Bạn Trai Phản Bội! Cô Ôn Trở Thành Độc Thân (Ôn Dĩ Đồng - Hách Vũ Thành)
Chương 250: “Em đang giận à?”
Ôn Dĩ Đồng nghe th tín hiệu “tút tút” trong ện thoại, ngây ra một lúc.
Trên đường đến đồn cảnh sát, Hách Vũ Thành lại gọi cho Trần Vũ, bảo ta lập tức ều tra xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
M ngày nay bận tham gia cuộc họp kín, hoàn toàn kh biết bên ngoài biến.
Trần Vũ làm việc luôn nh, chẳng bao lâu đã gửi toàn bộ tài liệu ều tra đến ện thoại của Hách Vũ Thành.
“Hách Tổng, đã tra ra . Là Tề Phong cấu kết với Vương Thành Tư. Chính Vương Thành Tư là giám khảo chính, đã sửa kết quả bỏ phiếu của những giám khảo khác.”
“Vương Thành Tư đang ở đâu?”
Trần Vũ lại tra tiếp, một phút sau liền báo:
“Vương Thành Tư vẻ đã nhận ra chuyện kh ổn. Bây giờ đang trên đường ra sân bay.”
Khóe môi Hách Vũ Thành nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo
Hóa ra định chạy trốn.
“Chặn lại. Nếu ngày mai bay khỏi Vân Thành được, thì ngày mai cũng khỏi cần đến Hách thị làm việc nữa.”
Giọng nói lạnh như băng của truyền vào tai Trần Vũ, nói xong đạp mạnh ph, xe dừng lại ngay trước cửa đồn cảnh sát.
tắt máy, tháo dây an toàn, sải bước nh vào trong.
Trong đồn cảnh sát.
Tề Phong ôm l mặt, hét ầm lên:
“Đồng chí cảnh sát, cô ta đánh , chuyện này xử lý! Trên cô ta chẳng vết thương gì, còn và em của thì đầy thương tích. Dù thế nào cũng cho chúng một lời giải thích!”
Ôn Dĩ Đồng lạnh lùng cười khẩy:
“ là chính đáng tự vệ.”
Tề Phong nghiến răng ken két:
“Cảnh sát, cô ta còn dám mạnh miệng như vậy, mau bắt cô ta tạm giam !”
Đúng lúc đó, bên ngoài vang lên tiếng bước chân vững vàng.
“Ai nói cô bị tạm giam?”
Tề Phong nghe th giọng này, lập tức quay đầu Hách Vũ Thành đang đứng ở cửa.
Bóng dáng cao lớn, khí thế mạnh mẽ khiến bầu kh khí trong phòng lập tức thay đổi.
Tề Phong sững một lúc, nhưng nh l lại bình tĩnh:
“Hóa ra là Hách Tổng tiếng tăm lừng lẫy! Ôn Dĩ Đồng, cô cũng bản lĩnh thật đ, kh trách được lại hống hách như vậy chống lưng mà.”
Ôn Dĩ Đồng cau mày, định mở miệng thì ện thoại vang lên.
Là Trần Vũ gọi tới.
“Hách Tổng, đã bắt được . Chúng đang trên đường đưa về.”
Tề Phong nghe th vậy, trong lòng đột nhiên cảm th gì đó kh ổn.
Chỉ th Hách Vũ Thành nhàn nhạt mở miệng:
“ tố cáo Vương Thành Tư thao túng thị trường chứng khoán, khiến tài sản của nhiều cổ đ bốc hơi, lợi dụng giá rớt để mua vào giá thấp, thu lợi khổng lồ. Hành vi này đã cấu thành lừa đảo tài chính, đúng kh? Chờ thêm chút nữa, bằng chứng sẽ được đưa đến.”
Sắc mặt Tề Phong vốn còn tỏ ra bình tĩnh, nghe đến đây lập tức tái mét, bật dậy khỏi ghế:
“Hách Vũ Thành, ý gì?”
