Bạn Trai Tuyên Bố Di Chúc Trong Lễ Cưới, Tôi Khiến Anh Ta Mất Sạch
Chương 1: 1
Trong phần tuyên thệ của lễ cưới, bạn trai đột nhiên l ra một bản di chúc từ trong túi.
“Hôm nay cũng mong mọi làm chứng,” ta về bàn chính dưới khán đài, hốc mắt đỏ hoe, “nếu sau này xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, toàn bộ bất động sản đứng tên sẽ để lại cho mẹ .”
“Bà vất vả nuôi khôn lớn, kh thể bất hiếu.”
Cả hội trường đều xúc động.
thấp giọng cảm thán: “Đứa con này đúng là kh uổng c nuôi.”
đứng đối diện ta, sững sờ hai giây, còn tưởng nghe nhầm.
Căn nhà đó là dùng tiền thừa kế bố mẹ để lại để mua đứt.
Chỉ vì nghĩ đến tình cảm bảy năm của chúng , mới thêm tên ta vào hợp đồng.
Bây giờ lễ cưới còn chưa kết thúc, ta đã đem nó cho ?
Xác định ta kh đùa, l cớ dặm lại lớp trang ểm gọi một cuộc ện thoại.
Sau đó mỉm cười quay lại hội trường.
Bạn trai vẫn còn chìm trong những lời khen ngợi của mọi , kh thể thoát ra được.
Nhưng ta kh biết, căn nhà trong bản di chúc đó, ba phút trước đã kh còn liên quan gì đến ta nữa.
......
Hiện trường lễ cưới đèn đuốc rực rỡ, tất cả mọi đều đang chờ xem chúng trao nhẫn.
xách váy cưới, bước trở lại sân khấu.
dẫn chương trình tưởng dặm trang ểm xong quay lại, cười đưa micro cho : “Cô dâu đã chuẩn bị xong chưa?”
nhận l micro, g giọng.
“Các vị bạn bè thân thích, xin lỗi, hôm nay lễ cưới hủy bỏ.”
Dưới khán đài lập tức im phăng phắc.
“Tiền mừng lát nữa sẽ được hoàn trả đầy đủ, tiệc cưới vẫn diễn ra bình thường,” mỉm cười, “coi như mời mọi một bữa, ăn xong hãy về.”
Cả hội trường bùng nổ.
Hứa Ngôn đứng ngây tại chỗ, nụ cười trên mặt còn chưa kịp thu lại.
Giây tiếp theo, ta lao tới nắm l cổ tay , kéo vào phòng trang ểm bên cạnh sân khấu.
“Em ên à?” ta đóng sầm cửa, mắt đỏ ngầu, “Em biết đang nói gì kh? Mẹ còn đang ngồi dưới kia! Cả làng đều đến !”
“ biết.”
“Biết cái gì!” ta hít sâu một hơi, cố nén giận, “Vãn Thu, chuyện di chúc đó chỉ là làm cho hình thức, để dỗ mẹ vui thôi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ban-trai-tuyen-bo-di-chuc-trong-le-cuoi-toi-khien--ta-mat-sach/1.html.]
“Bố mất sớm, bà một nuôi bao nhiêu năm, chỉ muốn bà yên tâm.”
“Em cũng sắp là nhà chúng ta , đã là một nhà, chút chuyện nhỏ này em cũng so đo ?”
ánh mắt né tránh của Hứa Ngôn, thật khó mà liên hệ ta với trai năm xưa thời đại học, chỉ cần cười lên là trong mắt như ánh sáng.
Hứa Ngôn là sinh viên xuất sắc khoa luật, khôi ngô sáng sủa, chỉ là gia cảnh quá nghèo, căn nhà duy nhất còn là chuồng heo cải tạo lại.
Ban đầu bố mẹ hoàn toàn kh đồng ý cho chúng ở bên nhau, nói rằng môn kh đăng hộ kh đối, sau này nhất định sẽ vô số rắc rối.
Nhưng ta đối xử với thực sự quá tốt, bảy năm ở bên nhau, đến cả tất ta cũng chưa từng để tự mang.
Sau đó bố mẹ qua đời ngoài ý muốn, là ta ở bên vượt qua giai đoạn khó khăn nhất đời .
Vì vậy, đã bất chấp lời dặn dò lúc sinh thời của bố mẹ, kh ký thỏa thuận tiền hôn nhân với ta.
Lúc cầu hôn, ta khóc đến nước mắt nước mũi tèm lem, nắm tay nói rằng cả đời này sẽ kh để chịu ấm ức.
Kh ngờ lễ cưới còn chưa xong, ta đã khiến trở thành trò cười.
“Hứa Ngôn,” lên tiếng, giọng kh lớn, nhưng lại như một nhát b.úa nện mạnh vào tim ta, “căn nhà tám triệu tệ cũng là chuyện nhỏ ?”
Gương mặt ta cứng lại một chút.
“Căn nhà trả hết tiền để mua, vì tình cảm giữa hai chúng ta nên mới thêm tên vào, quay đầu đã viết nó vào di chúc để tặng mẹ ?”
Khóe miệng Hứa Ngôn giật giật, cố nặn ra một nụ cười l lòng.
“Vãn Thu, là suy nghĩ chưa chu đáo. Chuyện di chúc đó thể bàn lại, quay về sửa ngay, em muốn viết thế nào cũng được, được kh?”
ta bước lên một bước, định kéo tay .
“Nhưng hôm nay nhiều thế này, chúng ta cứ làm xong lễ cưới trước đã, được kh? Chờ khách khứa về hết , em muốn phạt thế nào cũng được.”
tức đến bật cười, trước đây kh phát hiện ta ghê tởm như vậy chứ.
lùi nửa bước, tránh tay ta: “Hứa Ngôn, nghĩ rằng vẫn giống như trước đây, dỗ dành vài câu là sẽ tin kh?”
“Trừ khi bây giờ lên sân khấu, nói với mọi căn nhà là do mua, những lời vừa chỉ là nói đùa, nếu kh thì đừng hòng bàn tiếp.”
Hứa Ngôn là coi trọng thể diện nhất, thời đại học thà làm ba c việc cùng lúc cũng kh chịu xin trợ cấp sinh viên nghèo, chỉ vì sợ bị khác coi thường.
Bây giờ bắt ta lên sân khấu, chẳng khác nào bắt ta c khai thừa nhận là kẻ ăn bám, ta thể đồng ý.
Quả nhiên, sắc mặt ta trầm xuống: “Em đây là đang làm khó ?”
lười cãi nhau với ta, đang định thay váy cưới rời thì cửa đột nhiên bị bên ngoài đẩy ra.
Mẹ của Hứa Ngôn là Lý Phượng Kiều x vào.
Môi bà ta tái nhợt, toàn thân run rẩy.
Chương trước Chương sau
Chưa có bình luận nào cho chương này.