Bạo Quân Sau Khi Nghe Thấy Tiếng Lòng Tiểu Công Chúa, Nhất Thời Hoảng Loạn
Chương 106: Không thể đánh!
Nhưng rõ ràng là kh phụ thân kh mẹ, được khác thu nuôi mà.
Thượng Quan Tuế khuôn mặt Tô Đình, kh khỏi cảm thán trong lòng.
【A, giống, thật sự giống...】
【Cữu c và Hoàng nãi nãi tr thật sự giống.】
【Hai họ vừa đã biết là chị em ruột , ta vừa nãy lần đầu gặp đã nhận ra.】
【Năm cữu c mười tuổi, bị lạc trong hội đèn, kh ngờ trải qua bao năm tháng như vậy, giờ mới tìm th...】
Tô Đình trái tim đập ên cuồng.
quả thực là năm mười tuổi được nhặt về, nhưng những chuyện trước đó, kh còn nhớ rõ lắm...
Thượng Quan Tuế lại kh cho cơ hội phản ứng, trực tiếp kéo gặp Thái hậu và Hoàng thượng.
Từ An Cung.
Thượng Quan Lẫm lúc này đang cùng Thái hậu dùng trà ểm tâm.
Ngài bưng chén trà chậm rãi nhấp một ngụm, mày kiếm khẽ nhíu lại, "Kh ngon bằng trà do Thần Phi pha."
Thái hậu liếc Thượng Quan Lẫm một cái, kh m muốn để ý tới ngài.
Ngay lúc này, bên ngoài cửa vang lên tiếng thái giám bẩm báo.
"Ngũ c chúa cầu kiến"
Nghe là Thượng Quan Tuế cầu kiến, Thượng Quan Lẫm lập tức nói: "Mau cho Ngũ c chúa vào."
Mắt Thái hậu cũng kh khỏi sáng lên, khóe miệng bất giác cong lại, ngẩng đầu về phía cửa.
Nh chóng, một bóng dáng nhỏ n đáng yêu như ngọc như tuyết từ từ xuất hiện.
Thái hậu th Thượng Quan Tuế, ý cười trong mắt càng sâu thêm vài phần.
Mà khi nàng th đàn trung niên phía sau Thượng Quan Tuế, ý cười trên mặt nàng chợt ngưng bặt.
Khóe môi Thái hậu khẽ run, chút kích động đứng dậy.
Khóe mắt nàng chợt đỏ hoe, khẽ gọi một tiếng: "Tiểu Đình..."
Nàng vẫn luôn biết Tuế Tuế là tiểu tiên đồng do trời phái xuống.
Giúp nàng chữa khỏi bệnh, bắt được hung thủ đứng sau.
Nhưng nàng thật sự kh ngờ, Tuế Tuế vậy mà còn thể giúp nàng tìm lại đệ đệ đã mất tích bao nhiêu năm nay!
Tô Đình cũng kh khỏi ngẩn tại chỗ.
Ký ức vốn bị lãng quên nơi sâu thẳm nhất trong đầu đột nhiên bắt đầu trỗi dậy.
Trên khuôn mặt hơi già nua của nước mắt giàn giụa.
Thượng Quan Lẫm đứng bên cạnh đến ngẩn ngơ.
Đây là tình huống gì?
Thượng Quan Tuế lại kh khỏi cảm thán trong lòng.
【A, tỷ đệ đoàn tụ thật tốt quá, Hoàng nãi nãi trong lòng cũng thể kh còn tiếc nuối .】
Thượng Quan Lẫm nghe th tiếng lòng, mắt chợt mở to.
Cái gì? Tỷ đệ!
đàn trung niên này vậy mà là đệ đệ của Thái hậu!
Ánh mắt Thượng Quan Lẫm lưu chuyển giữa Thái hậu và Tô Đình.
Quả nhiên phát hiện giữa họ mày mắt vô cùng tương tự, đều là mày núi nhỏ và mắt phượng.
ngoài vừa đã thể nhận ra, hai họ thật sự giống.
Ngài vừa nãy chỉ chú ý Tuế Tuế, nhất thời lại kh để ý.
