Bạo Quân Sau Khi Nghe Thấy Tiếng Lòng Tiểu Công Chúa, Nhất Thời Hoảng Loạn
Chương 120: Thành Bại Tại Một Trận Này
Hai vị thái y kia ra từ hướng Thái Y Viện, xem ra là chuẩn bị xuất cung.
Trong đó một vị thái y mặt dài nặng nề thở dài một tiếng.
“Nghe nói ở Mi Huyện kia, nhiễm toàn là dịch bệnh, Hoàng thượng còn nhất định muốn Thái Y Viện chúng ta ều qua đó, ngày mai đưa ra d sách.”
Vị thái y bên cạnh y nhíu chặt mày, giọng nói khàn đặc, ngữ khí vô cùng bất mãn.
“Ta kh muốn , đây là dịch bệnh, là bệnh thể lây lan!”
“Còn về dân chúng Mi Huyện, cứ xem như họ xui xẻo , c.h.ế.t sớm siêu thoát sớm.”
Vị thái y mặt dài tán đồng gật đầu.
“Nói cũng đúng, hạng như bọn họ, c.h.ế.t thì thôi, đừng liên lụy đến chúng ta.”
“Ngày mai chúng ta cứ nói mẫu thân già trong nhà bệnh nặng kh thể , tùy tiện bịa đại một lý do là xong.”
Hai vừa vừa nói, nh đã nghĩ ra cách.
Liêu Trường Ninh bóng lưng hai rời , mi dài khẽ rủ.
Mi Huyện… xảy ra dịch bệnh ?
Th Bình th nàng dừng bước, quay đầu hỏi: “Liêu đại phu chuyện gì ?”
Liêu Trường Ninh lắc đầu: “Kh gì, thôi.”
Hai nh đã đến Bích Hoa Cung.
Thượng Quan Tuế đã dẫn Yến Kh Sơn đợi ở sương ện.
Liêu Trường Ninh bắt mạch cho Yến Kh Sơn xong, ôn hòa nói: “C chúa hãy yên tâm, dư độc trong cơ thể Yến đại hiệp đã hết, chỉ cần uống thêm vài thang thuốc nữa là khỏi.”
Thượng Quan Tuế quay đầu Yến Kh Sơn, thở phào một hơi.
“Sư phụ kh là tốt .”
Liêu Trường Ninh khẽ nhíu mày, Ngũ c chúa từ khi nào đã nhận Yến đại hiệp làm sư phụ ?
Nhưng nàng cũng kh nghĩ sâu thêm.
Liêu Trường Ninh ngẩng mắt, mím môi.
“C chúa, ta một chuyện, muốn hỏi .”
Thượng Quan Tuế cong cong đôi mày mắt: “Liêu tỷ tỷ gì muốn hỏi, cứ việc hỏi.”
Liêu Trường Ninh gật đầu, kể lại chuyện vừa nghe được trên đường đến.
“Dịch bệnh ở Mi Huyện, là thật ?”
Thượng Quan Tuế cũng kh ngờ, phụ hoàng nàng lại nh chóng tra ra dịch bệnh như vậy.
Nàng hướng Liêu Trường Ninh gật đầu: “Là thật.”
Liêu Trường Ninh mi dài rủ xuống, dường như đang đưa ra một quyết định nào đó.
Một lát sau, nàng ngẩng đôi mắt.
“Ngũ c chúa, thể dẫn ta gặp Hoàng thượng được kh?”
Thượng Quan Tuế chút kinh ngạc.
【Vì Liêu tỷ tỷ lại đột nhiên muốn gặp phụ hoàng ta?】
Nhưng hơn hai năm ở bên nhau, khiến Thượng Quan Tuế vô cùng tin tưởng Liêu Trường Ninh.
Mặc dù kh biết vì , nhưng nàng vẫn chọn giúp đỡ nàng.
nh, đã đến Ngự Thư Phòng.
Thượng Quan Lẫm hai đang đứng dưới ện, chút nghi hoặc.
“Hai ngươi lại đến đây?”
Liêu Trường Ninh khấu đầu hành lễ, giọng nói th thúy.
“Hoàng thượng, dân nữ tự nguyện Mi Huyện, cứu chữa dịch bệnh!”
Thượng Quan Tuế vạn vạn kh ngờ, Liêu Trường Ninh đến gặp Hoàng thượng lại là để nói chuyện này.
Đôi mắt nàng lập tức mở to.
【Trời ơi, Liêu tỷ tỷ lại tự nguyện Mi Huyện! Nơi đó bây giờ đang dịch bệnh hoành hành mà!】
【Ngày xưa cũng thái y Mi Huyện, mười thì tám c.h.ế.t ở đó…】
Thượng Quan Tuế quay đầu nàng, giọng nói nhỏ nhẹ hỏi.
“Liêu tỷ tỷ, dịch bệnh hung hiểm, thể sẽ mất mạng vì nó, tỷ thật sự nguyện ý ?”
Liêu Trường Ninh mạnh mẽ gật đầu: “C chúa, mạng của ta là và Hoàng thượng cứu, y thuật của ta là Phùng tỷ tỷ dạy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/bao-quan-sau-khi-nghe-thay-tieng-long-tieu-cong-chua-nhat-thoi-hoang-loan/chuong-120-th-bai-tai-mot-tran-nay.html.]
Nàng nói với ta, ôm lòng cứu khổ, lập đại nghĩa vì chúng sinh. Bây giờ Mi Huyện gặp nạn, dịch bệnh một khi lây lan, sẽ sinh linh đồ thán, dân chúng lầm than.”
