Bạn Trai Phản Bội! Cô Ôn Trở Thành Độc Thân (Ôn Dĩ Đồng - Hách Vũ Thành)
Chương 893: Cô nhận nhầm người
Cơ thể Hách Vũ Thành cứng lại, toàn thân như bị đóng băng.
Dự Hành?
Cô… gọi tên Giang Dự Hành?
Cô ôm như thế này, dựa dẫm vào như thế này…
Nhưng cái tên thốt ra lại là một đàn khác.
Hơn thế nữa
là đã vứt bỏ cô trước lễ cưới.
Một luồng cảm xúc hỗn độn giữa phẫn nộ và bị phản bội nổ tung trong lồng n.g.ự.c .
Tốt.
tốt.
giỏi, Ôn Dĩ Đồng.
nghiến răng, mạnh tay đẩy cô khỏi n.g.ự.c , giữ l vai cô, giọng trầm thấp đầy áp lực:
“Ôn Dĩ Đồng, em nói lại lần nữa xem. là ai?”
Ôn Dĩ Đồng nhăn mày, dạ dày vẫn quặn đau, mắt say lờ mờ, vóc dáng trước mặt nhòe như trong mơ.
Cô kh biết vì đẩy cô ra.
Vậy nên cô lại như con mèo nhỏ, bám vào lần nữa:
“Đừng đẩy em… em khó chịu quá… em uống nhiều lắm …”
Câu nói mềm yếu, nũng nịu của cô khiến cơn giận của Hách Vũ Thành bất ngờ tan một chút.
biết
nên lạnh lùng mà dập tắt cơn ảo tưởng của cô, nên khiến cô tỉnh táo để biết ôm ai.
Nhưng…
Khi cúi đầu gương mặt ướt nước mắt, nhíu mày vì đau của cô, những lời lạnh lẽo lại nghẹn trong cổ họng, kh thốt ra được.
Cơ thể cô nóng bất thường, tiếng thở nghẹn ngào liên tục chạm vào áo ,
khiến trái tim vốn đóng băng của … run lên một cách khó hiểu.
Đôi tay đang ôm cổ như đặt ngay lên n.g.ự.c , khiến kh tài nào đẩy cô ra nổi.
đứng yên, cứng như robot bị lỗi chương trình, kh biết phản ứng thế nào.
Ngay lúc này, những ký ức giả tạo mà A Lu gieo vào đầu … dường như mất hết hiệu lực.
Chỉ còn bản năng, khiến chậm rãi ôm l tấm lưng lạnh run của cô.
Trong nhà vệ sinh yên tĩnh, chỉ còn tiếng thở dốc của cô và nhịp tim đang hỗn loạn của .
“Khó chịu quá…”
Cô tiếp tục nức nở, nước mắt nóng hổi thấm vào vest , để lại vệt đậm.
Toàn thân cô mềm nhũn, dựa cả vào , như thể là chiếc phao cứu sinh duy nhất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ban-trai-phan-boi-co-on-tro-th-doc-than-on-di-dong-hach-vu-th/chuong-893-co-nhan-nham-nguoi.html.]
Một luồng thương xót mãnh liệt quấn l , khiến tâm mềm đến mức chính cũng kh chịu nổi.
“Lạnh…”
Cô lại dụi đầu vào n.g.ự.c .
khẽ quát, giọng khàn:
“Im!”
Nhưng cô say đến nghe kh nổi.
Mà ều đó… lại khiến thở dài một hơi vô lực.
Cuối cùng
cúi , tay luồn dưới đầu gối cô, bế cô lên như bế c chúa.
Cơ thể cô nhẹ đến mức khiến cau mày.
Hách Vũ Thành chiếc váy đen mỏng m trên cô, đột nhiên hối hận đến nghiến răng.
Tại lại để cô mặc thế này?
Để m lão già kia cô bằng ánh mắt dơ bẩn đến như vậy?
“Khốn kiếp…”
c.h.ử.i thề một tiếng, bế cô rời khỏi phòng vệ sinh, thẳng ra hành lang vắng.
Nhưng họ kh biết
Đằng sau cây cột lớn ở hành lang,
một ánh mắt lạnh như d.a.o đang gắt gao dán lên hai .
Giang Dự Hành.
Vốn dĩ ta hẹn bạn đến đây để giải tỏa tâm trạng vì lễ cưới đổ bể.
Nhưng kh ngờ
lại th cảnh này.
Hách Vũ Thành bế Ôn Dĩ Đồng váy áo xộc xệch, say đến kh còn tỉnh táo rời khỏi phòng.
Mà Ôn Dĩ Đồng… lại dựa vào n.g.ự.c Hách Vũ Thành như thể hai thân mật vô cùng.
Mặt Giang Dự Hành lập tức đen như đáy nồi.
Nắm tay siết lại đến mức móng tay sắp đ.â.m vào thịt.
Đó là cô dâu của .
Dù hôn lễ chưa diễn ra, nhưng trong mắt ngoài, Ôn Dĩ Đồng vẫn là của Giang Dự Hành.
Vậy mà giờ lại bị Hách Vũ Thành ôm như thế?
Cô tr còn hỗn loạn thế kia…
Trong đầu Giang Dự Hành bùng nổ từng đợt.
Nỗi nhục vì bị phá hỏng lễ cưới cộng với cơn ghen ên loạn khiến gần như muốn lao ra chặn trước mặt hai để làm rõ chuyện.
Chưa có bình luận nào cho chương này.