Bạn Trai Phản Bội, Cô Ôn Trở Về Độc Thân! - Ôn Dĩ Đồng & Giang Dự Hành & Hoắc Vũ Thành
Chương 1217: Hoắc Vũ Thành mà cô yêu đã trở lại
Hoắc Vũ Thành nhắm mắt lại, hàng mi dài đổ bóng xuống khuôn mặt tái nhợt.
Giọng nói của vỡ vụn: " đưa em xử lý vết thương trước, được kh?"
Ôn Dĩ Đồng gật đầu, nở một nụ cười thật lòng: "Được."
đưa tay vuốt ve má cô, động tác dịu dàng như đang chạm vào món bảo vật dễ vỡ.
Hoắc Vũ Thành lập tức gọi ện cho Phó Vân Huy: "Vân Huy, đến biệt thự một chuyến, vết thương của Đồng Đồng bị rách , nh lên!"
Điện thoại bị ngắt ngay lập tức, để lại Phó Vân Huy bên kia đầu dây đầy dấu chấm hỏi. ta ngẩn một lúc mới hoàn hồn, sau đó lập tức lái xe đến biệt thự.
Nửa giờ sau, Phó Vân Huy xách hộp y tế xuất hiện trước cửa biệt thự của Hoắc Vũ Thành.
Hoắc Vũ Thành mặc bộ đồ ở nhà đơn giản ra mở cửa, sắc mặt tuy vẫn còn chút tái nhợt nhưng ánh mắt đã trong trẻo, khác hẳn với lần trước Phó Vân Huy gặp .
Hoắc Vũ Thành nghiêng để ta vào: "Mau xem cho cô ."
Phó Vân Huy quan sát kỹ , kinh ngạc hỏi: " gọi cô là gì?"
Hoắc Vũ Thành hơi cau mày: "Lát nữa giải thích sau, giúp cô trước !"
Trong mắt kh hề che giấu sự quan tâm dành cho Ôn Dĩ Đồng, Phó Vân Huy trong lòng đã suy đoán, nhưng chưa dám khẳng định.
Ôn Dĩ Đồng đã thay một chiếc áo tiện cho việc xử lý vết thương, ngồi bên cạnh Phó Vân Huy: "Làm phiền , bác sĩ Phó."
Phó Vân Huy cẩn thận tháo băng gạc, phát hiện vết thương quả thực đã nứt ra, tuy kh sâu nhưng cần làm sạch và khâu lại.
ta nhíu mày, liếc Hoắc Vũ Thành đang đứng cách đó kh xa với vẻ mặt lo lắng: " khâu lại hai mũi, sẽ hơi đau, cô chịu được kh?"
Ôn Dĩ Đồng gật đầu, Hoắc Vũ Thành thì nắm c.h.ặ.t t.a.y cô, trong mắt tràn đầy tự trách: " thể dùng t.h.u.ố.c tê kh?"
kh muốn cô đau, ều này còn khó chịu hơn cả g.i.ế.c c.h.ế.t .
Phó Vân Huy lại sửng sốt, sau đó gật đầu nói: "Được thì được, nhưng trong trường hợp bình thường thì kh cần dùng t.h.u.ố.c tê."
Hoắc Vũ Thành còn muốn nói gì đó, nhưng bị Ôn Dĩ Đồng ngăn lại: "Kh đâu, em chịu được, bắt đầu ."
Phó Vân Huy thao tác thuần thục giúp cô xử lý, lực tay nhẹ nhàng.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Trong quá trình đó, ta nhận th Hoắc Vũ Thành luôn nắm c.h.ặ.t t.a.y Ôn Dĩ Đồng, ánh mắt gần như kh rời khỏi mặt cô một giây phút nào.
Sự quan tâm này là ều Phó Vân Huy chưa từng th trước đây. Từ khi ta từ nước ngoài trở về, ta luôn chỉ th một Hoắc Vũ Thành bị sửa đổi ký ức.
Đây là lần đầu tiên ta phát hiện ra, hóa ra dáng vẻ yêu thương Ôn Dĩ Đồng lại rõ ràng đến thế.
Phó Vân Huy hoàn thành bước cuối cùng, mới Ôn Dĩ Đồng dặn dò: "Lần này nhất định cẩn thận, ít nhất trong một tuần cánh tay này kh được dùng sức, sẽ kê thêm một số t.h.u.ố.c chống nhiễm trùng, nhớ uống đúng giờ."
Ôn Dĩ Đồng chân thành nói: "Cảm ơn ."
Phó Vân Huy thu dọn hộp thuốc, ngẩng đầu Hoắc Vũ Thành, cuối cùng mới hỏi ra thắc mắc của : "... đã uống t.h.u.ố.c giải ?"
Hoắc Vũ Thành gật đầu: "Đã uống ống đầu tiên, bây giờ những ký ức hỗn loạn trong đầu đã biến mất ."
Cũng chính vì vậy, mới càng thêm áy náy. Thậm chí ngay cả việc thẳng vào mắt Ôn Dĩ Đồng cũng khiến cảm th đau lòng.
dường như vẫn chưa thể chấp nhận được bản thân trong khoảng thời gian qua đã liên tục làm tổn thương Ôn Dĩ Đồng.
Trong mắt Phó Vân Huy lóe lên tia vui mừng: "Kh ngờ t.h.u.ố.c giải này lại hữu hiệu đến vậy, thể làm lại chính , thật tốt quá!"
ta dừng lại một chút nói tiếp: " gọi ện cho Tư thiếu, báo tin này cho biết. Thời gian qua chúng đều lo lắng cho , vì chuyện của mà vẫn luôn ều tra m mối về A Lỗ."
Trong mắt Hoắc Vũ Thành thoáng qua một tia ấm áp. Bao nhiêu năm nay, thể gọi là bạn của Hoắc Vũ Thành, chỉ Tư Thiếu Diễn. Vì vậy Hoắc Vũ Thành kh phản đối.
Một giờ sau, Tư Thiếu Diễn vội vã lao vào biệt thự, vừa vào cửa đã ngó nghiêng kh ngừng: "Vũ Thành đâu, khôi phục thần trí ? thật kh vậy!"
ta x vào phòng khách, th Hoắc Vũ Thành đang ngồi cùng Ôn Dĩ Đồng, bước chân khựng lại, cẩn thận quan sát .
"Vũ Thành, thật sự là , chắc c là chứ?"
ta dò xét hỏi một câu.
Hoắc Vũ Thành đứng dậy, bị câu nói này chọc cười: "Nếu kh thì , tớ còn thể là ai?"
Nghe th giọng ệu quen thuộc, trái tim Tư Thiếu Diễn hoàn toàn thả lỏng, ta lao đến ôm chầm l Hoắc Vũ Thành.
"Mẹ kiếp, cuối cùng cũng bình phục , kh biết đâu, thời gian qua làm tớ lo muốn c.h.ế.t."
Thậm chí ngay cả trong mơ ta cũng lo sợ, lỡ như Hoắc Vũ Thành cả đời cứ như bộ dạng trước kia thì làm .
Phó Vân Huy đứng bên cạnh mỉm cười , trong mắt tràn đầy niềm vui.
Chưa có bình luận nào cho chương này.