Bầu Trời Tuyết Trong Vắt
Chương 5:
5
Trên đường về nhà, th ngoại đang vác cái giỏ lớn chạy ngược chiều, mồ hôi trên đầu chảy như mưa, lưng bị đè đến cong vẹo, hình dáng méo mó dưới cái nóng hầm hập bốc lên từ mặt đường.
vội chạy tới định đỡ cái giỏ, ngoại kéo xoay một vòng: "Ôi dào, kh là tốt , kh là tốt ."
Cả nhà bốn chúng , tiếp tục ai làm việc n, đều cố gắng sống. Sau khi thi xong được hai mươi ngày, khoảng giữa đến cuối tháng Bảy, trường cuối cùng cũng c bố ểm.
đứng thứ bảy, đậu !
Trường th báo cho phụ trong vòng một tuần đến trường nộp 100 tệ tiền xác nhận, nếu kh coi như bỏ suất.
Hôm nộp tiền, dậy sớm ra đường bắt xe, Lưu Vĩnh Thuận cưỡi một chiếc xe máy lao vọt tới trước mặt , kh để ý , còn tưởng là xe ôm, kh thèm quay đầu xua tay: "Kh kh , kh tiền xe ôm."
Đằng sau lại vang lên cái giọng nói quen thuộc: "Lưu Hảo, mày đâu đ, huyện à?"
kinh hãi quay đầu lại, rõ mặt ta thì xẵng giọng:
"Liên quan gì đến ? kh Lưu Hảo, cũng kh xe của !"
Lưu Vĩnh Thuận vặn ga lao thẳng tới trước mặt : "Mày kh được , tao kh cho mày huyện học!"
Một cơn gió nhẹ thổi qua, chỉ mang theo hơi nóng khó chịu từ mặt đất, kh thèm để ý đến ta, lách qua ta thẳng về phía trước.
"Tao đang nói chuyện với mày đ, mày nghe kh hả! Tao là bố mày! Mày nghe tao! Kh được huyện!"
lúc này mới dừng lại, cố nhổ một bãi nước bọt lên xe ta: "Bây giờ mới là bố à? Lúc cần tiền nuôi dưỡng thì là bố của ai? Cả nhà các đều thừa nhận , kh nhà họ Lưu, việc của kh đến lượt quyết định! Cái việc học này, nhất định học. Sau này sẽ giỏi hơn m cái thằng con trai lên cấp ba với lên trung cấp nhà họ Lưu các , giỏi hơn gấp vạn lần!"
Lưu Vĩnh Thuận tắt máy, ngồi vắt vẻo trên xe chỉ vào :
"Lưu Hảo, mày thật sự nghĩ học là dễ lắm hả? Tao nói thẳng cho mày biết, mày huyện, hoàn toàn là lãng phí suất học! Hôm nay mày nhường suất học lại, tao sẽ thừa nhận mày vẫn là con gái nhà họ Lưu, thừa nhận cho mày vào từ đường! Thậm chí mày học cấp hai ở xã, tao còn thể cho mày một nửa tiền sách vở, hôm nay mày kh nhường thì từ nay về sau mày đừng nhận tao là bố!"
Để phòng bất trắc, tiện tay nhặt một cây gậy đánh chó bên đường.
" còn mong chứ! vốn dĩ kh nhận là bố! Hôm nay nhất định kh nhường. Cái này vốn dĩ là thi được, muốn thì tự thi ! Thi thì thi kh nổi, ở đây lôi thôi lếch thếch, mất mặt! Đồ vô dụng!"
nói xong liền chạy, càng chạy càng nh, càng chạy càng th nhẹ nhõm.
Lưu Vĩnh Thuận kh kh biết cái gì là tốt, kh kh biết cái gì là tương lai tốt đẹp hơn.
Nhưng ta vẫn cứ trơ tráo đến cướp l cơ hội của , ta mưu toan dùng cơ hội của để vun đắp cho cuộc đời khác.
Từ tận đáy lòng, ghét ta, mối dây thân tình được xây dựng từ những ngày tháng sớm hôm bên nhau trước năm 5 tuổi cũng bị tiêu hao gần như kh còn, thật sự kh còn chút tình cảm nào với Lưu Vĩnh Thuận.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Vào ngày cuối cùng của kỳ hạn một tuần, mẹ nhận được một cuộc ện thoại, trong ện thoại hỏi Lâm Tuyết Tễ xác nhận từ bỏ suất nhập học hay kh, mẹ hoảng sợ, lập tức xin nghỉ ở xưởng, về nhà kéo đến trường.