Hách Vũ Thành khẽ nhếch môi, giọng ệu lạnh nhạt:
“Hiểu theo nghĩa đen là được.”
Tề Phong nghiến răng, hạ thấp giọng:
“ cần tuyệt tình như vậy kh?”
Hách Vũ Thành bật cười khẽ, ánh mắt như một con kiến:
“Kẻ làm nhiều ều ác ắt sẽ tự chuốc l diệt vong.”
Nói xong, quay sang cảnh sát:
“Chúng thể được chưa?”
Cảnh sát gật đầu. Hách Vũ Thành vòng tay đặt lên vai Ôn Dĩ Đồng, đưa cô ra ngoài:
“Mọi chuyện giải quyết xong , thôi.”
Phía sau, Tề Phong còn muốn nói gì đó, nhưng đã bị cảnh sát khống chế.
Hách Vũ Thành đưa Ôn Dĩ Đồng lên xe.
Th cô ngồi im kh động đậy, bật cười:
“Chờ thắt dây an toàn giúp em ?”
Ôn Dĩ Đồng như bừng tỉnh, bắt gặp ánh mắt trêu chọc của , vội cúi đầu tự cài dây an toàn:
“Đi thôi.”
Suốt dọc đường, cô im lặng, thậm chí một tiếng “cảm ơn” cũng kh nói.
Dừng đèn đỏ, Hách Vũ Thành khẽ ph, quay sang cô, giọng dịu lại:
“Em đang giận à?”
Ôn Dĩ Đồng kh :
“ gì để giận chứ?”
Chuyện của Tề Phong đã được giải quyết, ngôi vị quán quân chắc c sẽ về tay đội của họ, kẻ chủ mưu cũng đã bị bắt cô chẳng lý do gì để tức giận… nhưng trong lòng lại chẳng thể bình tĩnh nổi.
Chương 251 – “Chẳng lẽ là cãi nhau ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ban-trai-phan-boi-co-on-tro-th-doc-than-on-di-dong-hach-vu-th/chuong-250-em-dang-gian-a.html.]
“Vài ngày nay kh nghe ện thoại của em là vì tham gia một cuộc họp kín. Trong đó kh được phép mở máy, nên kh th được tin n hay cuộc gọi nào của em cả. Hôm nay vừa kết thúc cuộc họp, lập tức chạy đến đây.”
Hách Vũ Thành chủ động giải thích.
Thế nhưng lời giải thích lại khiến lòng Ôn Dĩ Đồng càng thêm khó chịu.
Tại cô lại bận tâm đến việc đâu?
Chẳng lẽ nếu xảy ra chuyện mà kh , cô sẽ kh giải quyết được ?
Nhưng nếu kh bằng chứng quan trọng mà Hách Vũ Thành cung cấp, của Tề Phong lẽ vẫn còn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật.
Nói cho cùng, vụ này đúng là dựa vào .
Nghĩ đến đây, Ôn Dĩ Đồng cảm th nhức đầu.
Cô nhận ra bản thân quá phụ thuộc vào Hách Vũ Thành. Khi xảy ra chuyện, phản ứng đầu tiên của cô là tìm .
Tim cô khẽ run lên.
Cô chợt nhận ra rằng đã vô thức xem như một chỗ dựa.
Lần này “biến mất” một thời gian, trái lại lại khiến cô rõ được ều này.
Cô nên tỉnh táo lại .
rõ vị trí của , đừng để bản thân vượt giới hạn.
Cô ngẩng đầu , giọng lạnh nhạt:
“Hách tiên sinh, kh cần nói lịch trình của với . Chúng ta chỉ là đồng nghiệp, việc riêng là ều bình thường. Dù nữa… hôm nay vẫn cảm ơn .”
Nghe th giọng ệu xa cách đột ngột của cô, Hách Vũ Thành theo phản xạ nhíu mày.
đã nói câu nào khiến cô kh vui ?
