữa ?!"

Hách Vũ Thành nghiêm túc gật đầu: "Thời gian qua kh những kh chăm sóc tốt cho em, mà còn luôn để em bị thương, kh muốn th cơ thể em vì mà trở nên yếu ớt."

nhớ Ôn Dĩ Đồng trước đây vốn khỏe mạnh. Nhưng bây giờ cô lại gầy hẳn một vòng. Ánh mắt chân thành đến mức khiến Ôn Dĩ Đồng kh thể từ chối. Cuối cùng, cô gật đầu, trong lòng dâng lên một luồng ấm áp.

Bữa trưa phong phú, hương vị cũng ngon, Ôn Dĩ Đồng hiếm khi ăn được nhiều hơn một chút. Ăn xong, Hách Vũ Thành lại đẩy cô đến trung tâm thương mại. tỉ mỉ chọn cho cô những bộ đồ mặc nhà thoải mái, đưa cô vào từng cửa hàng dạo chơi mà kh hề nửa ểm mất kiên nhẫn.

Ôn Dĩ Đồng biết đàn thường kh thích mua sắm, sẽ th lãng phí thời gian. Huống hồ là luôn đẩy xe cho . gương mặt luôn ôn hòa của , cô thở phào nhẹ nhõm.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...