Bàn Về Chuyện Người Qua Đường Làm Sao Leo Lên Vị Trí Cao.
Chương 5:
Vì Kê Lâm Hề cứ đứng ngẩn tại chỗ, ánh mắt còn dừng trên đống dược liệu trong tay, gia nhân nhà họ Vương cũng chẳng nghĩ nhiều, kh cho rằng chỉ vì chuyện vừa mà thất thần.
Kê Lâm Hề ho khẽ một tiếng, đặt dược liệu xuống:
“Vừa ta đang nghĩ vài chuyện.”
nói tiếp: “L chỗ dược liệu này là được, những thứ khác kh cần.”
Gia nhân nhà họ Vương th toán, hai cùng rời tiệm thuốc. Vừa bước ra cửa, Kê Lâm Hề lập tức tìm kiếm bóng dáng vị c tử mỹ mạo kia, nhưng đã chẳng còn th đâu.
mỹ nhân kia , thoáng thôi cũng kh thể quên.
Giây phút này, giữa đống học thức lộn xộn của bản thân, Kê Lâm Hề lại thốt ra một câu trong trẻo như đóa sen vươn lên khỏi bùn. Trên đường trở về vương phủ, trời vẫn lạnh như cũ, nhưng thân thể lại nóng hừng hực.
Liệu còn cơ hội gặp lại kh? Nếu , nhất định biết đối phương ở đâu, là c tử nhà nào, để tích p đủ sính lễ mà tới cửa cầu thân.
Nam hay nữ, thân phận khác biệt, giờ đã chẳng nằm trong phạm trù suy xét của .
Giờ phút này, khao khát thân thể đối phương đến phát ên. hèn hạ đến thế.
……
Bên ngoài tiệm thuốc, vị c tử đã khiến Kê Lâm Hề “vừa gặp đã yêu” bước lên xe ngựa. Trong xe lò sưởi, ấm áp hơn hẳn bên ngoài. cởi áo l chồn, Trần c c lập tức đưa tay đón l.
Ôm áo l, Trần c c cười tươi:
“Nếu Thẩm nhị c tử biết ện hạ đích thân ra ngoài mua thuốc cho ngài , chắc c sẽ cảm động vô cùng.”
Sở Úc khẽ rũ mắt, giọng thản nhiên:
“Thẩm nhị c tử là trụ cột tương lai của triều đình. lâm bệnh, phụ hoàng và Thẩm đại nhân đều lo lắng. Ta chỉ mua chút thuốc thôi, chẳng đáng nhắc đến.”
“Chuyện này kh cần nhắc với Thẩm nhị c tử.”
Trần c c khẽ sững lại, lập tức đáp lời.
Vị nhị c tử nhà họ Thẩm vốn thân thể yếu ớt, chẳng chịu được nóng lạnh, thường xuyên ốm bệnh. Nhưng dù yếu, lại sở hữu tài hoa xuất chúng. Từ nhỏ đã th tuệ, mới sáu tuổi đã viết nên văn chương khiến đời tán thán. Đến hơn mười tuổi, thơ phú thuận tay viết ra, về sau chuyên chú soạn sách luận. Khi từng nhiều chế giễu “kh biết trời cao đất rộng”, chẳng ngờ trong bảy bộ sách luận hai bộ được bệ hạ trọng dụng, làm cả triều kinh ngạc.
Nhân vật như thế, dĩ nhiên nên được tr thủ. Huống chi còn là con trai của Thái phó. Chỉ là kh rõ vì vị nhị c tử kia luôn giữ thái độ xa cách với ện hạ. Hoàng hậu từng dặn tận dụng cơ hội này kéo gần quan hệ hai , nào ngờ ện hạ lại thẳng thừng từ chối.
Sở Úc vén mành cửa sổ, hít một hơi khí lạnh bên ngoài. Đôi mắt đen nhánh như lưu ly dõi ra ngoài, dòng qua lại. Xe ngựa chuyển bánh, lướt ngang tiệm thuốc, ánh mắt thoáng dừng lại trên một đạo sĩ gầy gò, trán còn sưng đỏ, vẻ mặt lấm lem phong trần bước ra từ trong tiệm.
Sở Úc khẽ nhíu mày, dời mắt, bu mành cửa.
“Về khách ếm, bảo Vân Sinh tới gặp cô.”
-----
Kê Lâm Hề trở lại Vương phủ thì vừa lúc một vị đạo sĩ khác cũng đến. Vị đạo sĩ này ra dáng lắm, theo sau là bốn năm tiểu đạo đồng, y phục đạo sĩ hoa lệ, vừa trò chuyện với Vương lão gia vừa vuốt bộ râu bạc, trên tay còn treo phất trần.
“Sở đạo trưởng, ngài đã về , mời ngồi! đâu, mau rót thêm trà cho Sở đạo trưởng.”
“Vâng…”
Kê Lâm Hề ngồi ghế, tâm trí vẫn hoảng hốt.
Mười bảy năm cuộc đời, mới khó nhọc gặp được một mỹ nhân khiến lòng rung động. Nhưng mỹ nhân kia lại tựa như cành vàng lá ngọc, xa hoa cao quý, tựa hồ cả đời này chẳng thể nào với tới.
