Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Bạn Trai Phản Bội, Cô Ôn Trở Về Độc Thân! - Ôn Dĩ Đồng & Giang Dự Hành & Hoắc Vũ Thành

Chương 1292: Sao lại là anh?

Chương trước Chương sau

Ngày hôm sau, Ôn Dĩ Đồng và thím Trương ra ngoài chợ mua thức ăn.

"Cô Ôn, hôm nay rau quả đang giảm giá, qua đó xem thử, cô cứ đứng đây đợi nhé."

Thím Trương thành thạo về phía khu bán rau củ, nh chóng chen vào đám đ.

Ôn Dĩ Đồng đứng yên tại chỗ, kh biết đang suy nghĩ chuyện gì.

Ngay cả khi đứng bên cạnh, cô cũng kh hề hay biết.

"Chị dâu, đang nghĩ gì vậy?"

Nghe th câu này, Ôn Dĩ Đồng giật hoàn hồn, vừa quay đầu lại thì th Hoắc Minh Hiên đang đứng phía sau .

Trong mắt cô xẹt qua tia kinh ngạc: "Hoắc Minh Hiên? lại là ?!"

Sau chuyện của Ngô Cẩm lúc trước, kh ta đã ra nước ngoài ?

Cô nhớ ta còn từng hứa với Hoắc Vũ Thành là cả đời này sẽ kh quay lại nữa.

Vậy đang đứng trước mặt cô bây giờ là ai?

" cả bây giờ sống được bao lâu còn kh biết, nhà họ Hoắc làm thể để cứ ở mãi bên ngoài được."

Hoắc Minh Hiên nhún vai, khóe miệng treo một nụ cười nhạt.

Trong khi đó, sắc mặt Ôn Dĩ Đồng lại tối sầm xuống: "Vậy là lại về đây tr giành tài sản với Vũ Thành ? Bây giờ sức khỏe kh tốt, kh nhiều tâm trí để đối phó với , cứ nhất quyết về gây khó dễ cho vào lúc này à?"

Nghe Ôn Dĩ Đồng nói những lời này, trong mắt Hoắc Minh Hiên hiện lên một tia tổn thương.

"Hóa ra chị nghĩ về như vậy , là bị nhà họ Hoắc gọi về, nhưng cũng chỉ về để gánh vác một thời gian thôi, sức khỏe của Hoắc Vũ Thành hiện tại yếu, số lần đến c ty đếm trên đầu ngón tay, sau này e là sẽ còn nghiêm trọng hơn."

"Chị nghĩ c ty thực sự thể cứ mãi như rắn mất đầu ? bao nhiêu kẻ đang thèm thuồng nhỏ dãi muốn kéo Hoắc Thị xuống nước, chị kh là kh biết chứ?"

Ôn Dĩ Đồng cười khẩy: " kh cũng là một trong số đó ?"

Hoắc Minh Hiên lập tức giơ hai tay đầu hàng: " thì kh , đã nói , chỉ về để giải vây thôi, nếu sau này khỏe lại, vẫn sẽ tuân thủ lời hứa ra nước ngoài, chị cũng đừng vội vàng mỉa mai , chuyện này biết và cũng đã đồng ý ."

Ôn Dĩ Đồng nghe ta nói, trong mắt vẫn lấp lánh sự kh tin tưởng.

Hoắc Minh Hiên cũng tự biết những việc làm trước kia khiến Ôn Dĩ Đồng kh thể nào hoàn toàn tin tưởng được.

Vì vậy ta xòe tay nói: "Chị thể về hỏi lại cả, xem nói dối hay kh."

Tối hôm đó, Ôn Dĩ Đồng đem chuyện này nói với Hoắc Vũ Thành.

Và đúng là đã được xác nhận.

"Là đồng ý để ta về, mặc dù trước đây đã xảy ra những chuyện đó, nhưng nhà họ Hoắc kh thể cứ mãi kh ai quản lý, cơ thể hiện tại kh gánh vác nổi, ta dù cũng là m.á.u mủ của nhà họ Hoắc."

Ôn Dĩ Đồng bình thản nói ra những lời này, trong lòng vô cùng khó chịu.

Cô biết nếu kh vạn bất đắc dĩ, chắc c sẽ kh giao Hoắc Thị mà đã cực khổ gầy dựng cho Hoắc Minh Hiên.

