Bạn Trai Phản Bội! Cô Ôn Trở Thành Độc Thân (Ôn Dĩ Đồng - Hách Vũ Thành)
Chương 1231: Đã sớm trúng độc
Tiếng còng tay "cạch" một tiếng khóa lại, nhưng ánh mắt A Lỗ Hách Vũ Thành lại càng trở nên giễu cợt hơn cả lúc nãy.
Ngô Thiên Trạch hiển nhiên cũng đã nghe th lời A Lỗ nói, lúc này nhíu chặt mày lão: " khuyên đừng giở trò. Ông đã làm gì , nói mau!"
Hách Vũ Thành là Ôn Dĩ Đồng yêu nhất, Ngô Thiên Trạch nghĩa vụ bảo vệ an toàn cho .
"Ngay từ lúc còn hôn mê bất tỉnh, đã tiêm độc tố thần kinh vào , nó nằm ngay trong những liều chất dinh dưỡng tiêm cho mỗi ngày đ."
Cơ thể Hách Vũ Thành khựng lại, đồng t.ử co rút. kh nhớ gì về khoảng thời gian hôn mê, nhưng... kh nghĩ A Lỗ sẽ nói dối về chuyện này.
"Đó là một loại độc d.ư.ợ.c mãn tính, nó sẽ từ từ gặm nhấm theo thời gian. Hơn nữa sau khi trở về, tay mắt cài cắm ở tập đoàn Hách thị cũng liên tục hạ độc vào thức ăn nước uống của . đoán là những việc này đều kh hề hay biết nhỉ."
Bàn tay Hách Vũ Thành bu thõng bên h siết chặt lại. luôn biết trước đây tập đoàn Hách thị nội gián. Lúc đó đã uống kh ít cà phê, ai mà biết được chất độc nằm trong ly nào.
cảm th một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, nhịp thở cũng trở nên nặng nề hơn đôi chút.
Ngô Thiên Trạch nghe đến đây đã kh thể nhẫn nhịn được nữa, túm l cổ áo A Lỗ: "Làm thế nào mới giải được độc?"
"Nếu kh t.h.u.ố.c giải do đích thân nghiên cứu, loại độc tố đó sẽ phát tác trong vòng sáu tháng tới. Đầu tiên là thỉnh thoảng chảy m.á.u cam và đau đầu, sau đó là những cơn ngất xỉu ngày càng dày đặc, cuối cùng là suy đa tạng. Hách Vũ Thành, ngay từ khoảnh khắc rời khỏi căn cứ của , đã chẳng còn sống được bao lâu nữa ."
Những lời này như sét đ.á.n.h ngang tai, kh chỉ gây chấn động cho Hách Vũ Thành mà ngay cả Ngô Thiên Trạch cũng chút luống cuống. biết Ôn Dĩ Đồng vừa mới tìm được t.h.u.ố.c giải để hóa giải những ký ức bị xáo trộn kia, kết quả bây giờ lại phát hiện trúng một loại độc khác?
Nếu chuyện này để Ôn Dĩ Đồng biết được...
A Lỗ quay đầu , nụ cười đầy vẻ đắc tg. "Kh cần các hỏi, thể nói thẳng luôn. thể giao ra t.h.u.ố.c giải, nhưng tiền đề là các để rời khỏi Hoa Quốc an toàn."
Bãi đỗ máy bay chìm vào tĩnh lặng, chỉ tiếng gió đêm gào thét thổi qua. Hách Vũ Thành đứng chôn chân tại chỗ, gương mặt tái nhợt. A Lỗ, cuối cùng như đã hạ quyết tâm, Ngô Thiên Trạch nói: "Cứ đưa lão ta về trước ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ban-trai-phan-boi-co-on-tro-th-doc-than-on-di-dong-hach-vu-th/chuong-1231-da-som-trung-doc.html.]
Trong mắt Ngô Thiên Trạch thoáng qua một tia do dự.
A Lỗ vẫn tiếp tục bồi thêm: "Hách Vũ Thành, vì để tống vào nhà tù Hoa Quốc mà cam tâm tình nguyện c.h.ế.t ? Vậy thì thật vinh hạnh khi thể kéo một như làm đệm lưng đ. Chỉ là kh biết nếu Ôn Dĩ Đồng biết chuyện này thì cô ta sẽ thế nào đây."
"Đưa !"
Ngô Thiên Trạch ra lệnh cho đám cảnh sát phía sau, kh cho A Lỗ cơ hội mở miệng nữa. Cảnh sát đặc nhiệm áp giải A Lỗ và đám vệ sĩ lên xe cảnh sát. Trước khi bị đẩy vào xe, A Lỗ ngoái đầu Hách Vũ Thành lần cuối, ánh mắt đó vô cùng phức tạp và khó đoán.
" sẽ quay lại tìm thôi, Hách Vũ Thành."
Con sợ nhất là cái c.h.ế.t. Khi Hách Vũ Thành bị hành hạ đến mức sống kh bằng c.h.ế.t, chắc c sẽ quỳ xuống cầu xin lão ban cho t.h.u.ố.c giải. Đến lúc đó, lão sẽ lại cơ hội để đàm phán ều kiện.
Cửa xe cảnh sát đóng sầm lại, đoàn xe rời khỏi bãi đỗ trong tiếng còi hú vang.
Hách Vũ Thành đoàn xe dần xa, trái tim đang treo ngược cuối cùng cũng tạm thời bu xuống. Chân hơi nhũn ra, suýt chút nữa đứng kh vững. Ngô Thiên Trạch nh tay lẹ mắt đỡ l từ phía sau, vẻ mặt lo lắng: " ổn chứ? Lời A Lỗ nói chưa chắc đã tin được, vạn nhất lão ta cố tình nói dối để đ.á.n.h sập phòng tuyến tâm lý của thì ."
Hách Vũ Thành hít một hơi thật sâu, gật đầu: "Ừm, nói đúng."
Hiện tại chưa cảm th cơ thể gì bất thường, vì vậy những lời A Lỗ vừa nói hoàn toàn khả năng là chiêu cuối cùng lão nghĩ ra khi đã đường cùng. Nhưng nói thì nói vậy, tảng đá trong lòng họ kh hề biến mất mà trái lại càng lúc càng nặng nề hơn. Những chuyện kh rõ thực hư lại càng là thứ hành hạ tâm trí con nhất.
Hách Vũ Thành im lặng một hồi, ánh mắt kiên định Ngô Thiên Trạch.
"Chuyện này hiện giờ vẫn chưa biết thật giả ra , nên muốn nhờ một việc. Đừng nói chuyện thể đã trúng độc cho Dĩ Đồng biết, cô biết sẽ lo lắng lắm."
Ngô Thiên Trạch nghe vậy, trên mặt lập tức hiện lên vẻ kh tán thành: "Con bé quyền được biết. Hơn nữa nếu lời A Lỗ nói là thật, chúng ta cần nh chóng tìm cách giải độc cho ." Thêm một biết là thêm một tia hy vọng.
Hách Vũ Thành kiên quyết lắc đầu: "Thời gian qua cô đã gánh chịu quá nhiều , khó khăn lắm mới tưởng rằng mọi chuyện đã kết thúc... kh thể để cô lại vì chuyện của mà ưu phiền thêm nữa."
chỉ muốn cô được sống vui vẻ, mỗi ngày đều làm những việc thích. Thậm chí... nếu thực sự sắp rời xa cô, cũng muốn th nụ cười của cô nhiều hơn trong khoảng thời gian ít ỏi còn lại.
Chưa có bình luận nào cho chương này.