Bạn Trai Phản Bội, Cô Ôn Trở Về Độc Thân! - Ôn Dĩ Đồng & Giang Dự Hành & Hoắc Vũ Thành
Chương 716: Không đồng ý chia tay
Trong thang máy, hai đứng cạnh nhau, bầu kh khí nặng nề đến nghẹt thở, Ôn Dĩ Đồng chằm chằm vào những con số đang nhảy liên tục, hy vọng thang máy nh chóng đến tầng của .
Hoắc Vũ Thành quay đầu cô, đột nhiên mở miệng, giọng trầm thấp, “ biết gần đây em mệt mỏi, nhiều chuyện cần xử lý, em kh muốn bị chuyện tình cảm làm phiền, hiểu.”
Ôn Dĩ Đồng kh đáp lại, chỉ siết chặt quai hàm.
Hoắc Vũ Thành tiếp tục: “ thể cho em kh gian và thời gian để từ từ suy nghĩ, từ từ giải quyết những chuyện bên cạnh em, nhưng kh đồng ý chia tay.”
Chuyện tình cảm kh thể tùy tiện như vậy.
kh chấp nhận lời cô vừa nói rằng chia tay chỉ cần một quyết định.
Vừa dứt lời, thang máy đến, cửa từ từ mở ra, Ôn Dĩ Đồng nh chóng bước ra ngoài, như thể kh nghe th những gì vừa nói.
Trước khi cô mở cửa, một tay chống lên tường bên cạnh cô, kéo gần khoảng cách giữa hai .
Ôn Dĩ Đồng giật , suýt chút nữa ngừng thở.
“ tôn trọng quyết định em muốn dọn về đây ở, chỉ là cần đảm bảo an toàn cho em, chuyện bên U Minh Hội vẫn chưa kết thúc, em ở một kh yên tâm, sẽ sắp xếp bảo vệ em.”
Lần này kh tự ý làm chủ, mà chọn cách th báo cho cô một tiếng.
Ôn Dĩ Đồng kh biết nên cười hay kh, ít nhất đã tốt hơn so với trước đây, kh hỏi ý cô mà tự quyết định.
“Đồng Đồng, em biết em quan trọng đối với , hơn nữa của U Minh Hội đều là những kẻ liều mạng, kh thể mạo hiểm sự an toàn của em.”
Ôn Dĩ Đồng kh nói nên lời, cô biết những gì nói là sự thật, cô cũng đã th thủ đoạn của U Minh Hội, nếu những đó thật sự muốn ra tay, một cô tuyệt đối kh đối thủ của họ.
Hoắc Vũ Thành th vẻ do dự của cô, làm dịu giọng nói, “ sẽ kh làm phiền em, chỉ là phái bảo vệ từ xa.”
Ôn Dĩ Đồng thẳng vào lâu, cuối cùng chịu thua.
Cô biết sự cố chấp của Hoắc Vũ Thành, cũng kh muốn vì giận dỗi với mà bất chấp sự an toàn tính mạng của .
Cô cuối cùng thỏa hiệp, dời ánh mắt , “Được, đồng ý với , bây giờ thể để vào nhà được chưa?”
Trong mắt Hoắc Vũ Thành lóe lên một tia vui mừng, nhưng lại tối sầm lại khi nghe cô đuổi , “Ngủ sớm , ngày mai gặp.”
Ôn Dĩ Đồng quay mở cửa vào nhà, đóng sầm cửa lại mà kh nói lời tạm biệt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ban-trai-phan-boi-co-on-tro-ve-doc-than-on-di-dong-giang-du-h-hoac-vu-th/chuong-716-khong-dong-y-chia-tay.html.]
Cô dựa vào cánh cửa, nghe tiếng bước chân Hoắc Vũ Thành rời , thở phào nhẹ nhõm.
Trải nghiệm của ngày hôm nay khiến cô kiệt sức, cô tắm nước nóng, lên giường sớm, nhưng lại trằn trọc kh ngủ được.
Sáng sớm hôm sau, Ôn Dĩ Đồng bị tiếng động bên ngoài cửa đánh thức, cô lơ mơ bò dậy, qua mắt mèo ra ngoài, khi rõ tình hình bên ngoài, cơn buồn ngủ của cô lập tức tan biến.
Cô quả thật quên mất, căn nhà đối diện là của Hoắc Vũ Thành, bây giờ đang chuyển đồ nội thất mới vào nhà.
Ôn Dĩ Đồng mở cửa, mặc nguyên đồ ngủ lao ra ngoài, “Hoắc Vũ Thành, lại ý gì?”
Hoắc Vũ Thành nghe vậy quay lại, vẻ mặt thản nhiên, giọng ệu bình tĩnh, “Chuyển nhà.”
Ôn Dĩ Đồng nghẹn lời, “ nói là bảo vệ từ xa, chính là lại dọn về từ biệt thự của ?”
Cô lẽ ra nghĩ ra, đàn này chơi trò chữ nghĩa với cô kh lần một lần hai .
Hoắc Vũ Thành ra hiệu cho c nhân tiếp tục, về phía Ôn Dĩ Đồng, “ kh yên tâm để khác bảo vệ em, nên quyết định tự làm.”
Căn nhà này lúc đầu vốn là mua cho cô, bây giờ vì cô mà dọn về cũng là ều đương nhiên.
Ôn Dĩ Đồng tức nghẹn, nhất thời kh tìm được từ nào thích hợp để diễn tả tâm trạng của , nghẹn hồi lâu mới nói: “ thể thất hứa như vậy?”
“ hứa là bảo vệ em, ều này sẽ kh thay đổi.”
Hoắc Vũ Thành kh đổi sắc mặt, “Hơn nữa thật sự sẽ kh làm phiền em, trừ khi em cần .”
Ôn Dĩ Đồng trừng mắt , sáng sớm đã suýt bị làm cho tắc mạch m.á.u não.
Vì sức khỏe của , cô bây giờ lập tức về nhà kh nữa!
Thế là cô sầm mặt lại, ném lại một câu “Tùy ”, bực bội quay về phòng, đóng sầm cửa lại.
Cả ngày Ôn Dĩ Đồng đều cảm th bực bội, cô biết Hoắc Vũ Thành ở ngay đối diện, cảm giác này giống như bị giám sát, khiến cô kh thoải mái chút nào.
Cô cố gắng kh ra ngoài, ngay cả nguyên liệu nấu bữa tối cô cũng gọi giao hàng và bảo để ở cửa, đợi giao hàng mới nh chóng l vào.
Buổi chiều, cô đang đun nước pha cà phê, ện thoại trên bàn sáng lên, là tin n của Tần Dữ gửi đến: 【Học tỷ, thầy bên này một số tài liệu cần giao cho chị, thầy bảo em hỏi khi nào chị rảnh đến trường l?】
Ôn Dĩ Đồng hơi sững sờ, thầy tài liệu gì cần đưa cho cô chứ?
________________________________________
Chưa có bình luận nào cho chương này.