Bạn Trai Phản Bội! Cô Ôn Trở Thành Độc Thân (Ôn Dĩ Đồng - Hách Vũ Thành)
Chương 287: Cơ thể cậu nóng quá
Ôn Dĩ Đồng nghẹn lời, lại dựa vào n.g.ự.c .
Dù hai đã quen nhau hơn một năm, gần hai năm , nhưng… tình cảnh này thật quá mơ hồ, đầy ẩn ý.
Mặt cô đã đỏ bừng, cúi xuống kh biết nên đâu.
Một, hai phút trôi qua, cô nghe nhịp tim trong lòng, bên ngoài im ắng tuyệt đối.
“Xong chưa vậy?”
Còn như thế bao lâu nữa chứ?
Hách Vũ Thành cô, vẫn là câu nói hồi nãy:
“Đợi thêm chút.”
ôm vừa tay, dù tr vẻ chỉ là xương, nhưng ôm vào mềm mại vô cùng, những nơi thịt cũng kh thiếu chút nào.
Ôn Dĩ Đồng mím môi, nhịn thêm một lúc.
Cô hít thở sâu trong lòng . Hách Vũ Thành cúi xuống cô, nói:
“Cơ thể em nóng quá.”
Ôn Dĩ Đồng giật , giây sau mặt cô như bị lửa thiêu:
“ nói gì thế hả!”
“Nói thật mà.”
tỏ ra bình thản, lại làm cô càng th những suy nghĩ xấu hổ trong lòng.
Cô kh thể nhịn nữa, đẩy mạnh một cái.
Đúng lúc đó, tiếng chủ tiệm vang lên từ ngoài:
“Hai vị, xong việc chưa?”
Hách Vũ Thành bị đẩy, lập tức bước ra khỏi phòng thử.
lao ra, làm chủ tiệm sững sờ.
“Ôi trời, sợ c.h.ế.t được, đã xong việc thì nh , coi như các đã trả thêm cho năm mươi tệ, kh tính toán gì nữa, bên trong kh bẩn chứ?”
Ôn Dĩ Đồng chỉnh trang quần áo, ôm một mớ đồ bước ra, mặt đỏ bừng xấu hổ.
Cô càng ngượng, chủ tiệm càng tin rằng trong phòng vừa đã xảy ra chuyện.
“Cô gái, đưa cô cái túi nilon, tiện cho cô bỏ quần áo cũ vào, kh lạ gì lại mua đồ mới, thật chu đáo!”
Ôn Dĩ Đồng cúi đầu, nói một câu cảm ơn, kh dám thẳng mắt bà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ban-trai-phan-boi-co-on-tro-th-doc-than-on-di-dong-hach-vu-th/chuong-287-co-the-cau-nong-qua.html.]
Dưới sự giúp đỡ của chủ tiệm, hai thay bộ quần áo mà dân làng hay mặc, mới ra đường.
Cô còn mua hai chiếc mũ cho và Hách Vũ Thành, sẽ bớt nổi bật hơn.
Hai bộ, tiếp tục liên lạc với gia đình nạn nhân.
Ôn Dĩ Đồng kh Hách Vũ Thành, kể cả khi hỏi cô uống nước kh, cô cũng kh trả lời.
Cô cứ tự trước, chưa được m bước thì bị Hách Vũ Thành kéo lại:
“ em kh trả lời ?”
Cô ngạc nhiên:
“Trả lời gì cơ?”
hỏi gì đâu mà?
Hách Vũ Thành thở dài, đưa chai nước khoáng trong tay:
“ hỏi em uống nước kh.”
“À… ừ, kh uống, cảm ơn.”
Cô vẫn còn nghĩ về chuyện vừa , giờ chẳng dám thẳng . Cảm giác thật lạ lùng.
“ đã báo cảnh sát , họ sẽ đến đưa gia đình nạn nhân , cũng gọi Trần Vũ cùng, em yên tâm.”
Ôn Dĩ Đồng kh ngờ chu đáo vậy, hơi bất ngờ.
Hai đứng dưới mái hiên, cô cúi đầu gửi tin n cho đối phương, nhận được vị trí chính xác.
“Trợ lý của còn bao lâu đến?”
Hách Vũ Thành l ện thoại, gọi Trần Vũ, tắt máy:
“Chắc còn nửa tiếng nữa.”
Nửa tiếng kh lâu.
Ôn Dĩ Đồng gật đầu:
“Vậy trước hết chúng ta tìm gia đình nạn nhân, gặp họ, ít nhất thêm , cũng bảo vệ được họ.”
Hách Vũ Thành kh phản đối, chỉ gật đầu:
“Nghe em.”
Ôn Dĩ Đồng nghẹn lời. Ba chữ cứ hiện lên trong đầu cô, giống hệt cách nói lần trước: “nghe .”
Cô cảm th bối rối, kh ngờ vị học trưởng lạnh lùng, quyền lực – Hách Vũ Thành – lúc này lại nói “nghe em”.
Chưa có bình luận nào cho chương này.