Thái hậu vội vàng tới trước mặt Tô Đình, kéo mà kh kìm được nước mắt.
"Đều là lỗi của tỷ tỷ, năm đó làm lạc mất đệ... mới khiến đệ những năm nay chịu nhiều khổ cực như vậy!"
Tô Đình đã khóc đến mức kh nói nên lời, chỉ đầm đìa nước mắt vội vàng lắc đầu.
"Kh đâu tỷ tỷ, kh đâu..."
Tôn ma ma phía sau Thái hậu cũng đỏ hoe vành mắt.
"Nhị thiếu gia, những năm nay, Thái hậu vẫn luôn lo lắng cho ..."
Thượng Quan Tuế cảnh chị em nhận nhau này, trong đầu bắt đầu hồi tưởng lại tình tiết trong nguyên tác.
【Thật ra trong nguyên tác, cũng là vào lần săn b.ắ.n ở Lâm Sơn này mà Thái hậu và Tô Đình tỷ đệ trùng phùng gặp lại.】
【Nhưng mà sau khi trở về... ai da...】
Thượng Quan Lẫm lập tức vểnh tai lên.
Sau khi trở về thì ?
Tô Đình sẽ làm ra chuyện gì ?
Liệu nguy hại đến giang sơn của ngài kh?
Ai da, Tuế Tuế con mau nói !
Trong lòng Thượng Quan Lẫm nóng ruột nóng gan khó chịu.
Ánh mắt Thượng Quan Tuế cũng kh khỏi trở nên sốt ruột.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/bao-quan-sau-khi-nghe-thay-tieng-long-tieu-cong-chua-nhat-thoi-hoang-loan/chuong-106-khong-the-d.html.]
Thượng Quan Tuế chú ý th ánh mắt Thượng Quan Lẫm tới, hàng l mày bé nhỏ kh khỏi nhíu chặt.
【Kh chứ, phụ thân ta ta làm gì vậy?】
Thượng Quan Lẫm nghe th tiếng lòng, vô thức quay chỗ khác.
Khẽ ho một tiếng, che giấu sự ngượng ngùng của .
Thượng Quan Lẫm mắt đảo một vòng, lập tức nhớ ra một chuyện.
"Đúng , Tuế Tuế, trẫm đã tìm cho con một cao thủ đỉnh tiêm, để tới bảo vệ con tận thân."
Thượng Quan Tuế mắt sáng rực, quả nhiên hứng thú.
【Cao thủ đỉnh tiêm! Tốt quá tốt quá! Sau này sẽ kh còn sợ khác muốn ám sát ta nữa .】
Thượng Quan Lẫm gật đầu, ngài cũng nghĩ như vậy.
Yến Kh Sơn là cao thủ số một Đại Nguyệt quốc, nhất định thể bảo vệ tốt Tuế Tuế.
Hiện tại kh gì quan trọng hơn sự an nguy của Tuế Tuế.
Tuế Tuế của ngài tuyệt đối kh thể xảy ra bất kỳ chuyện gì!
Thừa Quang Điện.
Thượng Quan Tuế ở Từ An Cung bầu bạn với Thái hậu thêm một lát, liền nóng lòng trở về Thừa Quang Điện.
【Hừ hừ, ta nhất định xem phụ thân ta tìm cho ta vị cao thủ thân cận là ai đây?】
Thượng Quan Tuế bước vào Thừa Quang Điện, lại chỉ th Thần Phi đang ngồi bên bàn pha trà.
Kh hề th vị cao thủ đỉnh tiêm nào.
Thượng Quan Tuế quay đầu, kh ngừng đánh giá tìm kiếm trong phòng.
trái , vẫn kh tìm th.
【Ơ? kh ở đây ? Phụ thân ta nói đã đến Thừa Quang Điện mà.】
Thần Phi nghe th tiếng lòng, kh kìm được cất tiếng hỏi: "Tuế Tuế, con đang tìm ai vậy?"
Thượng Quan Tuế chạy lon ton đến bên cạnh Thần Phi, ngẩng đầu.
"Mẫu thân, phụ thân ta nói ngài phái một cao thủ đỉnh tiêm đến bảo vệ ta, th này kh?"