Sau khi làm rõ mọi chuyện, mới biết là Lưu Vĩnh Thuận l d nghĩa bố đến trường làm ầm ĩ, nói tự nguyện từ bỏ suất nhập học, để Vương Th, đứng thứ mười một, được thế chỗ, may mà của phòng tuyển sinh th họ Lâm, cảm th ều kỳ lạ, kh yên tâm nên đã gọi ện thoại cho mẹ để xác nhận.
Mẹ lập tức báo cảnh sát, Lưu Vĩnh Thuận đến đồn cảnh sát đối chất.
" nào? Dù nó học cũng chỉ là đội sổ, lãng phí chỉ tiêu! Kh tin à? Kh tin thì cứ chờ xem!"
Nhưng vì kh gây ra hậu quả nghiêm trọng nào nên chuyện này coi như xong.
Ngày đầu tiên nhập học lớp 6, mẹ mua cho một chiếc cặp sách mới, loại đeo chéo, lúc đó loại kiểu dáng đẹp mà kh tác dụng này đang thịnh hành, mẹ sợ đang tuổi nhạy cảm, đến huyện lỵ bị ta chê là nhà quê sẽ tự ti, nhưng biết rõ, nghèo và quê kh cứ dùng đồ giống ta là kh bị nhận ra.
bị phân vào lớp 9, lớp cuối cùng của khối 6, bất ngờ là, vẫn th tên con trai của tình nhân Lưu Vĩnh Thuận, Vương Th, trong d sách nhập học.
một bạn nữ đứng thứ ba từ bỏ suất học, nên được thế vào.
ta dường như kh nhận ra , cũng coi như chưa từng gặp .
Sau kỳ thi giữa kỳ đầu tiên, m bạn học từ trường tiểu học ở xã gần như chiếm hết m vị trí cuối lớp, mọi đều dốt tiếng một cách khác nhau.
Lúc đó, một số bạn ều kiện đã dùng máy học đời đầu, mẹ lo đến bạc cả tóc, bà tính toán tính toán lại, cố gắng lắm mới mua cho một chiếc máy nghe nhạc cassette.
Mỗi ngày tan học, ghi nhớ phiên âm trước, sau đó dùng băng cassette kèm sách tiếng , đọc đọc lại các đoạn hội thoại theo máy, cuối cùng cảm th thể nghe hiểu được.
Vương Th lại vào một buổi chiều tối, dẫn theo một đám con trai đột nhiên xuất hiện:
"Nhà mày nghèo thế à, mẹ mày chỉ cho mày dùng cái này thôi á?"
trừng mắt , á khẩu, ta truy hỏi kh tha, đắc ý nhướn mày:
"Này, tao hỏi mày, nhà mày... đến giờ vẫn chưa xây được nhà gạch à, ha ha ha ha!"
Mễ Mễ_Vigro
Một đám vây qu chỗ ngồi của , cười ha ha.
Thực ra Vương Th nói kh sai, ở kh nhà gạch, mà là nhà đất, loại nhà mà ngay cả ở n thôn cũng bắt đầu hiếm th, tường làm bằng đất bùn, mái lợp ngói. Mái nhà dù vài hàng ngói sáng trong suốt, cũng sẽ bị lá rụng che kín vào mùa lá rụng, trong phòng qu năm âm u, ều phiền toái nhất là, ngói kh chắc c, vỡ ra thì dột mưa, trượt xuống thì thể rơi trúng .
kh cảm th nhà nghèo, chí kh hề ngắn, nhà ở đâu, chí ở đó.
Nhưng ngày nhập học phát sách mới, trên đường về nhà trời mưa to xối xả, và bà ngoại vội vã chạy ra đồng, đội mưa lùa vịt về, vừa vào nhà phát hiện tất cả sách vở, bài kiểm tra đã làm xong, đều ngâm trong nước bùn dột từ kẽ ngói.
Bốn chữ "vận mệnh bất c" trong khoảnh khắc đó chui vào đầu , nh chóng tự tát một cái, tay chân biết đọc sách, cả nhà dốc hết sức yêu thương , thậm chí còn giàu hơn nhiều .
Oán trách và dục vọng là một khe hở kh dễ th, bước thêm một bước là thể rơi xuống vực sâu, kh thể xé rách bản thân để khe hở lớn thêm.
Chưa có bình luận nào cho chương này.