Bánh Ú Chỉ Đỏ Và Mối Âm Hôn 63 Năm
Chương 4
03
Phía bỗng nổi gió mạnh.
đột ngột đầu, luồng ánh sáng đèn pin quét về phía cửa nhà chính.
ai.
cánh cửa gỗ vốn khép hờ, từ bao giờ mở toang hoác. Cỏ dại trong sân điên cuồng lay động trong đêm gió, như vô cánh tay vặn vẹo.
lúc , điện thoại bỗng rung lên, màn hình hiện hai chữ “Cô út”.
bắt máy, giọng cô xối xả vang lên: “Niệm Niệm, lâu như về, con thấy ?”
“Cô ơi, hình nhân giấy đó,” giọng khản đặc, “Nó trông…”
“Giống hệt con, ?”
Giọng điệu cô ngược trở nên bình tĩnh, bình tĩnh đến mức khiến lòng nổi gai ốc.
“Tống Niệm, con đừng sợ. Đó hình nhân thế mạng làm từ hai mươi năm .”
Bạn thể thích: Quân Hôn 70: Bệnh Mỹ Nhân Được Đại Lão Nuông Chiều - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
“Thế mạng?”
“Năm đó nợ mạng , tìm đến tận cửa, sẽ lấy đứa cháu ruột thịt nhất để đền mạng. Đối phương gật đầu, nên mới làm cho con một hình nhân giấy, ngày sinh tháng đẻ con đốt cho nó. cứ ngỡ chuyện thế xong.”
Bàn tay cầm điện thoại run rẩy: “Đốt ? tại nó vẫn ở trong rương?”
Đầu dây bên im lặng ba giây: “Bởi vì sáng ngày hôm , hình nhân giấy tự bò khỏi đống tro tàn.”
Giọng cô cuối cùng cũng lộ vẻ rạn nứt: “Nó mệnh con quá cứng, hỏa táng , nó tự đến lấy. hai mươi năm qua nó luôn im lặng tiếng. Năm nào tết Đoan Ngọ cũng gửi bánh ú chỉ đỏ cho các con, năm nào cũng chăm chăm các con ăn, chính sợ nó tìm vật thế.”
“Con nhớ ? Bánh ú chỉ đỏ từ đến nay luôn sáu cái, con, trai con, chị dâu, Nhạc Nhạc, và bố con, vặn mỗi một cái. Đó bùa hộ mệnh, ăn bánh ú chỉ đỏ thì âm hôn sẽ kết thành .”
“Chị dâu đổi nó…” xong, cô ngắt lời.
“Chỉ trắng đường thông âm phủ, buộc bánh ú nấu lên, chẳng khác nào tự tay đem ngày tháng năm sinh cháu trai dâng cho thứ đó làm sính lễ.”
Giọng cô bỗng cao v.út lên: “Tống Niệm, bây giờ con hãy giấu kỹ hình nhân giấy đó . Nó thấy ánh trăng, thấy ánh trăng nó sẽ sống đấy!”
04
cúi đầu tân nương giấy trong rương.
Đôi tay nó, từ bao giờ đổi từ tư thế đan thành đặt phẳng hai bên sườn. Năm ngón tay bằng giấy khẽ khom , như chộp lấy thứ gì đó.
Vầng trăng đầu lộ một nửa tầng mây. Ánh sáng thê lương xuyên qua song cửa sổ, vặn rọi cạnh rương.
Vạt áo cưới hình nhân giấy bắt đầu từng chút, từng chút một loang lổ nước, giống như thứ gì đó thấm đẫm. Một mùi bùn tanh nồng nặc từ đáy rương bốc lên.
quyết đoán ngay lập tức, “rầm” một tiếng đóng nắp rương .
Chỗ khóa đồng gãy thể cố định, đành giật phăng tay áo khoác, quấn c.h.ặ.t lấy chiếc rương hai vòng, ôm bằng hai tay lao thẳng ngoài.
Tấm gỗ đáy rương vẫn đang rỉ nước, những giọt nước lạnh ngắt trượt theo cổ tay chảy xuống, nhỏ giọt mặt đất để một chuỗi dấu vết sẫm màu.
ôm rương lao khỏi sân, một mạch chạy như điên về khu chung cư.
Đèn cảm ứng âm thanh ở cầu thang đều tắt ngấm, chỉ tấm biển chỉ dẫn màu xanh lối thoát hiểm phát thứ ánh sáng u uất trong bóng tối.
đạp văng cửa nhà, cô lao đón lấy, giật lấy chiếc rương chạy thẳng bếp.
Cô lật chiếc nắp nồi gang lớn bếp , bên trong đang nấu một nồi nước thang nếp sôi sùng sục, mặt nước nổi một tầng thứ gì đó màu đỏ thẫm, trông giống như trộn với chu sa.
Cô dìm bộ chiếc rương trong nồi nước sôi.
Một tiếng “xèo” ch.ói tai vang lên, khói trắng bốc lên ngùn ngụt. Trong rương truyền tiếng rít ch.ói lót, chấn động đến mức nắp nồi nảy lên bôm bốp.
Ba phút , tiếng động dừng .
Cô mở nắp nồi , chiếc rương gỗ đỏ nứt thành mấy mảnh, hình nhân giấy bên trong co rúm thành một đống giấy vụn ướt sũng. Khuôn mặt giống hệt tan chảy trong nước thang, chỉ còn một đôi tròng mắt đen chìm đáy nồi, đăm đăm lên trần nhà.
Cô bệt xuống đất, ướt đẫm mồ hôi.
“Hình nhân giấy tan , hồn nó sẽ thể ở Nhạc Nhạc nữa.”
Cô bám bệ bếp dậy: “Mau, xem Nhạc Nhạc.”
Trong phòng ngủ, Nhạc Nhạc tỉnh. Thằng bé giường dụi mắt, thấy liền nở một nụ ngây ngô, ngoan ngoãn như thường ngày: “Cô ơi, con đói.”
Bạn thể thích: Xuyên Thành Nữ Xứng, Nhưng Là Vạn Nhân Mê - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Chị dâu ở bên cạnh thành tiếng, run lẩy bẩy đưa ly nước qua.
Nhạc Nhạc đón lấy uống hai ngụm, bỗng nhiên nhíu mày: “ ơi, trong miệng con hôi quá.”
Chị dâu ngẩn , cúi xuống ngửi. Giây tiếp theo, mặt chị trắng bệch, lùi hai bước.
thở Nhạc Nhạc thở một mùi tanh ngọt thịt thối rữa lâu ngày.
Cô sải bước tới, bóp miệng Nhạc Nhạc , dùng đèn pin rọi sâu trong cổ họng. Ngay đó, sắc mặt cô biến đổi: “Nó hết, nó để thứ gì đó trong miệng Nhạc Nhạc .”
“Thứ gì cơ ạ?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.