Bạn Trai Tôi Là Boss Cuối Trong Game Kinh Dị
Chương 4:
“Nếu kh thích, em sẽ dọn hết m thứ này.”
“Kh cần đâu, thích lắm.”
bất ngờ ngẩng lên, đụng trúng ánh mắt cười như gió xuân của .
nghiêng đầu:
“ dễ thương, giống em.”
Bụp.
Mặt đỏ ửng.
Gì vậy trời?
Trai đẹp nào cũng biết nói lời ngọt vậy hả?
“Vậy… vậy cứ ngủ tạm ha. cần gì thì cứ gọi em.”
“Em ra ngoài trước…”
“Tiểu Mãn.”
bỗng gọi .
quay lại.
“Chúc em ngủ ngon.”
Phù Lệ mỉm cười, ánh mắt dịu dàng như c tử thế gia bước ra từ tr cổ.
“Cảm ơn em đã nhường phòng cho .”
“Kh… kh cần cảm ơn đâu.”
“...Ngủ ngon nhé.”
quay lưng rời , trong đầu cứ lơ mơ như bị bùa mê vậy.
Vừa vào phòng, chị ngạc nhiên :
“Mặt em đỏ vậy? Bị sốt hả?”
đập nhẹ vào mặt , lí nhí phản bác:
“Tại ngoài kia nóng thôi…”
“Lạ à nha, nhà này toàn âm khí lạnh lẽo, nóng cái nổi gì?”
lảng tránh:
“Ngủ thôi, em mệt .”
Nửa đêm, giật tỉnh dậy vì gặp ác mộng.
Lảo đảo bò dậy vệ sinh.
mơ màng quay lại phòng.
Leo lên giường.
Theo thói quen, mò tay tìm nằm bên cạnh.
Ủa?
Tay chị hôm nay to thế?
Cả lạnh toát…
Ngực cũng nhỏ hơn, cứng hơn luôn…
kéo chăn đắp lên chị, kéo tận lên cổ.
“Thế này là kh lạnh nữa nha~”
yên tâm nằm xuống.
Loáng thoáng cảm giác như quên ều gì đó, nhưng cơn buồn ngủ kéo tới khiến nh chóng chìm vào giấc mộng.
Dường như tiếng thở dài bên tai.
Trong mơ cứ th ôm một cục đá lạnh.
Lạnh đến rùng .
cái gì đó quấn qu , vỗ nhẹ lưng .
Dường như còn nói gì đó…
“Bé cưng à, em cứ thế này nữa thì kh kiềm chế nổi đâu…”
Má còn cảm giác chạm vào thứ gì mềm mềm ấm ấm…
Sáng hôm sau, bị đánh thức bởi tiếng thét kinh hoàng của chị gái:
“Tiểu Mãn!! Em… hai lại ngủ chung thế kia!?”
dụi mắt, ngồi dậy với vẻ mặt mơ màng.
Quay sang nằm bên cạnh.
Thì phát hiện nằm kế bên kh chị .
Là Phù Lệ.
Tân binh "quái dị" mới dọn vào tối qua.
vô tội chớp mắt với .
Hai cúc áo cổ còn bung ra.
Cổ vài vết xước mờ mờ, tr mềm mại dễ xô ngã như thể... vừa bị ăn sạch vậy.
nhớ lại những ều bất thường tối qua, gãi đầu bối rối:
“Ờm… chắc là em vào nhầm phòng . Ngại quá ha.”
Phù Lệ đưa tay kéo lại cổ áo, ga lăng, còn mỉm cười nói:
“Kh , dù gì đây cũng là phòng của em. Em muốn làm gì cũng được.”
Chị chúng bằng ánh mắt đầy ẩn ý:
“Hai ngủ cũng say ghê đó.”
Ờ nhỉ…
thần kinh thô thì kh nói .
Nhưng kh ngờ một con quái như Phù Lệ cũng thiếu cảnh giác vậy ?
Nửa đêm leo lên giường còn kh biết?
tưởng lần đó chỉ là tai nạn.
