Bạn Trai Phản Bội, Cô Ôn Trở Về Độc Thân! - Ôn Dĩ Đồng & Giang Dự Hành & Hoắc Vũ Thành
Chương 558: Đúng là giả tạo làm màu
Ngô Cẩm mặc một chiếc váy liền màu đỏ nổi bật, kho tay trước ngực, đứng kiêu căng trước mặt Ôn Dĩ Đồng, trên mặt là sự châm biếm kh hề che giấu.
“Cảm giác bay lên cành cao thế nào, nằm mơ cũng cười tỉnh kh?”
Ôn Dĩ Đồng dừng bước, lạnh lùng Ngô Cẩm với vẻ mặt chế giễu trước mặt.
Sự hận thù trong mắt Ngô Cẩm gần như muốn hóa thành lưỡi d.a.o đ.â.m vào cơ thể Ôn Dĩ Đồng, nếu ánh mắt thể g.i.ế.c , Ôn Dĩ Đồng hẳn đã c.h.ế.t kh biết bao nhiêu lần.
“Tránh ra.”
Giọng Ôn Dĩ Đồng bình tĩnh, lười đôi co với Ngô Cẩm.
Ngô Cẩm như bị giẫm đuôi, giọng nói đột nhiên trở nên chói tai hơn lúc nãy nhiều.
“Cô là cái thá gì mà xứng đáng bảo tránh ra, đừng tưởng nội nhận cô thì cô thể cưỡi lên đầu , gà rừng thì vẫn là gà rừng, khoác l phượng cũng kh thể biến thành phượng hoàng thật!”
Ôn Dĩ Đồng bộ dạng kích động muốn phát ên của cô ta, chỉ th vô cùng nực cười.
Cô khẽ nhướng mày, hờ hững nói: “Ngô Cẩm, theo vai vế của nhà họ Ngô, cô nên gọi một tiếng chị họ. Thiếu tôn trọng như vậy, là quy tắc nhà họ Ngô dạy cô ?”
Ôn Dĩ Đồng vừa được nhà họ Ngô nhận lại, cô biết Ngô Cẩm, với tư cách là nhà họ Ngô, chắc c sẽ c cánh trong lòng về chuyện này.
Chỉ là kh ngờ cô ta lại nh chóng vì chuyện này mà đến gây rối với .
“Chị họ?! khinh!”
Ngô Cẩm tức đến đỏ mặt, liếc Ôn Dĩ Đồng từ trên xuống dưới khinh thường cười lạnh: “Ôn Dĩ Đồng, cô đừng nằm mơ giữa ban ngày, ai là em họ cô, cô đừng tưởng kh biết cô đang ý đồ gì, chẳng là ỷ vào nội cưng chiều, muốn quyến rũ Hoắc Vũ Thành ?”
Ngô Cẩm ở viện nghiên cứu lâu như vậy, sớm đã ra mối quan hệ giữa Ôn Dĩ Đồng và Hoắc Vũ Thành kh đơn giản.
Chỉ là ngoài hỏi, Ôn Dĩ Đồng luôn nói là kh quan hệ gì.
Đúng là giả tạo làm màu!
Rõ ràng đã làm những chuyện mờ ám , lại còn nói với khác là kh quan hệ gì.
Chỉ cần nghĩ đến việc Hoắc Vũ Thành luôn phớt lờ sự l lòng của , ngược lại còn chạy tỏ vẻ ân cần với Ôn Dĩ Đồng, Ngô Cẩm trong lòng cảm th vô cùng bất mãn.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“ khuyên cô nên sớm dẹp bỏ cái ý định câu kéo Hoắc Vũ Thành , đã nói với ba mẹ , nhà họ Ngô chúng sẽ liên hôn với nhà họ Hoắc, Hoắc Vũ Thành chắc c là chồng của Ngô Cẩm , sau này ta sẽ là em rể họ của cô, cô tốt nhất nên biết ều mà tránh xa ta ra, nếu kh đừng trách khiến cô kh thể sống yên ở Vân Thành!”
Ôn Dĩ Đồng nghe vậy bật cười thành tiếng, ban nãy cô ta còn nói kh chị họ cô ta, kết quả bây giờ lại nói Hoắc Vũ Thành là em rể họ của cô?
Chẳng là tự mâu thuẫn ?
Cô vẻ mặt tức giận muốn phát ên của Ngô Cẩm, chỉ th chán ng, “Ngô Cẩm, thay vì ở đây như một bà cô oán giận mà nói lời cay nghiệt với , chi bằng cô hỏi ý kiến Hoắc Vũ Thành , nếu ta bằng lòng cưới cô, Ôn Dĩ Đồng sẽ lập tức gửi cho hai một phong bì lớn, chúc hai trăm năm hạnh phúc.”
Cô dừng lại, nói tiếp: “Nếu kh còn chuyện gì khác, cô thể tránh ra được , còn làm việc, kh ai cũng như cô ngày nào cũng kh cần làm gì.”
Lời này vô tình lại một lần nữa châm chọc Ngô Cẩm, nói cô ta sau khi về nước đến viện nghiên cứu chỉ biết ăn kh ngồi , chuyện gì ngoài thí nghiệm cô ta cũng làm, chỉ trừ việc làm thí nghiệm đàng hoàng.
Ôn Dĩ Đồng kh thèm để ý đến vẻ mặt muốn ăn tươi nuốt sống khác của Ngô Cẩm nữa, lách qua cô ta thẳng vào phòng thí nghiệm của , để lại Ngô Cẩm đứng tại chỗ tức đến run rẩy.
Móng tay được chăm chút kỹ lưỡng của Ngô Cẩm cắm sâu vào lòng bàn tay, cô ta ác độc chằm chằm vào bóng lưng Ôn Dĩ Đồng, hận kh thể đốt cháy một cái lỗ trên đó.
Điều cô ta ghét nhất là vẻ ngoài thờ ơ, kh quan tâm đến mọi chuyện của Ôn Dĩ Đồng.
Dường như khác nói gì cô ta cũng kh để ý, giống như đ.ấ.m vào b gòn vậy.
Ngô Cẩm bị Ôn Dĩ Đồng chọc tức đến bốc hỏa, một ngọn lửa giận kh chỗ xả.
Cô ta càng nghĩ càng kh cam lòng, Hoắc Vũ Thành là đàn cô ta đã nhắm trúng, tại con tiện nhân đột nhiên xuất hiện như Ôn Dĩ Đồng lại được ta quan tâm đến vậy?
Buổi trưa, Ngô Cẩm mặc chiếc váy dài màu đỏ cô ta đã cố tình chọn hôm nay, trực tiếp đến văn phòng của Hoắc Vũ Thành.
Ở viện nghiên cứu, Hoắc Vũ Thành kh trợ lý, nên về lý thuyết, ai cũng thể vào văn phòng của .
Nhưng cả viện nghiên cứu ai cũng gọi một tiếng đàn , và biết là cổ đ của viện nghiên cứu, nên trừ khi việc, kh ai sẽ vào văn phòng của .
Nhưng hôm nay Ngô Cẩm lại cứ thế đẩy cửa bước vào.
Hoắc Vũ Thành đang đứng trước cửa sổ kính sát sàn gọi ện thoại, nghe th tiếng động, cau mày kh vui, nói gì đó với đầu dây bên kia cúp máy.
ngẩng đầu lên, th Ngô Cẩm đã đến trước mặt , ánh mắt lập tức lạnh xuống, mang theo vẻ khó chịu rõ rệt.
“Cô Ngô, việc gì?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.