Bạo Quân Sau Khi Nghe Thấy Tiếng Lòng Tiểu Công Chúa, Nhất Thời Hoảng Loạn
Chương 36: Hắn Thật Sự Rất Thích Nghe Tuế Tuế Mắng Người
Nàng vẫn luôn cho rằng đã gả vào một nơi tốt…
Nàng cho rằng đã được phu quân tốt nhất trên đời…
Tống thị đè nén những cảm xúc đang cuộn trào trong lòng.
Nàng mở chiếc hộp gỗ trên bàn, để lộ Bối mẫu phấn bên trong.
“Vương gia, còn nhớ thứ này kh?”
Tống thị nói xong, đôi mắt kh chớp chằm chằm vào gương mặt nho nhã đoan chính trước mặt.
Thụy Vương th Bối mẫu phấn trong hộp, biểu cảm trên mặt đột nhiên cứng đờ vài phần.
Trái tim kh tự chủ bắt đầu đập ên cuồng.
Tống thị lại đột nhiên hỏi chuyện này?
Nàng ta phát hiện ra ều gì kh?
Chắc là kh đâu, Bối mẫu phấn là do đã cẩn thận sắp đặt.
Đại phu bình thường ngay cả còn chưa từng th qua, thì làm thể biết nó thể khiến bệnh tình của Tống thị ngày càng nặng thêm?
Chắc là nàng ta chỉ hỏi bâng quơ mà thôi.
Nghĩ như vậy, Thụy Vương lập tức yên tâm.
khoác lại biểu cảm vô cùng ôn nhu, ngồi xuống bên bàn, vẻ mặt thâm tình Tống thị đối diện.
“ thể kh nhớ chứ? Đây kh là Bối mẫu phấn ta đặc biệt tìm cho nàng ?”
Tống thị mẫn cảm bắt được sự chột dạ và né tránh trong biểu cảm của vừa .
Cùng với sự thay đổi sắc mặt đột ngột và vẻ thâm tình giả tạo.
Tống thị tức thì cảm th hô hấp khó khăn.
Quả nhiên… quả nhiên là như vậy…
nam nhân nàng nâng niu trong lòng suốt tám năm, lại thực sự hạ độc hãm hại nàng!
Nàng vô số lần oán hận thân thể yếu ớt của , cho rằng là do vô dụng!
Mỗi tối, Thụy Vương đều đến chỗ Liễu di nương nghỉ lại.
Nàng dù trong lòng khó chịu, nhưng từ trước đến nay chưa từng oán trách.
Bởi vì nàng sợ sẽ truyền bệnh cho Thụy Vương…
Mắt Tống thị trong nháy mắt đỏ hoe, cắn chặt răng bạc, mới kh để bật khóc thành tiếng.
Nàng thật sự quá ngốc …
Thụy Vương nhận ra sự bất thường của nàng.
Nhíu mày cất tiếng hỏi: “ vậy?”
Tống thị đè nén cảm xúc, u u nói: “Ta kh , chỉ là đột nhiên nhớ đến gia thư phụ thân mới gửi đến gần đây, chút nhớ nhà mà thôi.”
Thụy Vương cũng kh cảm th gì bất thường.
Dù thì Tống thị yêu thích đến mức nào, là rõ nhất.
Kêu nàng hướng đ, nàng cũng kh dám hướng tây.
Thụy Vương qua loa vài câu, liền thẳng thừng rời , đến chỗ Liễu di nương.
Cửa gỗ đóng lại, Tống thị lập tức mềm nhũn ngã xuống đất.
Nước mắt kh thể kiểm soát được nữa mà rơi lã chã, đau lòng đến mức lệ tràn đầy mặt.
Thì ra nàng thể kh cần bệnh…
thể kh cần nằm trên giường, mỗi ngày đếm những b hoa thêu trên màn mà sống qua ngày…
Thì ra nàng từng cơ hội tham gia vào mỗi khoảnh khắc trưởng thành của Tử Uyên…
Tám năm thời gian của nàng, trọn vẹn tám năm!
Cứ như vậy bị hãm hại!
Đây chính là nam nhân nàng chân tâm thật ý yêu thương suốt tám năm!
Tống thị chỉ cảm th trong miệng một trận t ngọt, một ngụm m.á.u tươi phun ra.
