Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Bạn Trai Phản Bội, Cô Ôn Trở Về Độc Thân! - Ôn Dĩ Đồng & Giang Dự Hành & Hoắc Vũ Thành

Chương 622: Rốt cuộc là đang dỗi hờn chuyện gì

Chương trước Chương sau

Ôn Dĩ Đồng theo bản năng muốn né tránh vấn đề này, cô siết chặt quai túi xách trong tay, đầu ngón tay hơi lạnh.

Cô kh biết nên trả lời thế nào, chẳng lẽ hỏi thẳng chiều qua xem mắt kh, trong lòng một bạch nguyệt quang kh?

Những lời này cuộn trên đầu lưỡi, cuối cùng lại bị cô cố gắng nuốt ngược vào.

Cô l tư cách gì để hỏi, thân phận gì để hỏi?

Hỏi xong thì , lỡ nhận được câu trả lời khẳng định, cô nên làm gì?

Quá nhiều yếu tố làm cô bối rối, nên cuối cùng cô chỉ cụp mắt xuống, giọng nói cố gắng giữ bình tĩnh, " nghĩ nhiều , kh tránh mặt , chỉ là gần đây dự án kết thúc, nên hơi bận thôi."

"Bận đến mức kh thời gian ăn cơm cùng nhau? Bận đến mức th vòng?"

Hoắc Vũ Thành rõ ràng kh tin, bước lên một bước, thân hình cao lớn che khuất mọi ánh sáng trước mặt cô.

Th cô vẫn cúi đầu kh chịu , giọng mang theo một chút lo lắng khó nhận ra, "Ôn Dĩ Đồng, mà nói chuyện."

Cô kh luôn kiêu hãnh , bây giờ lại kh cả dũng khí thẳng vào , đáng sợ với cô đến vậy ?

Ôn Dĩ Đồng nghe vậy buộc ngẩng đầu lên, đụng vào đôi mắt sâu thẳm như biển của , trong đó phản chiếu rõ ràng khuôn mặt phần tái nhợt của cô.

Hoắc Vũ Thành đối diện với cô, đoán xem nguyên nhân cô tâm trạng kh tốt gần đây, cau mày thật chặt, " ở viện nghiên cứu lại gây khó dễ với em kh, hay Ngô Cẩm lại tìm em gây chuyện?"

Những chuyện này chỉ cần cô mở lời, đều thể giúp cô giải quyết ổn thỏa, kh cần cô bận tâm một chút nào.

Nếu là trước đây, sự quan tâm của thể khiến Ôn Dĩ Đồng cảm th an tâm, nhưng lúc này, sự quan tâm này lại giống như một cái gai, khiến lời nói của Ngô Cẩm lại hiện lên trong đầu cô.

làm vậy vì cảm th lỗi kh, vì chiều hôm qua xem mắt ?

Ôn Dĩ Đồng quay đầu , tránh ánh mắt quá nóng bỏng của , giọng nói chút khô khốc, "Kh , thật sự chỉ là c việc bận rộn thôi, nếu kh việc gì thì trước đây."

Nói cô muốn vòng qua .

Cánh tay Hoắc Vũ Thành đột ngột giơ lên, chặn đường cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ban-trai-phan-boi-co-on-tro-ve-doc-than-on-di-dong-giang-du-h-hoac-vu-th/chuong-622-rot-cuoc-la-dang-doi-hon-chuyen-gi.html.]

Sắc mặt trầm xuống, trong đôi mắt luôn bình tĩnh tự chủ kia cuối cùng cũng xuất hiện nhiều cảm xúc hơn, bất lực, thất vọng, v.v.

"Ôn Dĩ Đồng, rốt cuộc em đang dỗi hờn chuyện gì? Về từ nước ngoài vẫn bình thường, đột nhiên lại thành ra thế này? Là đã làm sai ều gì, em cũng cho biết rõ ràng chứ!"

tưởng chuyện bố mẹ nuôi của cô đã được giải quyết hết , dù cho thế lực của Hoắc Tôn Tường vẫn đang âm thầm rình rập, cô cũng kh cần thiết xa cách ngàn dặm, chẳng họ đang ở cùng một chiến tuyến ?

hiếm khi bộc lộ cảm xúc như vậy trước mặt cô, sự ềm tĩnh và lý trí mà đã học được trong hơn hai mươi năm qua đều vì cô mà tan vỡ.

Vài đồng nghiệp của viện nghiên cứu ngang qua th họ đang nói chuyện, đều theo bản năng nhẹ nhàng hơn, lén lút sang với ánh mắt tò mò và nhiều chuyện, muốn biết họ đang nói gì.

Ôn Dĩ Đồng nghe nói đang dỗi hờn, trong lòng bỗng nổi lên một ngọn lửa vô d.

Trong mắt , sự bất an và xa cách của cô, chỉ là sự dỗi hờn vô lý ?

Tại kh nghĩ xem đã làm gì khiến cô xa cách ?

Một cảm xúc ấm ức lẫn giận dỗi đột nhiên x lên, cô quay đầu lại đối diện với ánh mắt giận dữ của , giọng nói cũng lạnh , mang theo một chút gay gắt.

"Hoắc tổng nói gì kỳ vậy, nào dám dỗi hờn với , ngày làm trăm c nghìn việc, vừa đàm phán dự án quan trọng, lại vừa đối phó với đủ loại xã giao cần thiết, dám vì một chuyện nhỏ nhặt mà làm phiền ?"

Cô cố tình nhấn mạnh m chữ "xã giao cần thiết", ánh mắt mang theo sự châm chọc rõ ràng.

Hoắc Vũ Thành là th minh, nghe cô nói vậy lập tức nắm bắt được ý tứ tiềm ẩn trong lời cô, sự d.a.o động cảm xúc hoàn toàn khác biệt so với mọi khi của cô, sự thất vọng trong mắt hơi ngừng lại, trở nên khó hiểu.

chằm chằm vào mắt cô, muốn tìm ra nguyên nhân thực sự khiến cô đột ngột thay đổi.

"Xã giao cần thiết?"

lặp lại, giọng ệu dịu xuống, "Ý em là gì, là cuộc đàm phán hợp tác chiều qua với câu lạc bộ cưỡi ngựa và nhà họ Ngô?"

nói thẳng ra, ánh mắt thẳng t, kh hề né tránh, ngược lại khiến Ôn Dĩ Đồng nhất thời kh biết nói gì.

Chẳng lẽ cô hỏi thẳng Ngô Cẩm mặt kh, lại nói chuyện liên hôn kh?

vẻ mặt nghẹn lời của cô, Hoắc Vũ Thành dường như đột nhiên hiểu ra ều gì đó.

Cảm xúc trong mắt đột nhiên trở nên phức tạp, khóe miệng cũng cong lên một nụ cười như như kh.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...