Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Bạn Trai Phản Bội! Cô Ôn Trở Thành Độc Thân (Ôn Dĩ Đồng - Hách Vũ Thành)

Chương 194: Bạn kiểu gì?

Chương trước Chương sau

Trong phòng riêng, Ôn Dĩ Đồng vừa vẫn còn đang chơi trò chơi cùng Giản Tát và Tô Kinh Thần.

Uống liền m ly rượu, đầu cô bắt đầu lâng lâng, qu muốn tìm Giản Tát nhưng lại phát hiện đối phương đã biến mất kh th bóng.

Tô Kinh Thần th dáng vẻ mơ màng của cô, liền đứng dậy khỏi ghế sô-pha:

“Cô say à? đưa cô về nhé?”

Ôn Dĩ Đồng gật đầu:

vệ sinh chút đã.”

Trong phòng vệ sinh, cô dùng nước lạnh rửa mặt, sau đó ngồi trong buồng để trấn tĩnh một lúc.

Khi bước ra, đầu óc đã tỉnh táo hơn hẳn so với lúc nãy.

Lúc này cô mới th tin n Giản Tát gửi tới:

【Tớ về trước .】

Ôn Dĩ Đồng cau mày Giản Tát bỏ cô lại giữa chừng rời , đây đúng là lần đầu tiên chuyện như vậy.

Chẳng lẽ đã xảy ra chuyện gì?

Cô gọi ện, nhưng bên kia đã tắt máy.

Tô Kinh Thần th cô bước ra, trong mắt thoáng hiện chút lo lắng, chủ động mở miệng:

“Cô kh uống nhiều, chắc kh đâu.”

Ôn Dĩ Đồng nghe vậy mới thở phào nhẹ nhõm.

Lên chiếc xe mà Tô Kinh Thần gọi, cửa kính hạ xuống một nửa, gió đêm thổi vào khiến cô tỉnh táo hoàn toàn.

Tô Kinh Thần nghiêng đầu cô, khẽ cười:

“Kh ngờ sau khi về nước lại thể gặp lại cô. Lúc ở nước ngoài, cứ tưởng cả đời này sẽ kh cơ hội nữa.”

Ôn Dĩ Đồng hơi ngẩn nước ngoài?

Cô… từng gặp ta ở nước ngoài ?

Trong trí nhớ của cô, lần đầu tiên gặp Tô Kinh Thần là tại bữa tiệc cùng Giang Dự Hành ở Vân Thành, chứ kh nước ngoài.

Chẳng lẽ… ta nhận nhầm ?

kh nhớ là từng gặp .”

Tô Kinh Thần khẽ bật cười:

“Vậy chắc nhận nhầm .”

Nhưng thật ra cô đã quên mất.

Còn thì chưa từng quên.

nhớ rõ lần đầu tiên gặp cô nhiều năm trước, khoảnh khắc đó vẫn khắc sâu trong trí nhớ.

Kh ngờ lần thứ hai gặp lại, cô đã là vợ của Giang Dự Hành.

Từ sau đó, cuộc sống hôn nhân của cô vẫn luôn âm thầm để ý.

Bây giờ thì tốt cô đã ly hôn, kh còn ràng buộc.

thể tự do làm những gì muốn.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Chỉ là, hiện tại cô bằng ánh mắt lạnh nhạt, như thể giữa họ chưa từng bất kỳ ký ức nào.

Tô Kinh Thần thoáng thất vọng, nhưng nh giấu cảm xúc .

Kh cả chỉ cần giờ thể ở bên cô, nhiều thời gian để bắt đầu lại từ đầu.

Xe dừng trước cổng Viện nghiên cứu.

Ôn Dĩ Đồng xuống xe, khẽ nói cảm ơn.

Nhưng vì men rượu vẫn còn, bước chân cô hơi loạng choạng.

Ngay lúc sắp ngã, một bàn tay mạnh mẽ nắm l cánh tay cô.

Tô Kinh Thần sững , tay vẫn còn dừng lơ lửng giữa kh trung.

Trước mặt chính là Hách Vũ Thành.

Sắc mặt Tô Kinh Thần thoáng tối lại.

Hách Vũ Thành đỡ cô đứng vững, lập tức ngửi th mùi rượu nồng trên cô.

khẽ nhíu mày:

“Uống rượu à?”

Ôn Dĩ Đồng ngước lên chút ngỡ ngàng. Khi trước mặt, cô liền mở to mắt:

“Hách tiên sinh? … lại ở đây?”

“Em nói xem?”

Câu hỏi này khiến cô nhất thời kh hiểu.

Trong lúc cô còn đang ngẩn ra, Hách Vũ Thành lạnh giọng:

“Đi thôi, về nhà.”

Cách nói kh “về nhà cô”, mà là “về nhà” một sự chiếm hữu rõ ràng.

Ánh mắt Tô Kinh Thần thoáng nheo lại.

Rốt cuộc quan hệ giữa Ôn Dĩ Đồng và Hách Vũ Thành là gì?

Trước khi rời , Hách Vũ Thành liếc Tô Kinh Thần, nói từng chữ rõ ràng:

“Cảm ơn đã đưa cô về.”

Từng chữ đều ngập tràn cảm giác tuyên bố chủ quyền, khiến Tô Kinh Thần cực kỳ khó chịu.

Nhưng chẳng tư cách nói gì bởi hiện tại chẳng d phận nào cả.

ngồi trong xe, lặng lẽ Hách Vũ Thành đỡ cô vào tòa nhà.

Đợi thang máy, Hách Vũ Thành cô gái đang say ngà ngà bên cạnh, trầm giọng hỏi:

là ai?”

Ôn Dĩ Đồng khẽ chớp mắt:

“Hử? Ai cơ? Ý đưa về à? là bạn , hôm nay may mà giúp, còn định cảm ơn”

Ánh mắt Hách Vũ Thành tối lại, giọng trầm xuống:

“Bạn? Loại bạn nào?”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...