Bầu Trời Tuyết Trong Vắt
Chương 8:
8
Ngày 1 tháng 5, trường cho chúng nghỉ nửa ngày, thực ra là về nhà l tiền đóng tiền tài liệu.
Bạn học kéo vừa ra khỏi cổng trường thì Lưu Vĩnh Thuận đã chặn lại.
Tóc ta bạc nhiều, vẫn mặc một bộ quần áo c nhân. "Lưu Hảo, quần áo con nhận được chưa?"
Mưa cứ rả rích kh ngớt, chẳng biết sẽ lớn hay tạnh, khiến bực bội.
"Tránh ra, ! Ông đừng tìm nữa, cũng đừng tìm thầy cô , họ cũng bận!"
Nói xong lách qua ta, ta lại chặn , ngoái đầu chiếc xe máy cà tàng của .
"Con muốn về nhà kh, , chở bố chở con! "
nổi cáu: " đã bảo đừng làm phiền , kh quen , mà còn qu rầy , báo c an đ!"
Ông ta im lặng, một lúc sau, ta mới lên tiếng:
"Thay đổi , thay đổi hết . Bố nhớ hồi con còn nhỏ, chỉ cần bố đến đón là con theo bố ngay!"
kh thèm ngoảnh đầu lại mà rời , nửa ánh mắt cũng kh cho ta, nhưng biết, ánh mắt dõi theo từ phía sau lưng đã đỏ hoe, hết cách , ta đáng đời.
Thứ bảy sau ngày 1 tháng 5, quỳ gối trước cổng trường chúng kêu oan, đúng vào giờ tan học của khối 10 và 11, giờ ăn trưa của khối 12, lượng đ.
Cô chủ nhiệm dẫn c an đến gọi , đến hiện trường, chen qua đám đ mới phát hiện ra đó là mẹ của Lưu Vĩnh Thuận, bà ta viết huyết thư, tố cáo đổi tên đổi họ, kh nhận cha ruột, vong ân bội nghĩa.
C an khuyên can thế nào cũng kh được, bà ta chỉ một yêu cầu, là lập tức thôi học, ra ngoài làm thuê kiếm tiền chữa bệnh cho Lưu Vĩnh Thuận.
Cô Lý nghe vậy liền kh đứng vững được, trong lúc hỗn loạn đã ra sức giải thích về thành tích của , thể thi vào trường nào, tương lai tươi sáng ra .
Mẹ của Lưu Vĩnh Thuận hoàn toàn kh nghe lọt tai, quỳ xuống đất ăn vạ.
"Nó tiền đồ gì chứ? Nó học, học nhiều như vậy để làm gì, sau này cũng chỉ làm lợi cho thằng đàn khác thôi! Chính nó, đã xung khắc với vận khí nhà !"
"Dù nó l mạng đền, cũng kh thèm! Dùng mạng của nó đổi l mạng của con trai , cũng là nó trèo cao nhà họ Lưu !"
C an khuyên, cô Lý khuyên, quần chúng khuyên, kh ai tác dụng.
Mẹ của Lưu Vĩnh Thuận nheo mắt, giơ hai tay chỉ trỏ, tung tin đồn nhảm: " th cái cô giáo này cũng chẳng sạch sẽ gì, cô giúp nó nói chuyện như vậy, kh biết cô với nó quan hệ mờ ám gì, nó vốn là đồ rẻ rách, ở trường cũng làm cái trò này, thà ra ngoài kia làm còn kiếm được tiền!"
Cô Lý tức đến mặt trắng bệch, vứt bỏ dáng vẻ hiền lành thường ngày, chỉ thẳng vào mặt bà ta mắng là kh nói tiếng , kh làm việc tử tế!
C an hai bên ngăn cản, mẹ của Lưu Vĩnh Thuận liền xõa ra ăn vạ, cứ thế dập đầu xuống đất.
