Bạn Trai Tôi Bị Bạn Thân Cướp Mất Tôi Liền Gặp Được Trai Trẻ
Chương 19:
với vẻ mặt đầy mong đợi.
Nào ngờ giây tiếp theo, Giang Dũ đứng bật dậy thẳng vào bếp.
“Đói kh! Ăn khuya , làm bánh gạo phô mai cho em đây.”
vớ l chiếc dép lê ném qua.
“Ăn ăn ăn, ăn cái đầu nhà !”
Giang Dũ sững tại chỗ, cúi đầu một cái lại .
“Thế này kh hay lắm đâu nhỉ?”
“Giang Dũ!!!!!!!!!!”
Gần đây phát hiện Giang Dũ bất thường.
Sau khi nói kh muốn sinh con, thế mà lại kh đụng vào nữa.
Ngày thường c việc cũng bận đến nỗi nửa ngày kh th đâu, sớm về khuya, về đến nhà là ngủ.
Những ngày như vậy kéo dài suốt một tháng rưỡi, thật sự kh chịu nổi nữa .
“Giang Dũ, tu à?”
mặc chiếc váy ngủ ren, tức giận chằm chằm . Bà đây đã lôi cả chiến bào ra , mà lại quay ngủ!!
“Tần Ngữ, làm mệt , ngoan, ngủ .”
Giang Dũ quay lưng về phía , kéo chăn đắp kín, nh sau đó hơi thở đã đều đều.
Kh ổn, kh ổn , lại lại trong phòng khách.
Thật sự kh nhịn được nữa, bèn gọi ện cho Tiểu Lư.
“ bên ngoài kh?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ban-trai-toi-bi-ban-than-cuop-mat-toi-lien-gap-duoc-trai-tre/chuong-19.html.]
Tiểu Lư quả quyết cả trăm lần là kh thể.
“Giang tổng kh như vậy đâu, chắc c nỗi khổ tâm khó nói.”
Được , cứ tạm thời cho là nỗi khổ tâm khó nói .
Hôm c ty tổ chức team building, chúng cắm trại trên đỉnh núi.
Mọi đang uống rượu chơi trò chơi, Tiểu Lư đột nhiên bịt miệng chỉ về phía sau lưng .
Kh cần đoán cũng biết là Giang Dũ đến, nhưng chẳng muốn cho sắc mặt tốt đẹp gì.
Giang Dũ cũng kh vội, cứ đứng mãi sau lưng , cuối cùng vẫn là Hứa Yến Chân huých tay một cái, mới quay lại.
“Làm gì?”
Giang Dũ l ra một bó hoa từ sau lưng, quỳ một gối xuống .
Mọi xung qu lập tức ồ lên, chỉ là vẫn còn đang hờn dỗi.
Để xem giải thích thế nào.
nhận l bó hoa, th bên trong một tờ gi được gấp lại, kh khỏi cười thầm trong lòng.
Đã đứng trước mặt còn bày trò viết thư cổ lỗ sĩ làm gì kh biết.
Nhưng khi mở ra, cằm suýt nữa thì rớt xuống đất.
Báo cáo chẩn đoán thắt ống dẫn tinh.
“Chỉ cần dùng biện pháp là được mà? việc gì chịu một nhát d.a.o như thế?”
đau lòng , nhưng Giang Dũ lại lắc đầu.
“ kh thể để em mạo hiểm được.”
“Nhưng mà đau thật đ, vốn dĩ hai tuần là hồi phục , nhưng cứ toàn làm bục vết khâu thôi.”
Giang Dũ bĩu môi, vẻ mặt đầy ấm ức.
Chưa có bình luận nào cho chương này.