“Vì vậy, ta cam nguyện Mi Huyện, cứu chữa dịch bệnh.”
Giọng nàng trong trẻo, từng chữ từng chữ rõ ràng, Thượng Quan Tuế nghe mà khóe mắt hơi đỏ.
【Liêu tỷ tỷ thật sự là quá tốt! Ta yêu c.h.ế.t mất!】
Thượng Quan Lẫm cũng kh khỏi vô cùng cảm khái.
Sáng nay, y truyền chỉ xuống Thái Y Viện, yêu cầu đưa ra d sách Mi Huyện cứu chữa dịch bệnh.
Kết quả đến giờ, một cái tên cũng chưa nộp lên.
Đám thái y ở Thái Y Viện, từng một thoái thác, đầy vẻ kh tình nguyện.
Cuối cùng, lại là một đại phu ngoài cung chủ động xin chữa bệnh.
Thật là uổng phí bao nhiêu bổng lộc!
Thượng Quan Lẫm Liêu Trường Ninh đang quỳ dưới ện.
Kh nhịn được khen ngợi: “Ngươi là một đại phu tốt, lòng mang thiên hạ, Trẫm chấp thuận yêu cầu của ngươi.”
“Tình hình Mi Huyện khẩn cấp, ngày mai đại đội sẽ xuất phát, đến lúc đó ngươi cứ theo Lâu đại nhân, Trẫm sẽ căn dặn y chăm sóc ngươi thật tốt.”
“Đợi ngươi hồi kinh, Trẫm sẽ ban cho ngươi trọng thưởng và gia phong!”
Liêu Trường Ninh gật đầu, khấu đầu tạ ơn.
Thượng Quan Tuế quay đầu Liêu Trường Ninh, trong mắt đầy vẻ lo lắng.
【Hiện tại dịch bệnh ở Mi Huyện vẫn còn ở giai đoạn đầu, hẳn là thể kiểm soát được, mong rằng Liêu tỷ tỷ sẽ kh gặp chuyện gì…】
Ngày hôm sau, Thọ Khang Cung.
Từ thị hôm nay vào cung, đặc biệt ăn diện một phen.
Tóc búi thành búi cao phức tạp, cài đầy trâm ngọc, ánh vàng lấp lánh chói mắt.
Nàng mặc trên trường bào gấm vóc, cổ tay áo thêu chỉ vàng, vô cùng hoa lệ.
Từ thị khẽ hếch cằm, cả toát lên vẻ kiêu ngạo của đắc ý vừa lòng.
Hôm nay, là bước quan trọng nhất của toàn bộ kế hoạch, thành bại tại đây một trận!
Từ thị sải bước vào đại ện Thọ Khang Cung, vô cùng cung kính phúc thân hành lễ.
“Đệ tức thỉnh an Thái hậu.”
Khi Từ thị cúi đầu, nàng lặng lẽ lườm một cái.
Thái hậu tuy bây giờ là chỗ dựa lớn nhất của bọn họ, nhưng đối với cả nhà bọn họ cũng kh m chăm sóc, số tiền cho thật sự ít đến đáng thương.
Nàng chỉ mua vài bộ quần áo mà đã tiêu gần hết.
Bà lão c.h.ế.t tiệt này đúng là quá keo kiệt.
Ít nhất mỗi tháng cũng cho m vạn lượng chứ, như vậy mới đủ cho họ tiêu.
Ngày trước vẻ thương Tô Đình biết bao, kết quả cũng chỉ đến thế.
Thái hậu ngẩng mắt Từ thị, khóe môi khẽ nhếch cười.
Nàng đối với Từ thị này, nói thích thì kh thích lắm, nói ghét cũng kh ghét lắm.
Nhưng vì nàng là thê tử chính thất của Tiểu Đình, nên ba ngày hai bữa lại triệu nàng vào cung.
Hơn nữa Từ thị bao nhiêu năm nay, vất vả quán xuyến gia đình.
Lại còn sinh cho Tiểu Đình hai đứa con, nàng cũng thường xuyên ban thưởng cho Từ thị.
Thái hậu nàng, vội nói: “Mau đứng dậy, mau đứng dậy, ban tọa dâng trà.”
Từ thị ngẩng mắt, giọng nói thân thiết: “Tạ Thái hậu.”
Nàng đứng dậy, ngồi vào vị trí bên phía dưới Thái hậu.
Thái hậu đặt chén trà xuống: “Gần đây thế nào, ở kinh thành đã ổn định chưa? thiếu thốn gì kh?”
Từ thị nghe vậy, lập tức bắt đầu than nghèo.
Giọng nàng ẩn chứa tiếng khóc, biểu cảm đầy tủi thân.
“Thái hậu nhắc đến chuyện này, lại đau lòng, những đồ đạc sắm sửa trong kinh thành, th mặt chúng lạ lẫm, luôn bán với giá cao ngất trời.”
“Cả phủ đệ bày biện xong xuôi, đã tiêu tốn kh ít tiền, giờ đây… ngay cả chi phí sinh hoạt hàng ngày trong phủ cũng thành vấn đề…”
Vừa nói, Từ thị vừa l khăn tay trong ống tay áo ra, khẽ lau khóe mắt.
Thỉnh thoảng còn ngẩng mắt biểu cảm của Thái hậu.
Thái hậu mím môi nàng, hồi lâu mới lên tiếng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.