Bạn Trai Phản Bội, Cô Ôn Trở Về Độc Thân! - Ôn Dĩ Đồng & Giang Dự Hành & Hoắc Vũ Thành
Chương 320: Bình Thường
Hoắc Vũ Thành đặt tập tài liệu xuống, giọng nói nhẹ nhàng: "Kh ngoài những chuyện đó."
Th vẻ mặt kh quan tâm như vậy, Hoắc liền nổi giận: "Chỉ là những chuyện đó thôi ? Họ quay lại là muốn chia phần gia sản nhà họ Hoắc, là muốn tr giành Hoắc Thị với con, con biết kh!"
Hoắc Vũ Thành vẫn kh cảm xúc gì thay đổi: "Nếu họ thể kinh do Hoắc Thị tốt hơn con, để họ làm tổng giám đốc cũng kh ."
Ông Hoắc nghe nói vậy, đập mạnh xuống bàn: "Đồ hỗn xược, con nói ra những lời như vậy, cha mẹ con dưới suối vàng nhắm mắt được kh?"
Hoắc Vũ Thành mím môi.
Thật ra ấn tượng của về cha mẹ đã mờ nhạt , quả thật là họ qua đời quá sớm, những ký ức của về họ đã kh còn nhiều.
"Con quản lý Hoắc Thị, họ sống lại được kh?"
Ông Hoắc vì câu nói này mà tức đến suýt ngất: "Hoắc Vũ Thành, con thật sự muốn chọc c.h.ế.t ta mới vừa lòng !"
Hoắc Vũ Thành nhún vai: "Con kh ý đó."
Ông Hoắc tự ều chỉnh hơi thở của một lúc lâu, mới bình tĩnh lại một chút: "Đường dây trong tay em họ con, nh chóng chuyển sang tay con , để ở tay nó luôn là một mối đe dọa với con."
"Con đã liên hệ với bên nước ngoài chưa?"
"Dạ , đã liên hệ , cũng đã hẹn thời gian gặp mặt."
Ông Hoắc nghe vậy mới th tâm trạng thoải mái hơn một chút.
làm trong nhà mang trái cây lên, Hoắc dừng lại một lát: "Con và Bạch Uyển Uyển gần đây thế nào?"
Nghe đến Bạch Uyển Uyển, vẻ mặt Hoắc Vũ Thành trầm xuống một chút: "Bình thường."
Ông Hoắc nhướng mày: "Con nói cô bình thường, hay là cuộc liên hôn này bình thường?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ban-trai-phan-boi-co-on-tro-ve-doc-than-on-di-dong-giang-du-h-hoac-vu-th/chuong-320-binh-thuong.html.]
Hoắc Vũ Thành gần như kh suy nghĩ mà nói: "Đều bình thường."
Ông Hoắc đối với câu trả lời này lại kh hề bất ngờ.
"Tình cảm thể bồi dưỡng từ từ, sự hỗ trợ của nhà họ Bạch, con và cô con cũng kh dám làm khó con nữa."
Hoắc Vũ Thành kh đưa ra bất kỳ ý kiến nào về chuyện này, ngay từ đầu đã kh hề nghĩ đến việc thực sự kết hôn với Bạch Uyển Uyển.
"Ngày mai hai đứa em họ con quay lại, con nhớ về ăn một bữa cơm."
Hoắc Vũ Thành lại nhíu mày: "Ngày mai con một thí nghiệm, kh được."
Ông Hoắc ngẩng đầu , vốn dĩ định lên lầu nghỉ ngơi, lại kh nghe lời.
"Ăn một bữa cơm tốn của con bao nhiêu thời gian."
"Dữ liệu thí nghiệm của con nộp vào ngày mai, thật sự kh về kịp, lần sau ạ."
Hoắc Vũ Thành cũng đứng dậy, cầm áo khoác của định .
Ông Hoắc bóng lưng , cho đến khi bước ra khỏi biệt thự, lúc này mới bất lực thở dài.
"Ông chủ, thôi , thiếu gia kh muốn gặp cũng lý do của thiếu gia, mỗi lần hai đó về, đều châm chọc xỏ xiên thiếu gia trên bàn ăn một trận, thiếu gia kh chịu nổi cũng là ều bình thường."
Quản gia sau khi Hoắc Vũ Thành thì nói đỡ cho , Hoắc thở dài, quay lên lầu.
"Nó đâu trẻ con nữa, nói kh gặp là kh gặp, tùy hứng như vậy, ăn một bữa cơm thiếu nó miếng thịt nào kh?"
Quản gia cười xòa: "Ông chủ nguôi giận, lần trước thiếu gia về trong tiệc sinh nhật của tặng bức tr kia kh hợp ý , thiếu gia cũng là biết chừng mực đ."
Nhắc đến bức tr đó, Hoắc mới khẽ hừ một tiếng, coi như đồng tình với lời quản gia vừa nói.
Ông quả thực thích bức tr đó, tác phẩm của Tinh Lan bây giờ trên thị trường cơ bản là kh mua được, thể th thằng bé đã bỏ c sức ra, chứ kh qua loa l lệ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.