Bạn Trai Phản Bội! Cô Ôn Trở Thành Độc Thân (Ôn Dĩ Đồng - Hách Vũ Thành)
Chương 456: Sự thật sáng tỏ
Ôn Dĩ Đồng vốn định một , nhưng trước sự kiên quyết của hai bạn, cô cũng kh từ chối nữa.
Ba khoác áo mỏng, bước ra khỏi khách sạn, theo định vị tìm đến địa chỉ trên tài liệu.
Kiến trúc nơi đất khách khác xa trong nước mỗi khu nhà như một cộng đồng nhỏ biệt lập, yên tĩnh, gọn gàng. Khi xe dừng lại, ba th hai hàng cây ngô đồng thẳng tắp nằm giữa con đường dẫn đến căn biệt thự. Ánh nắng xuyên qua kẽ lá, đổ thành những vệt vàng dịu dàng trên nền gạch lát.
Đáng tiếc, hôm nay Ôn Dĩ Đồng kh tâm trí để ngắm cảnh.
Chỉ vài phút sau, họ đã đứng trước cánh cổng màu trắng của căn biệt thự mang biển số 163. Cô hít sâu một hơi, ép bản thân ổn định nhịp tim đang đập nh vì căng thẳng, siết chặt tập tài liệu trong tay mới bấm chu.
Cánh cửa mở ra, trước mặt họ là một phụ nữ trung niên tóc vàng, đôi mắt x biếc dịu dàng nhưng sắc bén.
Ôn Dĩ Đồng lập tức cúi đầu chào, lễ phép nói:
“Xin chào, đến tìm ngài Wilson, kh biết ở nhà kh ạ?”
phụ nữ nheo mắt, khóe môi nhếch lên thành một nụ cười thân thiện:
“Cô gái nhỏ, cô lại tìm Wilson?”
Ôn Dĩ Đồng hít sâu, đem toàn bộ sự việc từ bản báo cáo “trùng lặp” đến việc bị khác vu khống đạo văn kể lại một cách ngắn gọn nhưng rõ ràng. Cô kh cầu xin, cũng kh kích động, chỉ mong đối phương thể cho cô một cơ hội để chứng minh trong sạch.
“ thật sự cần được gặp , để làm sáng tỏ rằng bản báo cáo này kh hề được c bố từ năm năm trước… kh ăn cắp c trình nghiên cứu của .”
Cô còn chưa kịp phản ứng thì phụ nữ đã khẽ nở một nụ cười kinh ngạc, kh khước từ mà là… bất ngờ.
“Các cô vào nhà .”
Bà đưa họ ba đôi bọc giày sạch dẫn họ vào phòng khách rộng rãi, ngập tràn ánh sáng.
Sau khi nghe Ôn Dĩ Đồng thuật lại toàn bộ mọi việc, phụ nữ thoáng sững , kinh ngạc cô:
“Cô nói… đề tài của và cô trùng khớp đến tám mươi phần trăm?”
Ôn Dĩ Đồng gật đầu, rút ra từ túi xách tập tài liệu đã được chuẩn bị kỹ lưỡng:
“Đây là tài liệu nghiên cứu của . chỉ muốn xác nhận đề tài này… thực sự được Wilson c bố từ năm năm trước ?”
“Tất nhiên là kh!”
Giọng phụ nữ đột ngột cao lên, kiên quyết đến mức kh thể nghi ngờ.
“Đề tài này… là viết cách đây một tháng. Năm năm trước, thậm chí còn chưa biết bắt đầu nghiên cứu từ đâu. thể xuất bản được báo cáo này?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ban-trai-phan-boi-co-on-tro-th-doc-than-on-di-dong-hach-vu-th/chuong-456-su-that-sang-to.html.]
Lời nói như một cú chấn động nổ tung trong đầu Ôn Dĩ Đồng.
Cô trừng mắt, gần như kh tin vào tai .
“Bà… chính là Wilson?”
phụ nữ nhún vai, nở nụ cười thoải mái:
“Đúng vậy. Nhưng thường dùng hình ảnh của chồng để đại diện bên ngoài. kh thích bị qu rầy vì c việc, nên dùng ảnh của để che mặt là tiện nhất.”
Giản Tát và Thẩm Mộng Du cùng trợn tròn mắt. Tất cả những gì họ tưởng tượng đều đã bị một câu này đảo ngược hoàn toàn.
Ôn Dĩ Đồng ngẩng đầu, giọng run nhẹ nhưng kiên định:
“Wilson phu nhân, … thể nói chuyện riêng với bà được kh? Đây là chuyện liên quan đến d dự của . Xin bà… giúp .”
phụ nữ thẳng vào mắt cô, lẽ đã đọc được sự kiên cường trong đôi mắt trong sáng . Bà đứng dậy:
“Đi theo , vào thư phòng.”
Ôn Dĩ Đồng gật đầu bước theo bà vào trong. Giản Tát định đứng dậy theo, nhưng cô khẽ lắc đầu.
“Giản Tát, Mộng Du, hai đợi ở đây.”
“Nhưng mà” Giản Tát cau mày.
Thẩm Mộng Du kéo nhẹ tay cô, khẽ nói:
“Đừng xen vào. Đây là chuyện Đồng Đồng tự nói.”
Mười m phút sau, cánh cửa thư phòng mở ra.
Ôn Dĩ Đồng bước ra, mái tóc hơi rối, ánh mắt kh còn căng thẳng như lúc vào mà đã trở nên sáng rõ. Cô ngồi xuống ghế sofa, thở ra một hơi dài.
Giản Tát lập tức nắm l tay cô:
“Thế nào ? Rốt cuộc tìm ra được sự thật kh?”
Ôn Dĩ Đồng khẽ gật đầu, khóe môi hơi cong lên kh vui sướng, mà là một nụ cười nhẹ nhõm sau chuỗi ngày bị bóng tối bao trùm.
“Toàn bộ sự thật… đã sáng tỏ .”
Chưa có bình luận nào cho chương này.