Bắt Quả Tang Tại Khoa Sản, Tôi Đạp Đổ Người Chồng Tổng Giám Đốc Khỏi Thần Đàn
Chương 7:
Chuyện tình cảm trước đây của Trần Vĩ Hạo, kh muốn nói cũng kh hỏi, ai mà chẳng quá khứ?
Trước đây đã ngốc nghếch nghĩ rằng sự tin tưởng là nền tảng của hôn nhân, nhưng cuối cùng, chỉ một tin tưởng.
Linlin
ên cuồng chạy khắp các phòng để tìm cuốn kỷ yếu tốt nghiệp mà Trần Vĩ Hạo luôn trân quý.
khóa nó trong ngăn kéo tủ sách.
dùng búa đập thẳng, trong ngăn kéo ngoài cuốn kỷ yếu, còn một chiếc nhẫn cưới.
Hơi quen thuộc, nhưng kh kiểu nhẫn của chúng .
đã th nó ở đâu nhỉ, đúng , trên tay Tô Mộng Dao.
Tiếp theo, mở cuốn kỷ yếu, bên trong là ảnh các bạn học đại học của .
Nhưng vài trang dày hơn bất thường, lần lượt rút ra, bên dưới mỗi trang là bức ảnh thân mật của hai trẻ tuổi.
Hai trong ảnh là th mai trúc mã, tình ý mặn nồng, chính là Trần Vĩ Hạo và Tô Mộng Dao.
ngồi sụp xuống đất, cười lại khóc, khóc đến xé ruột xé gan.
Khóc cho chính bản thân đã từng trả giá quá nhiều, cũng khóc cho sự ngu ngốc của .
Điện thoại liên tục reo lên những tin n video.
Hiện thực quả nhiên còn kịch tính hơn phim truyền hình.
Một cư dân mạng để lại bình luận tiết lộ th tin động trời:
[Trời ơi! Hai này kh là vợ chồng ? Họ sống đối diện nhà , ngày nào cũng ra vào cùng nhau, nói cười vui vẻ, tr hệt như một cặp vợ chồng ân ái. Hóa ra là kẻ thứ ba à?]
[ còn nói chuyện với phụ nữ đó nữa cơ, th cô ta ăn mặc lộng lẫy, túi xách toàn là mẫu mới nhất, còn kh nhịn được hỏi cô ta về kinh nghiệm phối đồ nữa chứ, haha.]
[Hèn chi lúc nào cũng dùng hàng xa xỉ, hóa ra là dùng tiền của khác nên kh xót!]
liên hệ với vài cư dân mạng nhiệt tình, trong đó hai trùng hợp lắp camera trước cửa nhà, ghi lại đầy đủ những cảnh Trần Vĩ Hạo và Tô Mộng Dao ra vào thường xuyên trong suốt thời gian dài.
chép lại một bản.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Khi xâu chuỗi toàn bộ dòng thời gian lại, Trần Vĩ Hạo và Tô Mộng Dao đã ở bên nhau mười hai năm, trong khi và kết hôn mới được mười năm.
Đây đúng là một trò hề.
Hóa ra họ mới là cặp vợ chồng ân ái, còn chẳng qua chỉ là chiếc thang để Trần Vĩ Hạo leo lên.
Lúc này, toàn thân lạnh ng, hận kh thể xé xác Trần Vĩ Hạo ra.
Và cũng hận chính , ngày xưa lại ngu đến thế, nhất quyết kh nghe theo sự sắp xếp của bố mẹ, mà lại làm đá lót đường cho gã đàn tồi tệ.
run rẩy khắp , kh thể kiểm soát được.
tự tát một cái, cố gắng trấn tĩnh.
run rẩy đến bồn rửa, rót một cốc nước nóng, muốn làm ấm cơ thể.
Nhưng ện thoại lại reo.
Bắt máy, là giọng nói hoảng hốt của giúp việc: “A Lan, Tuế Tuế... Tuế Tuế biến mất !”
Chiếc cốc trên tay rơi xuống, nước nóng đổ lênh láng khắp sàn.
chẳng còn quan tâm ều gì nữa, xỏ dép lao ra ngoài, hoàn toàn mặc kệ vết m.á.u do mảnh thủy tinh cứa vào chân.
xuống nhà tìm giúp việc, bà mặt đầy vẻ hối lỗi: “A Lan, xin lỗi, xin lỗi cô, Tuế Tuế nói muốn chơi trốn tìm với các bạn nhỏ. Ban đầu vẫn theo con bé, chỉ một cuộc ện thoại, con bé đã biến mất .”
“Giờ làm đây? thật tội lớn…”
Dì Vương khóc nức nở vì lo lắng.
Bà là nhà đã quen dùng, chắc sẽ kh mưu đồ gì.
vừa liên hệ với ban quản lý để trích xuất camera giám sát, vừa xác nhận thời gian mất tích với Dì Vương.
“Từ lúc kh tìm th Tuế Tuế đến giờ, đã trôi qua khoảng bao lâu?”
“Hơn mười phút.”
Ban quản lý cũng lập tức trích xuất camera. Tuế Tuế vẫn luôn nhảy nhót trong khung hình, nhưng lần cuối cùng con bé chạy, chỗ đó lại là góc c.h.ế.t của camera, và sau đó kh th xuất hiện nữa.
Chưa có bình luận nào cho chương này.