"Các vị th thiên đại lão gia ơi, chúng là dân đen, kêu oan kh thấu trời!"
vây xem càng lúc càng đ, khung cảnh càng lúc càng hỗn loạn.
chạy nh hai ba bước đến ven đường, nhặt một hòn đá nhọn, quay đầu lại, trèo lên bục đá trước cổng trường, cũng bắt đầu tố cáo Lưu Vĩnh Thuận và mẹ ta là kh nhận kh nuôi .
“Từ năm 5 tuổi, Lưu Vĩnh Thuận chưa từng nuôi một ngày nào, mẹ vất vả nuôi lớn, bây giờ ta bị bệnh mới nhớ đến , còn chưa đến 18 tuổi, đã ép thôi học ra ngoài làm thuê kiếm tiền.
Được thôi! Hôm nay sẽ c.h.ế.t ở đây! sẽ khiến các kh gì cả! Tất cả các cô chú ở đây làm chứng cho , là Lưu Vĩnh Thuận và bà già phù thủy này, hai họ cùng nhau ép c.h.ế.t ! c.h.ế.t thì bà lập tức tù, con trai bà cũng tù, đừng hòng ai trốn thoát! Dùng một mạng của đổi l hai mạng của các , đáng! c.h.ế.t cũng kh tha cho bất cứ ai nhà họ Lưu các !
sẽ ngày ngày ám l bà, ám l Lưu Vĩnh Thuận, ám l những đứa con trai đứa cháu đích tôn của bà, kh cho sống yên, cũng khiến các ngày đêm kh yên! sẽ khiến các cuối cùng đều c.h.ế.t cùng , khiến các c.h.ế.t kh yên thân! Tất cả xuống địa ngục !"
càng nói càng kích động, càng nói càng mất kiểm soát.
Mễ Mễ_Vigro
Tiếng khiển trách của quần chúng cũng ngày càng lớn, cuối cùng hòn đá trượt khỏi cổ , ôm ngực, ngã thẳng xuống đất, mọi đều chạy đến đỡ . Đám đ chỉ trỏ vào mẹ của Lưu Vĩnh Thuận:
"Xong xong , mà mệnh hệ gì thật thì bà là hung thủ! Bà chịu trách nhiệm đầu tiên!"
"Con trai con cháu bà sau này đều kh làm quan được, tất cả là tại bà! Bà xong !"
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Bà ta lúc này mới hoảng hốt, muốn trốn khỏi đám đ, lại bị túm lại, c an trực tiếp áp giải .
Nghe nói mẹ ta ta cuối cùng bị tạm giam.
Mẹ vô cùng lo lắng, từ phương Nam xin nghỉ việc trở về, thuê một tháng nhà trọ bên cạnh trường , tr nom .
Kỳ thi đại học của kh hề bị ảnh hưởng, ngược lại, càng thêm mạnh mẽ.
Lưu Vĩnh Thuận giống như trùm cuối trong 18 năm cuộc đời , mỗi khi chuẩn bị bước sang một giai đoạn mới, ta lại đột nhiên xuất hiện, ta tưởng rằng thể đánh bại , thật ra mỗi lần đều là đánh bại ta, sau đó thu thập kinh nghiệm, ngày càng mạnh mẽ.
biết, Lưu Vĩnh Thuận và mẹ ta đều kh kết cục tốt đẹp.
Ngày c bố ểm thi, trời nắng đẹp. Cả nhà ngồi trước máy tính của nhà hàng xóm, từng chút từng chút mở các con số ra.
632! Điểm chuẩn nguyện vọng 1 khối xã hội năm đó là 554 ểm. Mẹ mừng đến rơi nước mắt, cả nhà bốn ôm nhau, đều cười vui vẻ.
Nghe nói trường cấp 3 số 7 năm đó thi đặc biệt tốt, thậm chí còn bất ngờ một thủ khoa cấp tỉnh chưa từng .
Cùng lúc đó, còn một tin vui khác, nhà nước làm đường, nhà cũ của chúng vừa hay nằm trong khu vực giải tỏa, kh đến hai năm nữa, chúng thể chuyển nhà.
Cuối cùng đăng ký vào một trường đại học ở Vũ Hán, tỉnh khác.