Hoắc Vũ Thành vuốt ve má cô: "Đồng Đồng, đừng cảm th kh đáng thay , đây là do tự nguyện."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ban-trai-phan-boi-co-on-tro-ve-doc-than-on-di-dong-giang-du-h-hoac-vu-th/chuong-1292--lai-la-.html.]

Nếu c.h.ế.t, kh thể bắt Hoắc Thị chôn cùng được.

kh chưa từng nghĩ đến việc giao Hoắc Thị cho Ôn Dĩ Đồng quản lý.

Nhưng... đó suy cho cùng cũng là cơ nghiệp của nhà họ Hoắc, muốn nhổ tận gốc khỏi nhà họ Hoắc là chuyện kh thực tế.

cũng kh muốn sau khi c.h.ế.t, Ôn Dĩ Đồng còn đối mặt với đám họ hàng phiền phức của nhà họ Hoắc.

Sau khi gặp Ôn Dĩ Đồng, Hoắc Minh Hiên lại đến biệt thự gặp Hoắc Vũ Thành một chuyến.

khuôn mặt nhợt nhạt của Hoắc Vũ Thành, trong mắt ta lóe lên một cảm xúc phức tạp.

Hoắc Minh Hiên đến bên cạnh , mím môi mới nói: "Chuyện c ty, cứ tạm thời yên tâm giao cho , đã hứa với , đợi khỏe lại, sẽ trả lại nguyên vẹn cho , sẽ kh nuốt riêng đâu."

Hoắc Vũ Thành nghe vậy bật cười thành tiếng: "Vậy cũng xem bản lĩnh đó hay kh đã."

Câu này Hoắc Minh Hiên kh hề phản bác.

ta im lặng một lát, hỏi: "Còn lại bao nhiêu thời gian?"

Lúc trở về ta đã nghe nói , chất độc của Hoắc Vũ Thành là do A Lỗ hạ, kh thể giải được.

E rằng thời gian chẳng còn bao nhiêu.

Ánh mắt Hoắc Vũ Thành rơi ra ngoài cửa sổ: "Nếu may mắn, thì chắc là ba tháng."

Ngắn như vậy ...

Hoắc Minh Hiên đã đấu với hai mươi năm, luôn khao khát vượt qua trai này của .

Nhưng bây giờ nghe tin Hoắc Vũ Thành sắp tận mạng, kh hiểu trong lòng ta lại chẳng l nửa ểm vui mừng, ngược lại còn giống như bị một tảng đá đè nặng.

"Những cách thể nghĩ ra đều đã thử hết ?"

Hoắc Vũ Thành gật đầu: "Chuyện cơ thể của , kh cần bận tâm, Đồng Đồng và mọi sẽ nghĩ cách, nếu thực sự hết cách..." khựng lại, giọng nói trầm xuống vài phần, "...Vậy thì cũng là số mạng của ."

Hoắc Minh Hiên kh ở lại lâu.

Vốn dĩ họ cũng chẳng là tình thâm đệ gì, ta thể đến thăm Hoắc Vũ Thành đã là giới hạn lớn nhất mà ta thể làm được .

Nếu còn nói thêm m lời sướt mướt nữa, ta kh sợ chịu kh nổi mà nôn ra, thì cũng sợ Hoắc Vũ Thành lại tưởng ta bị ma nhập.

Sau khi Hoắc Minh Hiên rời , phòng ngủ lại chìm vào kh gian yên tĩnh.

Ôn Dĩ Đồng vào, nắm l tay hỏi: "Hoắc Minh Hiên... thực sự yên tâm về ta ?"

Hoắc Vũ Thành mỉm cười gật đầu.

"Ừm, ta mặc dù trước đây lầm đường lạc lối, nhưng từ khi ta kh còn móc nối lại với bố đang ở trong tù kia nữa, đã biết ta kh còn muốn nhắc lại những chuyện quá khứ , hơn nữa nếu c.h.ế.t , c ty thực sự sẽ là của ta, bây giờ ta chỉ là thích nghi trước thôi, cũng là chuyện tốt."

Nghe th lời này, Ôn Dĩ Đồng kh đồng tình mà vỗ nhẹ vào n.g.ự.c một cái.

"Em đã nói bao nhiêu lần , kh cho phép nói những lời như vậy!"

Ngày nào cũng nói c.h.ế.t với kh c.h.ế.t, kh c.h.ế.t cũng thành c.h.ế.t thật mất thôi.

Hoắc Vũ Thành bất đắc dĩ gật đầu: "Được được được, sau này kh nói nữa!"


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...