Ngay sau đó cả nàng hôn mê ngã xuống đất.
Khoảnh khắc cuối cùng nhắm mắt lại, nàng th Tử Uyên và Minh Nguyệt vội vàng chạy đến…
Ngày hôm sau, Tống thị mơ màng tỉnh lại.
Nàng vừa mở mắt, bên tai lập tức vang lên một tiếng nói trong trẻo chút non nớt.
“Nương thân.”
Tống thị quay đầu, thoáng th Tiêu Tử Uyên đang quỳ trước giường.
Mắt đỏ hoe, trên gương mặt nhỏ n trắng trẻo th tú tràn đầy vẻ lo lắng.
Tống thị khẽ vuốt ve má , ôn nhu cong môi cười nhạt.
“Con yên tâm, nương thân kh .”
Ngay sau đó dường như nhớ ra ều gì, “Hôm nay con kh đến Thượng Thư Phòng?”
Tiêu Tử Uyên nắm l bàn tay vô lực của Tống thị, lắc đầu.
“Hôm nay con đã xin nghỉ với Thái phó, con thật sự lo lắng cho nương thân.”
Mắt Tống thị cay xè.
Hài nhi của nàng…
Vì Tử Uyên của nàng, nàng cũng sẽ gắng gượng tiếp!
Tống thị thở dài một tiếng, quay đầu Minh Nguyệt đang đứng hầu bên cạnh, hỏi: “Vương gia đâu?”
Nàng biết chẳng qua chỉ là một nữ nhi thương gia, tr giành kh lại Thụy Vương.
Nhưng kh nghĩa là nàng sẽ kh làm gì cả!
Minh Nguyệt mẫn cảm nhận ra, khi tiểu thư nhà lại nhắc đến Vương gia, ngữ khí trở nên vô cùng lạnh nhạt.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Chẳng còn như trước kia nồng nàn thâm tình.
Minh Nguyệt trong lòng thở dài một tiếng, ngay sau đó phúc thân trả lời.
“Vương gia sáng nay bị Hoàng thượng triệu đến Ngự Thư Phòng , đến giờ vẫn chưa trở về.”
Tống thị khẽ động mày.
Hoàng thượng triệu Thụy Vương đến Ngự Thư Phòng làm gì?
Ngự Thư Phòng.
Thụy Vương run rẩy quỳ trên đất, trong lòng kh khỏi đánh trống.
Đây vẫn là lần đầu tiên Hoàng thượng đơn độc triệu kiến tại Ngự Thư Phòng.
Nhưng từ khi vào đến giờ, Hoàng thượng một câu cũng chưa nói, chỉ để cứ thế quỳ.
Chắc hẳn là Hoàng thượng cho rằng đã làm sai ều gì.
Nhưng mà…
Gần đây làm gì đâu chứ.
Vậy rốt cuộc là sai ở đâu?
Thượng Quan Tuế ngồi bên cạnh Thượng Quan Lẫm, đung đưa đôi chân nhỏ Thụy Vương bên dưới.
【Xì, ngươi ở nhà kh uy phong lắm ? Sủng diệt thê, lòng thiên vị còn thiên vị đến tận Thái Bình Dương !】
【Trái nho lên mốc, một bụng nước bẩn! Đáng ghét! Đáng ghét!】
Thượng Quan Lẫm kh nhịn được cong môi, kh lên tiếng ngắt lời.
Ha ha, thật sự thích nghe Tuế Tuế mắng a!
Đúng là tiểu quỷ tinh r!
Thượng Quan Tuế than vãn xong, thở phào nhẹ nhõm.
Quay đầu Thượng Quan Lẫm, hàng l mày nhỏ nhíu lại.
【Phụ thân còn chưa nói chuyện, bị câm kh?】
Thượng Quan Lẫm vừa nãy còn đang cười phá lên: …
Được , đến lượt .
Thượng Quan Lẫm Thụy Vương đang quỳ trong ện, g giọng, biểu cảm vô cùng uy nghiêm.
“Ngươi biết, trẫm lần này gọi ngươi đến, là vì chuyện gì kh?”
Thụy Vương nghe vậy lập tức cúi khấu đầu.
“Vi thần kh biết, kính xin Hoàng thượng minh thị.”
