Bắt Cóc Tôi? Để Tôi Gọi Chồng Đến Tiếp Đãi!
Chương 4:
Sáng hôm sau, vẫn chưa thoát khỏi dư chấn, đầu óc mơ màng bị Trần Nhiên gọi dậy ăn sáng.
"Tiếp theo em định thế nào?"
Húp một ngụm cháo trứng muối thịt băm thơm lừng, mới tỉnh táo lại đôi chút: "Tiếp tục tìm việc chứ ạ."
"Thế em muốn làm c việc gì?" bóc vỏ trứng đặt vào đĩa cho .
quả trứng trắng bóc, trơn láng, đầu óc bỗng chốc cũng... trắng trơn y hệt.
"Em cũng chẳng biết nữa."
"Thế đại học em học ngành gì? Hoặc em giỏi cái gì nhất?"
Th ngơ ngác, Trần Nhiên kiên nhẫn gợi mở.
suy nghĩ hồi lâu, mắt bỗng sáng rực lên: "Em biết b.ắ.n súng! việc gì liên quan đến b.ắ.n s.ú.n.g kh ?"
"..."
"Ở trong nước cấm sử dụng súng, nhưng c việc liên quan đến b.ắ.n s.ú.n.g thể thao thì . Trình độ em thế nào?"
"Chắc là... cũng tạm ạ."
cũng kh rõ trình độ ở trong nước đứng ở đâu, dù cũng m năm chưa luyện tập lại.
"Vậy hôm nay đưa em thử xem . Tiện thể kiểm tra trình độ của em luôn."
"Thật ạ? Hôm nay kh làm à?"
"Hôm nay nghỉ."
"Tuyệt vời!"
…
Trần Nhiên đưa đến CLB b.ắ.n s.ú.n.g lớn nhất thành phố.
như chim sổ lồng, tung tăng chạy thẳng đến khu vực s.ú.n.g trường hơi 10m.
Trần Nhiên đứng cạnh , nổi hứng trêu chọc: "Hay cá cược tí kh?"
nhướn mày ngạc nhiên: "Em chắc chứ?"
gật đầu chắc nịch: "Ai thua đáp ứng tg một ều kiện, chịu kh?"
Th nghiêm túc, cũng hào hứng: "Được."
"Ok, em trước!"
Nói xong, cầm s.ú.n.g lên.
Vẻ nhí nhố thường ngày đã biến mất, tâm kh chút tạp niệm, nhắm b.ắ.n và bóp cò dứt khoát.
Trần Nhiên dường như chưa kịp phản ứng.
Khi đặt s.ú.n.g xuống, vẫn đứng ngẩn trân trân.
quơ quơ tay trước mặt : "Gì thế? Bị vẻ đẹp của tiên nữ làm cho hồn bay phách lạc à?"
"Khụ, kh gì. Đến lượt ."
lúng túng quay , cầm s.ú.n.g lên, ngắm bắn, thực hiện một loạt động tác cực kỳ chuyên nghiệp.
Kết quả: 6.9 ểm, Trần Nhiên 6.7 ểm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/bat-coc-toi-de-toi-goi-chong-den-tiep-dai/chuong-4.html.]
"Ơ, đội trưởng Trần dẫn bạn gái đến à? Thảo nào hôm nay phong độ giảm sút, đúng là tâm trí để đâu đâu mà. Nhưng bạn gái kỹ thuật tốt thật đ!"
quản lý ở đó vẻ quen thân với Trần Nhiên nên trêu chọc một hồi.
Nghe th hai chữ "bạn gái", lòng sướng rơn, làm bộ mặt đắc tg : "Hahaha, thua nhé~"
vẻ cũng kh ngờ lại thua, nhưng vẫn giữ lời: "Em muốn làm gì?"
trầm ngâm một lát quyết định: "Em muốn làm bạn trai em trong vòng một ngày."
Mặt Trần Nhiên lại đỏ bừng.
vừa định mở lời thì một giọng nữ vang lên từ phía sau: "Ơ, Tiểu Nhiên đ à? Lâu kh gặp, hôm nay rảnh rỗi tập ? Đây là bạn gái em à? Xinh thế!"
Trần Nhiên quay lại: "Chị Lan."
giới thiệu với : "Đây là huấn luyện viên đội b.ắ.n s.ú.n.g tỉnh, em gọi là chị Lan nhé."
ngoan ngoãn: "Chào chị Lan ạ."
"Chào em, bạn gái Tiểu Nhiên xinh quá cơ."
Trần Nhiên định giải thích, nhưng bị ánh mắt sắc lẹm của chặn lại, đành "vâng" một tiếng trong cổ họng, vành tai lại đỏ lựng lên vì thẹn.
"Xì, cái thằng này, hơn hai mươi tuổi đầu mà vẫn nhát. Nào cô bé, lúc nãy chị th em b.ắ.n tốt lắm, lại đây làm vài phát chị xem nào."
Chị Lan đẩy Trần Nhiên sang một bên.
chỉ tay về phía khán đài ý bảo cứ tập , ra đó ngồi lặng lẽ quan sát.
Được , như được tiếp thêm sức mạnh, muốn gỡ gạc lại thể diện sau vụ bị lừa hôm trước, thế là m phát sau b.ắ.n càng tập trung hơn.
"Giỏi! Quá giỏi! Đúng là hạt giống tốt. Trước đây em tập chuyên nghiệp kh?"
"Dạ, cũng tính là ạ."
cùng chị Lan l nước ngồi xuống cạnh Trần Nhiên.
"Tiểu Nhiên này, chị bạn gái em cứ th quen quen thế nào . Trước đây em dẫn con bé đến gặp chị à?"
"Chưa ạ."
"Thế chị gặp ở đâu nhỉ? À! Nhớ ra ! Giải vô địch toàn quốc bên Mỹ, em là quán quân năm kia đúng kh?!"
Trần Nhiên kinh ngạc quay sang .
hơi ngại ngùng, mỉm cười gật đầu.
"Trời ơi Tiểu Nhiên! Em mang đến cho chị một kho báu ! Sắp tới giải vô địch quốc gia mà chị đang thiếu quá. Em thể mời bạn gái qua đây làm huấn luyện viên tạm thời giúp chị vài ngày kh? Chị đang khát nhân tài chuyên nghiệp đây!"
Chị Lan cười hớn hở như hoa nở.
Trần Nhiên , cũng bằng đôi mắt lấp lánh.
Thế là, nghiễm nhiên một c việc huấn luyện viên tạm thời.
…
Thời gian trôi nh, thấm thoát đã một tháng.
Tháng này bận bù đầu với c việc, mà Trần Nhiên dường như còn bận hơn.
thường xuyên về nhà lúc nửa đêm, số lần chúng gặp mặt chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Hôm nay là ngày chung kết, m đứa nhỏ thể hiện tốt.
Cả đội huấn luyện quyết định ăn mừng, chỉ là ủ rũ vì m ngày chẳng th mặt Trần Nhiên đâu.
Chưa có bình luận nào cho chương này.