Kh. Kê Lâm Hề lập tức phủ định suy nghĩ . Trên đời này kh thứ gì là kh thể với tới, chỉ cần đủ cố gắng, trời ắt chẳng phụ .
Chỉ cần tiền bạc tích lũy đủ nhiều, quyền lực nắm trong tay càng lớn, thiên hạ này còn thứ gì là kh chiếm được?
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Lịch sử chẳng đã kẻ ăn mày thành đế vương ? Ai dám nói một kẻ lang thang lừa lọc khắp nơi như kh thể trở thành minh quân?
Dù kh làm hoàng đế, nhưng từ dân thường mà trở thành quyền thần hoặc đại phú thương cũng chẳng ít. , Kê Lâm Hề, nào kém ai?
Diện mạo , trí tuệ , chỉ cần liều mạng tr đấu, một mỹ nhân, lại kh thể ôm trọn vào lòng?
Nghĩ đến đây, nhiệt huyết trong lại bừng lên. Bước đầu tiên để tích lũy tiền tài, cứ bắt đầu từ Vương gia này.
Lão đạo sĩ kia quay đầu, th Kê Lâm Hề còn trẻ tuổi bình thường thì trong mắt thoáng qua vẻ khinh thường.
Trong mắt lão, tên này chẳng qua là một gã lừa đảo trẻ r, hoàn toàn kh đáng lo.
Cả hai đều hiểu rõ một ều: trên đời này vốn chẳng ma quỷ thật sự.
Mọi đều đang giành miếng cơm, ai diệt được “lệ quỷ” kh tồn tại kia thì kẻ đó l được số tiền khổng lồ của Vương gia.
Kê Lâm Hề mới ngồi chưa lâu, lão đạo đã lên tiếng:
“Xin hỏi tiểu hữu thuộc nhánh nào? Ta là Th Ông, truyền nhân đời thứ 128 của Mao Sơn phái Chính Nhất Đạo.”
Kê Lâm Hề thu tâm thần về, tạm gác hình ảnh mỹ nhân trong đầu:
“Kh thuộc d môn chính phái gì, chỉ là một tiểu môn phái lang bạt sơn dã, kh đáng nhắc đến.”
Lão đạo mỉm cười:
“Tiểu hữu nói đùa, chẳng lẽ muốn lừa lão đạo ta? Vừa nghe Vương lão gia kể, tiểu hữu bí trận ‘Kiếp Phù Du Nhất Mộng’, nói là cần gà quay với heo sữa nướng làm lễ hiến tế? Đây là lần đầu tiên ta nghe th phương pháp trừ tà kỳ lạ như vậy.”
Một tiểu đạo đồng phụ họa:
“Chẳng lẽ là kẻ lừa đảo ở đâu tới? Chúng ta theo sư phụ chu du khắp nơi, hàng yêu trừ ma vô số, chưa từng nghe tới trận ‘Kiếp Phù Du Nhất Mộng’ này.”
Vương lão gia cũng sang Kê Lâm Hề, ánh mắt đầy hoài nghi.
Kê Lâm Hề nhíu mày:
“Các nghi ngờ ta là kẻ lừa đảo ?”
Vốn dĩ kh tìm th tung tích mỹ nhân ở tiệm thuốc đã khiến tâm trạng bực bội, nay còn bị nghi ngờ thân phận, quả thật khó chịu đến cực ểm.
Dù thực ra… đúng là một kẻ lừa đảo nghề.
Lão đạo thở dài:
“Tiểu hữu, ta đâu nói vậy. Chỉ là tu hành đạo pháp, muốn bản lĩnh hàng yêu trừ ma cơ bản nhất ít nhất cũng khổ luyện hai ba chục năm. Nếu dễ học đến thế, chẳng ai cũng thể đuổi lệ quỷ ?”
Kê Lâm Hề đặt chén trà xuống, sang Vương lão gia:
“Nếu Vương lão gia tin rằng Th Ông đạo trưởng thể giải quyết lệ quỷ này, tiểu đạo ở lại cũng vô ích. Ta xin cáo từ, kh dám làm chậm trễ thêm.”
Dù vậy, chắc c Vương lão gia sẽ kh dễ dàng đuổi như vậy.
Quả nhiên, đám gia nhân tiễn ra cửa lập tức vội vàng giữ lại:
“Sở đạo trưởng, lão gia chúng kh ý đó, mong ngài đừng để bụng.”
Vương lão gia cũng nh chóng ra mặt hòa giải, mời Kê Lâm Hề quay lại.
Lúc này trời đã xế chiều, Vương lão gia sai dọn một bàn tiệc thịnh soạn, mở thêm vài bình rượu ngon để tiếp đãi. Th Ông đạo trưởng và đám đệ tử giữ vẻ nghiêm trang, l cớ tu đạo kh uống rượu, chỉ dùng qua loa vài món.
Còn Kê Lâm Hề đói bụng nên chẳng khách sáo, ai mời gì cũng kh từ chối. Th ăn uống ngon lành, lão đạo chỉ nuốt khan m ngụm, vẫn giữ bộ dáng tiên nhân kh nhiễm bụi trần.
Món ăn trên bàn chẳng m chốc đã vơi quá nửa, rượu cũng cạn m chén.
Chưa có bình luận nào cho chương này.