Bàn Về Cách Một Con Cá Mặn Trở Thành Hoàng Hậu
Chương 12:
Đôi nhãn cầu đục ngầu của chằm chằm vào chiếc túi đựng đầy má-u trong tay ta, cổ họng phát ra tiếng khò khè.
"Phụ hoàng," giọng ta bình thản đến đáng sợ, "con tiễn các trưởng xuống dưới đó đợi ngài trước một bước."
Đồng t.ử co rụt lại, kh kịp hít lên một hơi, triệt để lìa đời. Cũng tốt, đỡ cho ta tự tay hành động.
Lên ngôi, tắm má-u. Tất cả những con mọt trong triều từng dựa dẫm vào " trưởng" hoặc thừa nước đục thả câu với nhà ngoại ta đều bị nhổ tận gốc. Mùi má-u t ở kinh thành suốt hơn một tháng vẫn kh tan.
Một năm sau, Bắc phạt. Hai tiểu quốc dưới sự dung túng của tiên đế thường xuyên qu nhiễu biên cảnh, cướp bóc dân lành ư?
Diệt luôn. Gọn gàng dứt khoát.
Cái d "bạo quân" từ đó truyền khắp thiên hạ.
3
Vị Hoàng đế hèn nhát của Nam Minh kia sợ đến mức sai đưa C chúa sang hòa thân trong đêm.
Lúc đầu ta kh muốn nhận. Ai biết được liệu giống như lần trước hay kh. Ngoài mặt là để bày tỏ thiện chí, kết quả lại là một tên thích khách.
Nhưng lũ cáo già trên triều lại lôi ra m lời sáo rỗng như "bang giao hai nước", "tỏ rõ sự hữu hảo", vo ve ồn ào đến nhức cả đầu. Phiền. Thật sự phiền chế-t được.
Đêm nàng đến, ta cố ý để mặc nàng ở đó mà phê duyệt tấu chương. Khóe mắt ta liếc qua bóng dáng đó ngồi thẳng tắp bên long sàng như một khúc gỗ. Hừ, cũng coi như biết ều. Cho đến khi...
Một tràng tiếng ngáy cực kỳ nhỏ, kéo dài và đều đặn từ phía sập mềm ở góc chéo vọng lại.
Ngòi b.út khựng lại, mực loang ra trên tấu chương thành một vũng đen ngòm. Ta ngước mắt sang. Vị tiểu C chúa đến từ Nam Minh kia đang cuộn tròn trên sập mềm như một con mèo tìm được ổ ấm, ngủ đến mức gò má ửng hồng, hoàn toàn kh chút phòng bị nào. Thậm chí, nàng còn chép chép miệng.
Một ngọn lửa vô d bỗng "vèo" một cái bốc lên. Ta ở đây làm việc đến chế-t sống lại để phê tấu chương, còn nàng thì hay . Ở trên địa bàn của ta, ngủ trên sập của ta, lại còn ngủ ngon lành đến thế?
Thật là vô lý hết sức!
Ta lạnh mặt tới, mũi ủng kh khách sáo đá đá vào cạnh sập.
"Dậy mau."
"Thay đồ," ta nghiến răng nghiến lợi, "cho ta."
Nàng mơ mơ màng màng bò dậy, ánh mắt ngây ngô nhưng động tác lại nh nhẹn. Tháo thắt lưng, cởi áo khoác... tay nàng thế mà dám đưa thẳng về phía đai quần của ta?!
"Ngươi làm cái gì thế?!" Ta mạnh bạo nắm c.h.ặ.t l cổ tay nàng , giọng nói lạc hẳn .
Nàng vẻ mặt vô tội: "Thay quần áo mà, kh cởi quần ?"
"..."
Ngọn lửa giận kia bị sự ngơ ngác đầy lý lẽ của nàng làm cho nghẹn ứ ở cổ.
"Ta tự làm!"
Gần như là nghiến răng thốt ra câu này, ta hất tay nàng ra, lúng túng trốn sau bức bình phong.
mà Nam Minh đưa tới này chẳng lẽ là một kẻ ngốc ?
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Chuyện nực cười hơn còn ở phía sau. Ta hỏi nàng "biết làm gì".
Nàng thế mà lại thăm dò đáp: "Ngủ tính kh?"
"?"
Ta nghi ngờ tai nghe nhầm.
"!"
Trời đất ơi, cứ thế mà thản nhiên nói ra ?
4
Là ta hiểu sai .
ta đúng là biết ngủ. Buổi sáng ngủ đến khi mặt trời lên cao, ăn cơm, đọc thoại bản, ngủ trưa, ăn cơm xong, rửa mặt ngủ.
lại ta, mỗi ngày giờ Mão đã dậy, rửa mặt, lên triều, phê tấu chương, dùng bữa... chính sự quấn thân, trăm c nghìn việc.
Cách m ngày sau, ta phê tấu chương đến mức hoa mắt ch.óng mặt, chữ nghĩa trước mắt cứ chồng chéo lên nhau. Trương c c lại ở bên tai lải nhải "Bệ hạ bảo trọng long thể".
Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận th báo sớm nhất nhé!
Phiền. Như ma xui quỷ khiến, bước chân ta lại rẽ về phía Thê Hà cung. Đám cung nhân quỳ rạp dưới đất, ta phẩy tay cho lui, thẳng vào trong.
Vòng qua bức bình phong ngoài sân liền th nàng . Ánh nắng ấm áp rưới xuống, nàng tựa trên chiếc xuân tháp giữa viện, đắp một chiếc chăn mỏng, đang ngủ say. Một cánh tay còn bu thõng mềm mại bên cạnh tháp.
Ta nhẹ chân bước tới, đứng định hình bên cạnh tháp của nàng . Ở cái tuổi này của ngươi, rốt cuộc làm mà ngủ được hay vậy?
Nghĩ vậy, ta cũng hỏi ra cửa miệng.
"Lại đây, ta dạy ngươi."
Nực cười. Ta đường đường là thiên t.ử Đại Ung, lẽ nào lại...?
Khoảng trống bên cạnh nàng tr vẻ mềm mại. Thử thì thử.
Ta cứng nhắc nằm xuống cạnh nàng . Trên nàng một mùi hương ngọt th nhẹ, hòa lẫn với mùi của nắng, từng sợi từng sợi chui tọt vào mũi ta.
"Thả lỏng cơ thể, đừng căng thẳng."
"Cứ nghĩ là một đám mây, từ từ bay lên cao, sẽ ngủ thôi."
Ta nhắm mắt lại. Đôi vai đang căng cứng dần dần giãn ra. Ý thức như chìm vào dòng nước mật ấm áp, chậm rãi, an ổn rơi xuống...
Khi mở mắt ra lần nữa, mặt trời đã ngả về tây, trên ấm sực. Ta thế mà lại ngủ lâu đến thế ư?
Chỗ bên cạnh đã trống kh. Nàng đang ngồi trên chiếc ghế đá kh xa, tay đang cầm một miếng bánh quế hoa, hai cái má căng phồng. Th ta tỉnh dậy, nàng còn nháy mắt với ta một cái.
Ta nghiêm mặt đứng dậy, gần như là chạy trối chế-t. Chỉ là lúc , bước chân nhẹ nhàng hơn hẳn.
5
Ngày hôm sau, một chiếc sập mềm rộng rãi thoải mái đã được đặt bên cửa sổ Dưỡng Tâm ện.
Chương trước Chương sau
Chưa có bình luận nào cho chương này.