Nhưng đến sáng hôm sau… tỉnh dậy, đối mặt với gương mặt đang ngủ say bên cạnh…
im lặng.
Toang .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ban-trai-toi-la-boss-cuoi-trong-game-kinh-di/chuong-4.html.]
Hôm qua đâu vệ sinh đâu ta?
Chẳng lẽ bị… mộng du?
nghiêm túc căn dặn Phù Lệ:
“Mỗi tối trước khi ngủ, nhất định khóa cửa! Kh thể để em mò vào lần nữa!”
mỉm cười gật đầu:
“Được thôi.”
Kết quả đến đêm đó ổ khóa… hỏng thật.
“Xoạch! Cái khóa này đúng là hỏng đúng lúc ghê.”
Chị , giọng đầy ẩn ý.
gật đầu, nhưng trong lòng hơi rối.
Trước giờ đâu biết… lại háo sắc đến vậy.
…
Chị sau đó bắt chúng phát tờ rơi mỗi ngày để kiếm thêm khách.
Ban đầu và Phù Lệ cùng .
Nhưng được một lúc… kh hiểu lại lạc nhau.
Ngay sau đó, nghe th một tiếng hét thê lương vang lên.
ai đó cười lạnh lùng:
“Cứ tưởng lợi hại lắm, hóa ra chỉ là hư d…”
Giọng nói nghe quen quen.
lần theo tiếng động tới.
Lúc đó, bắt đầu ngửi th mùi m.á.u t nồng nặc.
vừa định vạch đám cây bụi trước mặt ra thì từ phía sau vang lên tiếng ngã mạnh.
quay lại.
Là Phù Lệ.
vội chạy tới đỡ dậy:
“ kh chứ!?”
Phù Lệ lắc đầu, cười với :
“Kh , chỉ là hơi mệt chút.”
“Đều tại em. Biết rõ kh khỏe mà còn kéo làm việc…”
th hơi áy náy.
“Kh lỗi của em đâu, là do vô dụng, chẳng giúp được gì cho em cả.”
“Vậy để em đưa về nghỉ ngơi.”
đỡ dậy, m tựa lên vai , hơi thở nóng rực phả vào cổ…
Nhột nhột.
Cái chuyện hồi nãy vừa lóe lên trong đầu , thoáng cái đã bị quăng ra sau gáy.
Chỉ là…
Đêm hôm đó, mơ một giấc mộng kỳ lạ.
Một giấc mơ sâu và thật.
Trong mơ là một biển m.á.u đỏ rực.
được ai đó ôm trong lòng.
đó nắm l tay , hướng đến hàng cúc trên áo .
kh mở được.
bật cười.
Giọng cười trầm thấp, dễ nghe, như thể móc câu nhẹ nhàng cào vào tim .
nuốt nước bọt, bỗng th… hơi khát.
“Hôn một cái, sẽ cho em.”
kh biết “cho” là cho cái gì, nhưng vẫn nghe lời, rướn lại gần.
vẫn cười.
hơi bực, liền tức giận cắn một phát.
dịu dàng xoa đầu :
“Bảo bối, lại đáng yêu thế chứ…”
bị dỗ ngọt liền nới lỏng miệng ra.
lại cười, cúi đầu sát lại, thừa thế xâm nhập vào miệng .
Mềm mại, trơn mát, và… nóng rực.
…
Tỉnh dậy xong..
Quả nhiên.
lại đang nằm trên giường .
Còn môi của Phù Lệ thì… rách một đường.
Áo cũng lộn xộn chẳng ra gì.
lập tức nhớ tới giấc mơ đêm qua.
Chẳng lẽ… trùng hợp vậy ?
“Cái… cái môi của …”
“Là tự cắn đúng kh?”
vẫn còn một tia hy vọng mong m.
Phù Lệ ngồi dậy, hơi yếu, cười cười nói:
“Hình như nửa đêm … con chuột nào đó cắn .”
“….”
bắt đầu th tội lỗi thật sự.
lập tức thúc giục chị mau mở lại tiệm thẩm mỹ.
Chứ cứ tiếp tục thế này…
Chưa có bình luận nào cho chương này.