Bạn Trai Phản Bội! Cô Ôn Trở Thành Độc Thân (Ôn Dĩ Đồng - Hách Vũ Thành)
Chương 621: “Bạch nguyệt quang trong tim anh”
Nụ cười trên mặt Ngô Cẩm bỗng cứng đờ lại, sắc mặt chuyển sang vô cùng khó coi.
Cô ta kh ngờ Ôn Dĩ Đồng lại mạnh mẽ như vậy trực tiếp lôi ngoại ra uy hiếp.
“Cô… Ôn Dĩ Đồng, cô dám!”
Ôn Dĩ Đồng bật cười lạnh, nhướng mày cô ta, từng chữ rõ ràng:
“Cô thể thử xem dám hay kh.”
Dù cô chỉ mới trở lại nhà họ Ngô kh lâu, nhưng gia tộc này kh kiểu trắng đen kh phân, ai đúng ai sai nội đều hiểu rõ.
Ngô Cẩm dáng vẻ đĩnh đạc và cứng rắn , tức đến toàn thân run rẩy, cô ta giơ tay chỉ vào mặt Ôn Dĩ Đồng, lời nói bắt đầu trở nên độc ác:
“Ôn Dĩ Đồng, cô đừng đắc ý quá sớm!
Cô tưởng Hách Vũ Thành đối xử khác với cô một chút là vì thích cô à?
sớm đã trong lòng là bạch nguyệt quang quen từ nhỏ!
Cô chẳng qua chỉ là món đồ chơi để g.i.ế.c thời gian thôi.
Đợi chán … sẽ đá cô kh thương tiếc!
Cả đời này cô đừng mong bước vào tim !”
Bạch nguyệt quang?
Tim Ôn Dĩ Đồng như thứ gì đó đập mạnh một cái.
Cô nhớ đã từng nghe khác nói Hách Vũ Thành một “ trong lòng từ thuở thiếu thời”, nhưng cô chưa bao giờ th đó, cũng chưa từng nghe nhắc đến.
Cô Ngô Cẩm, nét mặt kh biểu lộ cảm xúc, chỉ bật cười mỉa mai, giọng nói lạnh như băng:
“Nếu như thật sự một bạch nguyệt quang… thì đó là cô à?
Nếu kh cô thì cô l tư cách gì để nói với những lời này?”
Nếu trong lòng Hách Vũ Thành đã một khác, thì Ngô Cẩm cũng chẳng hơn gì cô, cô ta l gì để khinh thường cô?
Câu nói đó như mũi d.a.o đ.â.m thẳng vào chỗ yếu nhất của Ngô Cẩm.
Từ khi cô ta về nước, Hách Vũ Thành kh những kh liếc cô ta, thậm chí còn kh l vài ánh mắt chính diện.
Nếu kh vì cô ta ôm mãi thứ tình cảm đơn phương, e là giữa họ đã chẳng bất kỳ liên hệ nào.
Sắc mặt Ngô Cẩm trong chớp mắt từ đỏ sang x, từ x lại chuyển sang trắng, như thể vừa ăn một cú tát trời giáng há miệng nhưng kh phản bác nổi một câu.
Chỉ còn lại sự xấu hổ và phẫn nộ dâng trào trong lồng ngực.
Ôn Dĩ Đồng kh thèm phí lời với cô ta nữa.
Cô liếc lạnh một cái, xoay rời , bỏ lại Ngô Cẩm đứng ngây ra trong cơn giận dữ và bất lực.
Khi xoay lưng lại, lớp mặt nạ bình tĩnh trên khuôn mặt Ôn Dĩ Đồng rốt cuộc cũng rạn nứt.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Bạch nguyệt quang…
Cô nhớ lại những lời đồn trước đây Hách Vũ Thành một trong lòng kh hiểu trong n.g.ự.c lại th tức nghẹn.
Chẳng lẽ trong tim thật sự một con gái đã thầm nhớ bao năm?
Vậy thì… tất cả những lời tỏ tình dịu dàng nói với cô trước đây, rốt cuộc là gì?
Cả buổi chiều hôm đó, Ôn Dĩ Đồng làm việc mất tập trung, hiệu suất thấp hơn hẳn ngày thường.
Tan tầm, cô gần như lập tức thu dọn đồ, muốn tránh mặt tất cả mọi , rời khỏi viện nghiên cứu càng nh càng tốt.
Đây là lần đầu tiên cô cảm giác như thế này.
Trước đây, viện nghiên cứu đối với cô giống như một mái nhà.
Nhưng vừa bước ra khỏi tòa nhà, chưa kịp đến bãi đỗ xe, một bóng dáng cao lớn đã c ngay trước mặt cô.
Hách Vũ Thành đứng đó, l mày khẽ nhíu, ánh mắt sâu thẳm dán chặt l cô, trong mắt chứa đựng sự nghi hoặc và kh hiểu nổi.
Giọng trầm thấp, mang theo vài phần ấm ức khiến Ôn Dĩ Đồng hơi sững :
“Ôn Dĩ Đồng, chúng ta nói chuyện .”
Ôn Dĩ Đồng hơi giật , theo phản xạ tránh ánh mắt :
“Chúng ta gì để nói đâu.”
Mặc dù trong lòng cô đang d.a.o động vì những lời Ngô Cẩm nói, nhưng cô chưa từng chính thức đồng ý lời tỏ tình của cô kh nghĩa vụ báo cáo cảm xúc của cho biết.
Chỉ là kh hiểu , cô kh dám vào mắt .
Đôi mắt như ma lực, chỉ cần vào, cô sợ sẽ lại mềm lòng.
Nhưng giờ… cô tỉnh táo.
Hách Vũ Thành th cô né tránh, mày càng nhíu chặt:
“Hai ngày nay em vậy? Tại lại tránh ?”
Gió chiều mang theo hơi lạnh thổi qua hàng cây x trước cổng viện nghiên cứu, phát ra tiếng xào xạc.
Ôn Dĩ Đồng gương mặt trong ánh hoàng hôn, tim cô bất giác hẫng một nhịp.
Ánh nắng cuối ngày phủ lên một quầng sáng vàng ấm áp, nhưng đôi mắt sâu thẳm kia lại tối đến mức khiến khác đoán kh ra suy nghĩ trong lòng .
Hai ngày .
Từ sau khi từ châu Âu trở về, Hách Vũ Thành vẫn tưởng rằng quan hệ giữa họ sẽ tiến thêm một bước bởi khi ở nước ngoài, giữa hai đã mập mờ kh ít.
Nhưng trở lại trong nước, cô lại đột nhiên lạnh nhạt, khoảng cách vô hình một lần nữa bao phủ giữa họ.
Giọng thấp hơn thường ngày, mang theo sự nghi hoặc lẫn mong m yếu đuối, như một mũi tên b.ắ.n thẳng vào tim cô.
Ánh mắt như xuyên thấu trái tim Ôn Dĩ Đồng, kéo tất cả nghi ngờ nhỏ nhoi nhất trong lòng cô ra ngoài ánh sáng trần trụi, kh thể giấu giếm.
Chưa có bình luận nào cho chương này.