Kỳ nghỉ hè bắt đầu thử sức kinh do lần đầu tiên, cùng với thủ khoa cấp tỉnh của trường cấp 3 số 7 và một vài bạn thi tốt khác.
lẽ là d tiếng của thủ khoa, chúng nhận được nhiều học sinh, nhiều đến mức chúng kh dám nhận nữa.
Mùa hè đó, kiếm được học phí và sinh hoạt phí năm đầu tiên đại học. Sau khi nhập học, làm thêm, học hành cũng kh bỏ bê.
Thẻ sinh viên trường hữu dụng, chỉ riêng mùa hoa đào dẫn tham quan chụp ảnh cũng kiếm được một khoản.
Thủ khoa cấp tỉnh sau khi vào Đại học Bắc Kinh liền bắt đầu xây dựng mạng lưới dạy thêm của , là cộng sự ban đầu của cô ở Vũ Hán, làm việc ở chỗ cô nhận được tiền c tốt.
Năm thứ ba đại học, đón bà ngoại và mẹ đến Vũ Hán.
Hôm về quê đón , cố ý thuê một chiếc xe tải lớn, nhiều đồ đạc cần mang ra thành phố gửi.
Đường ở quê đều đã bị xe cộ nghiền nát, những nhà bị giải tỏa xung qu cũng đã chuyển gần hết.
Xe tải vào thôn, tưởng đội phá dỡ đến, đều chạy đến xem náo nhiệt. Lưu Vĩnh Thuận ngồi trên xe lăn, được mẹ ta đẩy đến.
Ông ta kh còn sống được bao lâu nữa. Ban đầu kh định để ý đến ta, nhưng ta th liền mơ màng lên tiếng:
"Ngoan, con về à, về đón ta ? Ta đau quá, đón ta , bệnh viện được kh?”
Mẹ ta cũng chẳng còn vẻ cứng rắn như xưa, khom lưng, đầu bạc trắng, hồi lâu cũng kh nhận ra.
Mẹ con họ dường như đã trở thành con rơi của nhà họ Lưu. cố ý chạy đến trước mặt ta, lớn tiếng quát:
"Đương nhiên là kh! kh đến đón , đến đón mẹ , đón bà ngoại , đón họ sống cuộc sống tốt đẹp, đón họ hưởng phúc! Họ sẽ sống nửa đời còn lại kh bệnh kh tật, kh giống như và mẹ , bệnh cũng kh tiền chữa! biết đau, biết bệnh, nhưng chính là kh tiền chữa bệnh cho , kh tiền, chính là kh tiền, chính là kh đón !
Còn nữa, nói lại lần nữa, kh là Lưu Hảo, họ Lâm, tên là Lâm Tuyết Tễ! và nhà họ Lưu các kh nửa ểm quan hệ! Cả đời này kh con cái, cả đời kh sinh được con trai! tuyệt tự, bất hiếu, là tội nhân, chính đã làm hỏng vận khí của nhà họ Lưu các !"
Nói xong xoay rời , đỡ bà ngoại lên xe.
Bây giờ lại, khoảng cách từ quê ra huyện hình như cũng kh xa như vậy. Nhưng từ quê, đến huyện, đến thành phố, đến Vũ Hán, lại mất ngần năm, trước đây cảm th những ngày như vậy kh hồi kết, mỗi một ngày đều trôi qua thật chậm. Cả nhà dùng hết sức lực để sống, kh biết tương lai là gì, cũng kh biết khi nào mới thể ngóc đầu lên được.
Sau khi rời khỏi quê nhà, thời gian vậy mà đột nhiên trôi nh như bay. Đoàn tàu tiến vào ga Vũ Hán, thật may là cả nhà bốn chúng vẫn còn ở bên nhau! Mẹ, ngoại, bà ngoại, cuối cùng cũng thể bu lỏng dây đàn, làm những việc thích.
Từ nay về sau, cái nhà này sẽ do gánh vác! Tương lai sẽ là một cuộc đời như thế nào đây?
đang mong chờ!
Hết
Chưa có bình luận nào cho chương này.