Thượng Quan Lẫm cũng kh còn vòng vo nữa, trực tiếp nói: “Trẫm xưa nay kh can thiệp vào gia sự của thần tử, nhưng lần này của ngươi, thật sự là quá đáng !”
Lưng Thụy Vương trong nháy mắt cứng đờ.
Gia sự? Gia sự gì?
Chẳng lẽ là chuyện hạ độc Tống thị ?
Nhưng ngay sau đó nghe th
“Ngươi sủng diệt thê, dung túng con của thất tùy tiện đánh đập đích tử, thật là bại hoại phong khí!”
Thụy Vương trong nháy mắt thở phào nhẹ nhõm.
lập tức phủ phục quỳ lạy lần nữa nhận lỗi.
“Tiểu nhi ngoan liệt, kh biết nặng nhẹ, là do thần giáo dưỡng kh tốt!”
“Tiêu Phong là trưởng tử của thần, ngày thường quả thật chút kiêu căng, thần về sẽ nghiêm gia quản thúc! Sau này chuyện như vậy tuyệt đối sẽ kh xảy ra nữa!”
【Xì, tin ngươi còn kh bằng tin ta là Tần Thủy Hoàng!】
【Tiêu Phong từ nhỏ đến lớn, bất kể phạm sai lầm gì, ngươi đều dung túng bao che, còn Tiêu Tử Uyên chỉ cần nói sai một chữ, ngươi đều mắng một trận thậm tệ.】
【Nhưng mặt phụ thân ta, Thụy Vương về chắc cũng sẽ đối xử với Tiêu Tử Uyên tốt hơn một chút, ít nhất Tiêu Phong cũng kh dám c khai ức h.i.ế.p Tiêu Tử Uyên nữa.】
Thượng Quan Lẫm nghe vậy, âm thầm gật đầu.
Tuế Tuế nói lý, Thụy Vương kh thể thật sự thay đổi, nhưng đối với Tiêu Tử Uyên chắc sẽ tốt hơn một chút.
Kết quả này cũng nằm trong dự liệu của .
Thượng Quan Lẫm vừa định mở lời, lại nghe Thượng Quan Tuế nói
【Nói đến sủng diệt thê, bề ngoài, Thụy Vương đối với Tống thị thật ra vẫn khá tốt.】
【Thứ nên cho đều đã cho, ăn uống ở lại đều kh kém, dù còn dùng tiền của Tống gia mà~】
【Ôi đúng , phụ thâncòn chưa biết, Thụy Vương đã kh ít lần bỏ tiền mua quan cho con cháu Tiêu thị đó!】
Thượng Quan Lẫm nghe vậy trợn tròn mắt.
Gì cơ? Bỏ tiền mua quan!
【Con cháu Tiêu thị thật sự vô dụng, Thụy Vương kh còn cách nào, chỉ đành bỏ tiền mua quan, từng đống bạc trắng đưa đến Lại Bộ.】
【 thật sự tài lại kh được trọng dụng, còn những kẻ c tử nhà giàu ăn chơi trác táng lại thể thăng quan phát tài.】
【Cho đến sau này, cả triều đình đều bị y khu đảo...】
Thượng Quan Lẫm càng nghe, hàm dưới càng siết chặt.
Y nắm chặt nắm đ.ấ.m tay , ánh mắt gắt gao chằm chằm vào Thụy Vương đang quỳ giữa ện.
Y thật sự kh ngờ, dưới mí mắt của , lại xảy ra chuyện như vậy!
Thụy Vương quỳ trên mặt đất, đột nhiên cảm th một ánh mắt cực kỳ lạnh lẽo rơi xuống .
Mà ánh mắt đó lại càng lúc càng lạnh.
Lưng Thụy Vương toát mồ hôi lạnh.
Hoàng thượng đột nhiên lại nổi giận?
Nhưng y kh kịp nghĩ nhiều, lập tức lần nữa khấu đầu, giọng ệu vô cùng thành khẩn.
“Vi thần biết tội, còn mong Hoàng thượng niệm tình vi thần lần này vì Hoàng thượng tuần tra Giang Đ, mà tha cho vi thần một lần này ạ!”
“Vi thần trở về nhất định sẽ tu thân tề gia thật tốt, tuyệt đối sẽ kh để chuyện như vậy xảy ra nữa!”
Chưa có bình luận nào cho chương này.