Thần Phi khẽ cười, "Thì ra con đang tìm Yến Kh Sơn à, ta đã bảo Th Bình sắp xếp chỗ ở cho . Chắc chốc lát nữa sẽ đến."
Nghe th ba chữ đó, Thượng Quan Tuế biểu cảm chợt ngẩn ra.
【Cái gì? Lại là Yến Kh Sơn!】
Thần Phi nghe vậy chút nghi hoặc.
Tuế Tuế nghe cái tên này lại kích động như vậy?
Trong đầu Thượng Quan Tuế lập tức hiện ra những tình tiết liên quan đến .
【Yến Kh Sơn này, chính là cao thủ số một Đại Nguyệt quốc, nhưng tuyệt đối kh chỉ đơn giản như vậy.】
【Thân phận thật sự của Yến Kh Sơn kỳ thực là hoàng tử!】
【 là đệ đệ ruột cùng phụ thân khác mẹ với phụ thân ta! Là Bát hoàng tử năm đó!】
【Yến Kh Sơn vẫn luôn hướng về cuộc sống giang hồ, thích luyện võ, nhưng Tiên Hoàng cho rằng như vậy căn bản kh giống một hoàng tử chút nào, luôn luôn trách mắng .】
【Sau này mẫu phi của Yến Kh Sơn qua đời, Yến Kh Sơn và Tiên Hoàng đại cãi một trận, liền trực tiếp lên núi bái sư học võ.】
【Tiên Hoàng giận dữ, trực tiếp xóa tên khỏi gia phả, bên ngoài chỉ nói Bát hoàng tử đột ngột qua đời.】
【Yến Kh Sơn quả thực thiên phú võ học cao, chỉ trong mười năm, đã đánh bại khắp võ lâm, trở thành cao thủ số một Đại Nguyệt quốc.】
【Phụ thân ta và quan hệ vẫn luôn tốt, Yến Kh Sơn cũng nguyện ý giúp phụ thân ta, nhưng ta cũng kh ngờ, vậy mà lại đồng ý với phụ thân ta bảo vệ ta.】
Thần Phi nghe xong tiếng lòng, kh kìm được mở to mắt.
Thì ra là vậy...
Chuyện về Bát hoàng tử nàng cũng từng nghe nói qua một ít.
Bên ngoài đều đồn đại là Tiên hoàng đã ban rượu độc g.i.ế.c Bát Hoàng tử, cũng nói Bát Hoàng tử ý đồ mưu hại Tiên hoàng nên bị thị vệ g.i.ế.c chết.
Kh ngờ sự thật đằng sau lại là như vậy.
Thần Phi khẽ thở dài, vừa định bưng chén trà bên tay lên nhấp một ngụm.
Đúng lúc này, bên ngoài cửa bỗng vang lên tiếng bẩm báo của thái giám.
“Yến thị vệ cầu kiến Thần Phi nương nương”
Thần Phi lập tức nói: “Mau cho vào.”
Thượng Quan Tuế cũng tò mò về phía cửa.
nh sau đó, một bóng dáng màu đen từ từ tiến lại gần.
Yến Kh Sơn mặc bộ đồ bó sát màu đen, đường nét khuôn mặt cực kỳ cương nghị, sống mũi thẳng tắp, mang theo đầy sự uy nghiêm.
Khi lại, bước chân vững vàng, toát lên phong thái của một vị đại hiệp.
Yến Kh Sơn tiến lại gần, khẽ chắp tay hành lễ: “Tham kiến Thần Phi nương nương, Ngũ c chúa.”
Thượng Quan Tuế chớp chớp mắt, sau khi th , khẽ thở dài một tiếng.
【Ôi, thật đáng tiếc, Yến Kh Sơn võ nghệ tuyệt đỉnh, vậy mà lại bị chính đồ đệ của g.i.ế.c chết.】
Yến Kh Sơn: ?!
Tiếng gì vậy?
Hơn nữa, giọng nói đó còn nói đồ đệ của muốn g.i.ế.c ?!
Chưa có bình luận nào cho chương này.