Bạn Trai Phản Bội! Cô Ôn Trở Thành Độc Thân (Ôn Dĩ Đồng - Hách Vũ Thành)
Chương 774: Tôi là chồng cô ấy
Ánh mắt Khương Đường Ân Hạo đầy ngưỡng mộ, ngồi một bên, Ôn Dĩ Đồng chỉ cảm th qu cô gái nhỏ như sắp bay ra từng bong bóng màu hồng phấn.
Cô nhấp một ngụm rượu vang, khẽ chống cằm, hỏi với giọng mang ý trêu chọc:
“ Ân xuất sắc như vậy, chắc hẳn nhiều theo đuổi nhỉ?”
Ân Hạo mỉm cười, còn kh quên đưa cho Khương Đường một tờ khăn gi sạch.
“ bận c việc quá, chẳng thời gian yêu đương. Hơn nữa…”
Ánh mắt lướt qua Khương Đường, đầy ẩn ý:
“Tìm được một thật sự đồng ệu trong tâm hồn… đâu dễ.”
Khương Đường cảm nhận rõ ràng ánh , mặt cô đỏ bừng như tôm luộc.
Ôn Dĩ Đồng khẽ cười lạnh trong lòng, nhưng ngoài mặt vẫn bình thản.
Cô lại cầm ly lên, cố ý uống thêm vài ngụm nữa.
Đến giữa bữa ăn, giọng nói của cô đã bắt đầu chút ngà ngà, hơi men lan ra nơi khóe mắt.
Khương Đường th thế thì lo lắng, vì chưa từng th Ôn Dĩ Đồng say bao giờ:
“Chị Dĩ Đồng, chị uống nhiều .”
Ôn Dĩ Đồng khoát tay, thân thể hơi lảo đảo:
“Kh … vệ sinh một chút…”
Khi cô đứng dậy, cố tình bước loạng choạng một cái.
Ân Hạo lập tức đỡ l, giọng dịu dàng:
“Cẩn thận.”
Cô mỉm cười khẽ, gật đầu, quay rời .
Từ nhà vệ sinh trở về, tình trạng của Ôn Dĩ Đồng dường như tệ hơn.
Cô tựa vào ghế, ánh mắt mơ hồ, ly rượu trong tay suýt nữa rơi xuống đất.
Khương Đường ngồi bên cạnh luôn thấp thỏm, sợ cô ngã:
“Em th chị Dĩ Đồng say thật , hay là hôm nay dừng ở đây nhé?”
Ân Hạo gật đầu, vẻ mặt vẫn ềm đạm, kh hề khó chịu:
“ mang xe, lại chưa uống rượu, để đưa hai về.”
Ôn Dĩ Đồng như chợt nghe được lời đó, khẽ ngẩng đầu, nói lầm bầm:
“Kh cần… gọi tài xế thuê là được…”
“Cô say thế này gọi tài xế kh an toàn, để đưa về.”
Ân Hạo kiên trì, còn Khương Đường thì nh chóng đồng ý, lễ phép nói:
“Cảm ơn , Ân tiên sinh.”
Trên xe, Ôn Dĩ Đồng tựa vào cửa sổ, dường như đã ngủ mê man.
Khương Đường ngồi ghế phụ, thỉnh thoảng ngoái đầu lại, lo lắng cô.
Ân Hạo nhẹ giọng trấn an, thi thoảng liếc qua gương chiếu hậu cô gái nhỏ:
“Đừng lo, sắp đến nơi .”
Đến một ngã tư, đèn đỏ bật sáng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ban-trai-phan-boi-co-on-tro-th-doc-than-on-di-dong-hach-vu-th/chuong-774-toi-la-chong-co-ay.html.]
Ân Hạo nghiêng đầu ra ghế sau sợi dây chuyền trên cổ Ôn Dĩ Đồng trượt ra khỏi cổ áo, ánh sáng trong xe hắt lên mặt dây khiến nó khẽ lóe sáng.
“Dây chuyền đẹp thật…”
khẽ nói, như lẩm bẩm với chính , nên Khương Đường ngồi cạnh chẳng nghe rõ.
Ôn Dĩ Đồng kh phản ứng gì, hơi thở vẫn đều đặn.
Xe lại tiếp tục chạy chỉ là hướng kh về nhà Ôn Dĩ Đồng.
Khương Đường ngồi phía trước cũng uống vài ly rượu, cộng thêm hơi ấm trong xe, chẳng m chốc đã ngủ .
Khi xe dừng lại, cảnh vật xung qu là khu nhà kho vắng vẻ.
Ôn Dĩ Đồng vẫn nhắm mắt, như chưa tỉnh.
Ân Hạo mở cửa bước xuống, vòng ra phía sau mở cửa xe, cúi xuống gần cô:
“Cô Ôn… xin lỗi.”
Giọng trầm thấp, đưa tay gỡ khóa dây chuyền sau cổ cô.
Ngay khi sợi dây chuyền vừa chạm khỏi da, đôi mắt Ôn Dĩ Đồng đột ngột mở ra trong đó ánh lên một tia sáng rõ ràng và tỉnh táo.
Ân Hạo kinh ngạc, lập tức lùi lại vài bước.
Cùng lúc, bốn phía bất ngờ sáng bừng ánh đèn xe, tiếng ph gấp vang dội.
Một chiếc xe màu đen dừng lại ngay trước đầu xe Ân Hạo.
Từ trong xe, Hách Vũ Thành bước xuống, ngược sáng, sải bước mạnh mẽ về phía Ôn Dĩ Đồng.
Sắc mặt Ân Hạo chợt tối lại, ánh mắt lạnh lẽo.
liếc Ôn Dĩ Đồng th cô lại nhắm mắt, hàng mày khẽ nhíu, như thể khoảnh khắc vừa chỉ là ảo giác của .
Ân Hạo nh chóng giật mạnh dây chuyền khỏi cổ cô, nhét vào túi áo.
Ngay sau đó, Hách Vũ Thành đã đứng trước mặt , giọng trầm lạnh:
“Tránh ra.”
Ân Hạo mím môi:
“ là ai? là bạn của cô Ôn, cô say, chỉ đưa cô về.”
Hách Vũ Thành khẽ bật cười, ánh mắt thẳng vào :
“ là chồng của cô .”
Lời vừa dứt, “đang giả vờ ngủ” phía sau suýt nữa kh nhịn được bật cười,còn trong mắt Ân Hạo ánh lên một thoáng kinh ngạc sững sờ.
Khương Đường ở ghế trước lúc này cũng mơ màng tỉnh dậy, dụi dụi mắt.
Khi th Hách Vũ Thành đứng bên ngoài xe, cô giật thốt lên:
“Hách tiên sinh?! lại ở đây?”
Hách Vũ Thành chẳng buồn để ý đến Ân Hạo nữa, cúi bế Ôn Dĩ Đồng ra khỏi xe, động tác vừa dịu dàng vừa kiên quyết.
quay sang Khương Đường, nói ngắn gọn:
“Đi thôi.”
Khương Đường ngẩn ra một giây, ngoan ngoãn đáp “vâng”, mở cửa bước xuống, theo phía sau .
Trước khi lên xe của Hách Vũ Thành, cô còn lịch sự cúi chào Ân Hạo một cái:
“ Ân, hôm nay cảm ơn nhé. Chúng trước, hẹn gặp lại!”
Nói xong, chiếc xe màu đen phóng , nh chóng biến mất nơi cuối con đường.
Chưa có bình luận nào cho chương này.