Bạn Trai Phản Bội! Cô Ôn Trở Thành Độc Thân (Ôn Dĩ Đồng - Hách Vũ Thành)
Chương 602: “Em rốt cuộc có ma lực gì?”
Sau ngày giỗ, Ôn Dĩ Đồng cố gắng tập trung trở lại vào c việc nghiên cứu, muốn dùng sự bận rộn để xua tan những dòng suy nghĩ rối ren trong lòng.
Ngày hôm sau đúng vào cuối tuần, viện nghiên cứu nghỉ.
Trời nắng trở lại, sau cơn mưa hôm qua.
Ôn Dĩ Đồng nghĩ rằng lẽ vận động sẽ giúp đầu óc thư giãn, nên cô đến một bể bơi trong nhà cao cấp ở trung tâm thành phố, được duy trì nhiệt độ ổn định.
Kh gian ở đây yên tĩnh, cũng ít.
Cô đã lâu kh bơi, chỉ còn nhớ hồi trước học bơi là do mẹ nuôi dạy.
Thay đồ bơi, nhảy xuống làn nước trong vắt hơi se lạnh, được dòng nước nhẹ nhàng ôm l, Ôn Dĩ Đồng cảm th mệt mỏi m ngày qua như được xua phần nào.
Cô bơi đều theo làn, tận hưởng khoảnh khắc yên tĩnh này.
Chưa biết bơi bao nhiêu lượt, cô dừng lại bên thành, lau những giọt nước trên mặt.
Dựa vào thành bể nghỉ vài hơi, chưa kịp nhúng lại xuống nước, một giọng nói quen thuộc vừa mang theo sự trêu chọc bỗng vang bên cạnh:
“Ồ, thật trùng hợp, cô Ôn, xem ra chúng ta đúng là duyên thật!”
Ôn Dĩ Đồng đứng hình, từ từ quay đầu.
Hách Minh Huyền kh biết từ lúc nào đã xuất hiện bên bể, cúi xuống cô với ánh mắt trêu chọc.
chỉ mặc một chiếc quần bơi đen ôm sát, lộ thân hình rắn chắc nhưng hơi tái nhợt, mái tóc hơi dài còn ướt rũ xuống, vài sợi dính lên trán.
Khuôn mặt vẫn giữ nụ cười cợt nhả, ánh mắt cô như đang quan sát con mồi.
Cô vừa mới thư giãn xong, giờ cảm giác yên bình tan biến hết.
Cô vô thức lùi lại, mặt lạnh, nói:
“Hách thiếu gia, xin lỗi, và hình như kh quen nhau lắm.”
Ý cô là, để cô chơi một , đừng làm phiền.
“Chậc, cô Ôn vẫn lạnh lùng như xưa nhỉ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ban-trai-phan-boi-co-on-tro-th-doc-than-on-di-dong-hach-vu-th/chuong-602-em-rot-cuoc-co-ma-luc-gi.html.]
Hách Minh Huyền kh quan tâm, cười nhẹ, hết sức bất ngờ nhảy xuống nước, tạo nên một làn sóng, bơi tới trước mặt cô, gần như đối diện:
“, đưa bố vào tù, lòng th áy náy, gặp lại sợ hả?”
Giọng kh hằn học hay buồn bã, mà tràn đầy sự trêu đùa.
Ôn Dĩ Đồng bị ép lùi, lưng dựa vào thành bể lạnh lẽo.
Cô cau mày đầy ghê tởm, ánh mắt lóe lên lạnh lùng, nếu còn tiến gần, cô kh ngại xử lý như đã làm với Giang Dự Hành.
“Hách Minh Huyền, bố đáng bị như vậy, kh th áy náy gì cả. Còn , bố đã vào tù, lại kh th buồn?”
Đây là thắc mắc b lâu nay của cô. Hành xử của Hách Minh Huyền quá bất thường, như thể kh trái tim, xuất hiện trên đời chỉ để chơi một trò, mọi chuyện khác dường như kh liên quan.
Hách Minh Huyền nghe vậy, cười khẽ, âm vang trong bể bơi trống trải, hơi rùng rợn:
“Buồn? Tại buồn, chỉ vì ta là bố hợp pháp của à?”
Cô chưa kịp phản bác, đã áp sát, hạ giọng, thái độ thờ ơ:
“Cô Ôn, cô quá đánh giá tình thân . Bố tốt của từ bé đến lớn, mắt chỉ th tiền và quyền lực, bao giờ bằng mắt thật đâu? Mẹ chết, ta ở đâu? Ngoài việc đưa tiền cho , để ngoài đường làm bậy, ta còn cho gì nữa?”
Nụ cười của trở nên khó coi, ánh mắt sâu chứa một chút căm hận thật sự:
“Ông ta chỉ là kẻ ích kỷ, lạnh lùng và tàn nhẫn. Giờ ta vào tù, buồn? còn th sướng nữa là khác, đặc biệt là th họ vì cô mà dũng cảm dẹp bỏ tình thân, thật đáng xem!”
Ôn Dĩ Đồng choáng váng trước lời nói và ánh mắt trêu đùa kh che giấu.
Cô biết quan hệ trong họ Hách phức tạp, nhưng kh ngờ Hách Minh Huyền lại căm ghét cha sâu như vậy.
ngoài nghe vậy khi tưởng Hách Tôn Tường mới là kẻ thù của .
“Những nhà Hách… thật kh cứu nổi!”
Cô th ghê tởm, kh muốn nói thêm một lời, quay lưng muốn rời bể bơi.
Hách Minh Huyền nắm l cổ tay cô, lực mạnh khiến cô nhăn mặt:
“Đừng , cô Ôn! Nói dở còn bỏ thật bất lịch sự, họ đã mê mệt vì cô, lại càng tò mò, rốt cuộc cô ma lực gì vậy?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.