Xe vừa dừng trong bãi đỗ tầng hầm của viện nghiên cứu, chưa kịp tắt máy, Ôn Dĩ Đồng đã mở cửa xuống xe.
“Hách tiên sinh, tạm biệt.”
Cô nh chóng bước vào toà nhà.
Khi Hách Vũ Thành đỗ xe xong thì cô đã lên thang máy .
bảng số tầng đang tăng dần, bật cười bất đắc dĩ.
phụ nữ này, vẫn lạnh lùng như mọi khi.
Đến cả thang máy cũng kh chịu đợi một chút… Trong khi vừa rời cuộc họp là chạy thẳng đến tìm cô.
Kết quả cuộc thi được c bố lại vào ngày hôm sau.
Ban tổ chức cũng ra th báo chính thức, nói rằng việc trước đó là sơ suất, những liên quan đã bị đình chỉ c tác.
Khi Hạ Thiển và mọi nghe tin, ai n đều cho rằng tất cả là nhờ c của Ôn Dĩ Đồng.
Cô chỉ mỉm cười nhạt, đây là lần đầu tiên cô kh nói rằng là nhờ Hách Vũ Thành giúp đỡ.
Cô nghĩ, lẽ nên giữ khoảng cách với ở mọi phương diện.
C việc tại viện nghiên cứu vẫn diễn ra như thường lệ.
Cô tạm thời gạt Hách Vũ Thành sang một bên.
Tối thứ Sáu, Ôn Dĩ Đồng bước ra khỏi phòng thí nghiệm, định ăn cùng Giản Tát. Vừa ra đến hành lang thì gặp Phó Tuyên.
“Dĩ Đồng, em làm xong thí nghiệm à?”
“Chị Tuyên, trùng hợp thật.”
Phó Tuyên cười nhẹ: “Kh trùng hợp đâu, chị đến tìm em. Muốn rủ em ăn một bữa.”
Ôn Dĩ Đồng nghe vậy thì bật cười: “Nhưng em vừa hẹn bạn . Nếu chị kh ngại, chúng ta thể cùng .”
Cô kh muốn thất hứa với Giản Tát, mà Phó Tuyên cũng hiếm khi chủ động rủ ăn, nên cô nghĩ nếu mọi đều là con gái thì ăn cùng nhau cũng vui.
Phó Tuyên lập tức gật đầu: “Được thôi, để các em chọn quán.”
Ôn Dĩ Đồng gọi cho Giản Tát, bên kia cũng đồng ý ngay. Thế là hai cùng rời viện nghiên cứu.
Vừa ra cổng, họ liền bắt gặp Hách Vũ Thành ở đằng xa.
Ôn Dĩ Đồng lập tức giả vờ như kh quen, quay mặt bước thẳng.
Phó Tuyên cảnh đó, trong mắt thoáng hiện vẻ ngạc nhiên.
Hai này… chẳng lẽ là cãi nhau ?
Trong nhà hàng, ba cô gái nói chuyện hợp.
Phó Tuyên kể về chiếc túi hàng hiệu mà cô đang để ý gần đây.
Giản Tát lập tức hào phóng nói:
“Chiếc túi đó em ! Tặng chị luôn cũng được!”
Phó Tuyên ngại ngùng: “Thế này kh được đâu, mắc tiền lắm mà.”
Giản Tát khoát tay đầy khí phách:
“Chút tiền nhỏ thôi.”
Phó Tuyên nghe vậy cũng kh khách sáo nữa:
“Thế thì, tấm vé xem concert của ngôi mà em thích, chị sẽ tặng em, còn cho em chụp ảnh chung với cô dưới sân khấu.”
Giản Tát lập tức dùng tay che miệng, mắt sáng rực:
“Chị Phó Tuyên, chị đúng là tốt nhất thế giới luôn á!”
Ôn Dĩ Đồng ngồi bên cạnh, mỉm cười hai nói cười vui vẻ.
Đột nhiên, ện thoại đặt trên bàn của cô rung lên.
Chưa có bình luận nào cho chương này.